_ Khóc khóc khóc! Khóc hoài không biết mệt hả??? - Nhóc Sun bặm trợn quát em. Nhìn mặt cậu khủn.g bố vô cùng.
_ Oa oa oa oa oa!!! - Bell sợ quá, em khóc tiếp. - Ông nội ơi White ăn hiếp con! OA OA OA!!!
Càng nạt nộ thì Bell càng khóc lớn. Sun bịt chặt tai, khổ sở. Tiếng khóc của em còn "lảnh lót" hơn cả một nghệ sĩ hát opera. Đúng là rắc rối!
_ Nín dứt!
_ OA OA OA OA OA OA!!!
_ Điếc tai quá! Im dùm cái đi!!! Trời ơi!!!
_ OA OA OA OA OA!!!
_ Thôi thôi thôi! Tôi năn nỉ đấy! Làm ơn nín đi mà! - Bó tay, cậu nhóc Sun xuống nước, cố gắng thật dịu dàng với em.
Bé con nín dần, vẫn sụt sịt, em đưa gương mặt đầm đìa nước mắt lên nhìn "White" như chờ đợi.
_ Tôi không giúp được! Thật mà! - Sun áy náy. - Nhưng mà... Tôi có thể dắt cô đi chơi!
Gương mặt cô bé tỉnh queo, em nhìn Sun, có phần nhẹ nhõm, như miễn cưỡng có thể chấp nhận điều cậu bé nói.
_ Đi chơi?
_ Ừm.
_ Với Prince nữa à?
_ Gừhhh! Sức chịu đựng của tôi có hