Thùng xe khá rộng, trong đó còn vài lẳng hoa chưa đem ra, có những bó Tulip bao kín trong túi nylon nữa. Bell nhỏ bé phát giác sẽ nguy hiểm nếu như người giao hoa phát hiện ra em. Em chui tọt vào tấm bạt lớn dệt bằng sợi nylon đang phủ lên sau thùng xe, rút vào đây. Như vậy vừa chống được tuyết lạnh mà còn tránh luôn cả người lớn.
Cô thiên kim đắc ý, cười khúc khích. Em ở yên trong tấm bạt đó. Em nghe được tiếng rục rịch, người giao hoa đã đem mấy lẳng hoa và bó Tulip đi. Hồi sau, chiếc xe chầm chậm nổ máy, rời khỏi dinh thự của nghị sĩ Lee.
Thoát ra rồi! Bell mừng muốn hét lên. Em hí mắt ra, ngó lên cao. Ngôi nhà chạy lùi sau xe, gió lạnh táp vào má em, tuyết nhẹ vẫn tuôn. Em trùm kín người lại, im lặng chờ.
Không biết bao lâu thì xe dừng. Người giao hoa có lẽ đã đi mất. Cô bé Bell mở tấm bạt ra, ngó dáo dác. Đường phố Seoul mở ra trong mắt em, vẫn phồn hoa. Em nhìn phía sau, đó là một cửa hàng bán hoa rất lớn, gia đình em chỉ nhận hoa ở đây, ngay từ hồi mẹ còn ở nhà. Bell đã từng cùng mẹ đến đây mua hoa vài lần.
Em hớn hở, muốn nhảy xuống xe. Lần này, do quá gấp làm em té oạch xuống nền gạch con sâu lót vỉa hè. Em nhăn nhó, phủi tay, tuyết ướt lạnh. Bell nhanh chân chạy khỏi đây trước khi những người biết mặt em phát hiện. Cô bé co giò chạy biến.
Em chạy tới khi rã mệt, thở hắt. Giờ sẽ an toàn hơn nhiều. Em sẽ tìm đến những nơi cha mẹ trước kia thường đưa em đến. Lâu lắm rồi, em không nhớ nổi đường.
Dòng người đông đúc vượt qua em. Không ai biết em là ai. Họ vội vã, vô tình. Mình em lạc loài trong tuyết trắng. Em thấy mình nhỏ bé vô cùng. Em lang thang mãi. Chẳng biết đi đâu. Em cứ đi. Cứ đi. Đường xá lạ hoắc.
Tới khi cô tiểu thư bé con phát hiện một điều động trời: em đã bị lạc đường. Giờ em chả biết đây là đâu. Em đã đi rất lâu. Chân em mỏi nhừ. Tay lạnh buốt. ...
Em lạc mất phương hướng rồi.
Đột nhiên, một hàng xe Lamborghini đen ồ ạt chạy tới từ phía xa. Cô bé hoảng hồn, co giò chạy thục mạng vào một con hẻm nhỏ. Em biết rằng ở nhà đã biết việc em bỏ trốn. Những chiếc Lamborghini có ký hiệu của nhà đang lũ lượt chạy khắp phố xá Seoul để tìm em.
Không thể họ bắt được em!
Cô bé chạy sâu vào con hẻm quanh co. Đường lúc đổ dốc, lúc lên cao làm em tốn nhiều sức lực, mệt phờ. Em ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc. Không khí thoát ra từ mũi và miệng biến thành khói trắng. Mệt quá!
Có tiếng chân, chầm chậm. Bell mệt, em thu người, cảm giác đầy nguy hiểm. Tiếng bước chân cứ gần tới em. Thình thịch.
Cô bé con đứng dậy, chân muốn rụng ra. Em ráng sức đi tiếp. Cảm nhận tiếng bước chân kia mang một mối đe doạ kì lạ. Em bước. Tiếng chân cứ đuổi theo. Em chạy. Tiếng chân chạy theo, không dừng. Hoảng loạn, em linh tính có gì đó sắp xảy ra. Điềm báo rất xấu. Tiếng chân cứ thôi thúc phía sau, mỗi lúc một gần. Cứ tới. Cứ tới. Thể lực yếu ớt của em không bì kịp. Em chạy. Chạy đến khi trước mặt là một mảng màu bế tắc. Ngõ cụt.
Tiếng chân chậm dần, dần dần đến bên em. Đến khi cô bé trông thấy rõ ràng dáng hình người đuổi theo mình. Em sợ, đứng rúm ró. Người lạ tới gần. Là đàn ông, mặc veston đen. Nhưng đó không phải cảnh vệ của nhà em.
Cô bé rút sát vào tường, giương mắt trẻ thơ nhìn người đàn ông lạ mặt. Mồ hôi ướt khắp mặt. Em thở loạn. Tim muốn nhảy khỏi ngực trái. Mệt. Sợ. Cái cảm giác tự nhiên dần choán lấy tâm trí em.
Người lạ mặt khẽ nhếch môi cười, như người thợ săn vây được một con nai tơ bé nhỏ. Bell hoàn toàn chẳng có sức phản kháng đối với bóng áo đen đó.
Nụ cười đắc ý vẽ trên môi, tiếng nói ấy phát ra thấp trầm:
_ Bé con, làm gì chạy nhanh thế? Trách mày xui xẻo. Sớm đầu thai kiếp khác đi!
Bell trân mắt nhìn cái bóng lạ, tay bấu víu vào mảng tường nhám rêu xanh. Mắt em tròn xoe. Trống rỗng.
Giờ đây không còn gì để nói. Trước trán em, nòng súng dí chặt, chực chờ vô tình mang đi tính mạng nhỏ bé rời khỏi thân xác kiệt quệ.
***
Những vệt rêu xanh bám đầy vào bộ móng tay nhỏ. Cô gái nhỏ đuối lả, em không còn sức để chạy. Bell cảm nhận nòng súng chết chóc kia đang dí chặt trên trán em. Mặt em trắng bệch như bột mì.
Gã sát thủ lạnh lùng đưa đôi mắt rỗng tuếch không chút nhân tính nhìn bé con dại khờ. Hắn như một gã khổng lồ đứng trước một chú kiến con, chỉ cần đưa một ngón tay cũng đủ bóp ngạt con kiến nhỏ bé. Hắn sẽ giết em. Vì em là vật chướng mắt đối với chủ nhân của hắn. Giờ hắn phải hoàn thành nhiệm vụ.
Bé con rúc mình sát vào tường, mắt chứa một nỗi run sợ mà long lanh, rũ cụp. Em biết, em sẽ không còn gặp lại ông. Giờ khắc này, tử thần đã điểm danh tên em. Trong trái tim non trẻ ùa về gương mặt hiền từ của ông, đôi mắt cha em sâu đẹp, tiếng nói dịu ngọt của mẹ hiền... Và nụ cười của Prince. Em nhớ tất cả! Có lẽ...sẽ không còn cơ hội nào để gặp mọi người. Em sẽ chết dưới nòng súng khốc liệt kia, và mãi mãi biến mất khỏi thế giới này. Tuyết sẽ bao bọc em trong giấc ngủ thiên thu...
Cô bé ngắm nghiền mắt. Trái tim em chỉ còn hình bóng của những người thân. Em sẽ mang theo họ ngủ vùi trong giấc mơ lạnh giá của mình...
Không gian im ắng, em nghe rõ cả tiếng đạn rục rịch trong nòng súng. Nó sẽ như một tên lửa thoát vù trong phút chốc, ghim thẳng vào đầu em. Không lâu! Không lâu nữa đâu! Em đã mệt rồi! Em muốn ngủ!
Gã sát thủ không chần chừ, ngón tay tàn nhẫn dùng lực, ép vào cần súng...
Không gian chết lặng...
Tuyết lất phất rơi...
Bóng người lạnh lùng...
Bé con tội nghiệp...
...
"Pằng!!!"
Mùi máu tanh xộc lên mũi. Máu tuôn ướt bắn vào mặt. Đôi mắt ai đó mở trân. Dòng máu đỏ thẫm chảy dài trên nền tuyết trắng...
Chết thật rồi!
Tiếng súng nhẫn tâm đâm toạt màn nhĩ của em. Choáng váng.
Chết sao nhẹ nhàng thế này?
Chết sao chẳng đau đớn gì?
Sao em nghe tiếng tim mình còn đập?
Và có thứ chất lỏng nóng hổi nào đó bắn vào mặt em. Nó có phần đỏ hơn cả chiếc khăn len choàng trên cổ. Là máu sao? Nhưng không phải là máu của em!
Bell ti hí mở mắt ra từ từ. Rõ là em không sao! Em chẳng bị gì cả! Nhưng...
Dưới chân em, ánh mắt kia vẫn rỗng tuếch. Nhưng nó đã thôi chớp lấp lánh. Thuỷ tinh thể của mắt in gương mặt em trong đó. Bell rùng mình, hoảng sợ. Máu từ sau lưng gã sát thủ tươm ra, thấm đậm trên nền đất đầy tuyết.
Em ngẩng mặt nhìn chủ nhân của tiếng súng vừa rồi. Lại là một người đàn ông mặt veston đen. Tất nhiên, đó vẫn không phải cảnh vệ của nhà em.
Sau lưng người đó, đế giày Nike trắng từ tốn bước tới. Cô bé nhìn lần lượt từ dưới lên. Đôi giày Nike không to lắm, rõ vẫn là size chân của trẻ con. Kế đó là ống quần kaki trắng ôm lấy đôi chân cao gầy. Em chắc đó là con trai. Tiếp lên là vạt áo măng tô xanh rêu dài ngang gối. Lên trên thân mình, ôm bên ngoài là cái áo len ngắn cộc tay che lấy chiếc áo T-shirt đen ẩn bên trong. Khăn choàng xám tro trên cổ. Ngẩng lên xíu nữa, chiếc cằm nhọn quý tộc cao ngạo. Khuôn môi mọng cam ẩm ướt. Chiếc mũi nho nhỏ đỏ hồng. Và...đôi mắt xanh lục tròn như ngọc thạch. Đôi mắt giống hệt em. Trước mặt em là một cậu bé cao hơn em cả một cái đầu. Giống em đến kinh ngạc.
Bell tròn mắt nhìn cậu bé trước mặt mình. Cậu mang nét mặt đẹp như một thiên thần tạc từ bằng tuyết. Đẹp hoàn hảo. Nhưng bao bọc cả một khí chất lãnh băng tàn bạo. Và em nghĩ cậu bé ấy...như là một bản sao là con trai từ em.
Bell há hốc mồm. Nét lạ lẫm lẫn thân thuộc này làm em ngơ ngẩn. Nhưng giờ đây, cảm xúc đó nhanh chóng bị thay thế bởi cơn suy kiệt ngấm dần vào từng tế bào trong cơ thể ốm yếu. Em đói. Em mệt. Em muốn ngã quỵ.
Hình ảnh cậu bé con dần mờ nhoè trong mắt em. Chân em lạnh cóng. Quỵ ngã. Em vùi sâu trong cơn mê sảng kiệt quệ.
Người vệ sĩ bên cậu bé chụp vội cô bé đang ngã dần xuống đất, bế vào lòng. Tất cả đều mang một trạng thái im lặng không một âm thanh. Mùi thuốc súng ngai ngái lảng vảng.
_ Dọn sạch sẽ cái xác này. Nếu không, người nằm ở đây tiếp sau sẽ là các người.
Vệt môi cam hồng ngạo nghễ thốt lên. Tuyết điểm xuyến trên mái tóc đen bóng. Gương mặt cậu nhóc con mang theo một nét bình lặng lạ kì.
Đế giày Nike trắng mang theo tuyết bước trở lại trên chiếc Limoushine đen, mang theo cả bé gái đã ngất lịm lên cùng. Người em gái nhỏ lạnh ngắt.
Dấu bánh xe cà trên nền đất trắng, lẳng lặng rời đi.
***
Cảm nhận mùi cháo thơm ngát bay đến mũi, con ngươi lục nghịch ngợm lấy lại vẻ linh động mà đảo quanh. Sau giấc ngủ hả hê thì giờ sức khoẻ cô nhóc đã chuyển biến tốt hơn. Đôi mắt em chớp nhẹ rồi dần dần mở ra.
_ Chịu dậy rồi sao nhóc? - Tiếng con trai trong trẻo vang lên.
Em cố dụi mắt để nhìn rõ hơn. Ánh sáng trắng len vào mắt phát chói. Cả người em vùi trong một đống chăn bông ấm áp, êm ái. Em lờ mờ nhìn ra tiếng người vừa phát ra.
Cậu bé khôi ngô có đôi mắt xanh lục đang nhìn em. Nhìn cậu thật uy quyền. Gương mặt đó chẳng mảy may cảm xúc, nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống.
Bell ngồi dậy, ôm chặt lấy tấm chăn, cuộn tròn, trông em tròn vo như một cuốn sushi. Đôi mắt ngây thơ chớp chớp như mang ra vô vàng câu hỏi: "Đây là đâu?", "Cậu là ai?", "Sao tôi lại ở đây?", "Chuyện gì đã xảy ra?",...
Cậu bé ngồi cạnh giường, mặc chiếc áo len dài tay màu trắng, ngực áo còn móc bằng sợi len đen dòng chữ "Song Hyung Sun" - chiếc áo len trắng với cổ áo viền đen đi cùng hàng nút tối màu này... Em nhớ rõ đây chính là trang phục mùa đông của học sinh Học viện IQ - nơi em đã từng học ở Anh Quốc, cùng Prince. Cậu bé này là học sinh của Học viện IQ, như em và Prince.
Cô bé tự động bỏ cái chăn xuống, mắt em nhìn khắp nơi. Một căn phòng rất rộng và hiện đại, tất cả nội thất và tường đều phủ một màu trắng tinh tế. Em lại nhìn về cậu con trai, gương mặt tròn trịa còn búng ra sữa đó lại mang một nét lạnh lùng, già dặn quá tuổi làm em cảm thấy lo sợ.
_ Nhìn gì? Ăn đi của nợ! - Chiếc áo len trắng kia đẩy tô cháo cực kì hấp dẫn đến trước mặt em, ngữ điệu vẫn có phần gay gắt và lạnh lẽo.
Sao gọi em là "của nợ"? Em dẫu môi, tự băn khoăn nhưng chẳng dám hỏi. Bụng em reo ầm ĩ, tô cháo thơm phức kia rù quyến em thật. Không ngại ngùng. Không phép tắc. Không sợ. Không để tâm gì cả. Nhóc con bưng tô cháo lên húp sột soạt. Em đói lắm rồi!
Bell ăn ngấu nghiến. Chưa bao giờ em ăn ngon như thế. Tích tắc sau, tô cháo đã cạn đáy, chiếc muỗng cọ vào đáy tô kêu leng keng.
_ Nữa không? - Tên con trai không lớn hơn em là bao nhíu mày, đôi mắt mang vẻ thán phục sức ăn cừ khôi của con nhóc ốm nhom trước mặt.
Bé con tém môi, nhấm nháp vị cháo ngon tuyệt còn đọng trên đầu lưỡi, bụng đã no căng. Em lắc lắc đầu, mắt tròn như thỏ bạch. Lí nhí:
_ Cảm ơn... Sun.
_ Sun? Là ai? - Đôi mắt đối diện nhìn em, giả vờ ngô nghê.
_ Là cậu đó! - Bell chỉ tay về cậu nhóc, hồn nhiên.
Cậu bé giựt phắt cái tô trên tay em, đi về phía kệ bếp, vừa đi, cậu vừa nói vọng:
_ Đừng gọi tôi là Sun.
_ Chứ gọi gì bây giờ?
_ Tuỳ.
Cô bé ngồi xếp bằng trên giường, chống cằm. Em cố tìm ra cái tên khác để gọi, dù biết rõ cậu bé kia tên Huyng Sun nhưng hình như gọi trúng cái tên đó sẽ là một điều cấm kị. Vậy thì em phải tự tìm cho cậu một cái tên thôi.
_ Để xem... Bell gặp cậu trong tuyết trắng, cậu mặc áo len trắng, căn phòng của cậu màu trắng, tô cháo vừa rồi cũng màu trắng. Tớ gọi cậu là White nhé!
Bóng dáng phía xa đang cầm cái ly uống nước, vừa nghe cái tên White cậu đã ho sặc sụa. White? Lại là White? Sao lúc nào cũng là White? Tại sao vậy chứ? White là em trai của cậu mà!
_ Sao đặt tên đó? - Vòng môi cam mím lại, như đay nghiến. Cậu bị dị ứng với tên White rồi! Trong sạch với tinh khiết. Mệt quá! Vẫn là thiên thần.
_ Thì đã nói là tuỳ mà! Bell thích gọi gì thì gọi! - Bell nháy mắt.
Cậu bé trai nhìn em chán nản, cũng chẳng có ý phản biện, thôi cứ để em gọi sao thì gọi. Chứa chấp "của nợ" như em thật là phiền toái. Nhưng đây là nhiệm vụ của cậu, tạm thời chưa thể giết con bé này được. Đúng là nhức mắt, y hệt khi cậu nhìn White. Ghét không tả nổi! Vì bọn chúng giống nhau ư? Đều là ...thiên thần.
_ Bell gọi là White đấy nhé! - Cô em cười tít, líu ríu. - White ơi, cái người hồi nãy ngủ dậy chưa?
_ Ai?
_ Cái ông mặt vest đấy! Tự nhiên nằm ngủ dưới đất, sẽ bị cảm lạnh đấy!
Giờ cậu mới hiểu Bell nhắc tới tên sát thủ vừa rồi. Cậu nhếch môi, chán nản sự "ngây thơ quá đáng" của con bé rắc rối kia.
_ Ừm, dậy rồi! Khỏi lo. - Cậu chằm chằm vào em. - Bỏ nhà đi bụi à?
_ Không có! - Bé con cãi. - Tớ đi tìm cha mẹ!
_ Cha mẹ?
_ Phải. Không biết sao mà lâu lắm rồi cha mẹ không về nhà, tớ nhớ họ, tớ muốn đi tìm họ.
Cậu thở dài, vô phương với con nhóc này. Nó đúng là phiên bản của White, nói chuyện một lát sẽ bị ức chế đến thổ huyết.
_ Vậy tìm được chưa? - "White" hỏi.
Bell ỉu xìu, xụ mặt, thở dài.
_ Chưa... - Em lại ngẩng mặt lên, thành khẩn. - White, có thể giúp tớ không?
_ Gì?
_ Tớ muốn tìm cha mẹ.
Cậu bé cau mày, đắn đo. Cha mẹ Bell... Họ đã đi đến thế giới bên kia từ lâu rồi! Sao mà giúp em đây? Đúng hơn là cậu không có quyền giúp em. Dù biết rõ ai là người chủ mưu. Thậm chí, "White" đang muốn giết em, vì em chướng mắt.
"White" lắc đầu, lãnh đạm.
_ Không được!
_ Sao vậy? - Mắt bé con long lanh. - White rất tốt mà, giúp tớ nhé!
Cậu bé mệt mỏi, muốn quát tháo, nhưng nhìn em, cậu lại ngậm tăm. White sẽ mắng cậu nếu cậu dám đụng vào Bell.
Huyng Sun nhìn em, muộn phiền. Thật khó khăn để nói sự thật cho em biết.
_ Về nhà đi, ông nội sẽ nói cho Bell biết. - Cậu nói. - Cô đã làm ông ấy lo lắng rồi, hãy bảo ông ấy kể toàn bộ sự thật, che giấu sẽ không có ích lợi gì.
_ Nói gì? - Em ngây ngô.
_ Tất cả sự thật.
_ Vậy White không thể đưa Bell đi tìm cha mẹ hả?
_ Ừ.
_ Còn tìm Prince?
Sun nhíu mày, cậu biết Prince mà em nói là ai. Thằng nhóc ấy luôn cản trợ cậu. Và nó...cũng đã "chầu" Thượng Đế từ 3 năm trước.
Cậu nhếch môi, nhạt nhẽo.
_ Không!
Cô bé chợt khóc oà. Cứ như một vòi rồng đầy nước. Em khóc vì hụt hẫng. Em muốn gặp cha mẹ và Prince. Em trốn khỏi nhà cũng vì điều đó. Giờ đây, không ai giúp em tìm họ. Em phải làm sao đây?
_ Oa oa oa!!! Hu hu hu hu hu!!!
Huyng Sun mở to mắt, có gì đâu mà con nhóc này khóc như mưa thế? Cậu có quát nó à? Hay cậu đánh nó? Có đâu! Tự dưng lại khóc bù lu bù loa lên. Đúng là tiểu công chúa quen được nuông chiều, đụng vào một tí sẽ khóc lóc không thôi.
Đã nói từ đầu, em đúng là của nợ!
_ Gì vậy? - Sun ngơ ngác, mặt đơ ra nhìn em.
Bell sướt mướt, mặt đầm đìa nước mắt.
_ Oa oa, White không chịu giúp Bell! Hu hu hu, Bell muốn gặp cha mẹ! Bell muốn gặp Prince! Hức hức! Dắt Bell đi tìm họ đi mà! Oa oa oa!
_ NÍN!!! - Sun hét lên. Mặt hầm hầm.
Cô bé nín bặt. Mắt đỏ hoe nhìn cậu vô cùng tội nghiệp. Cổ họng ư ư khe khẽ.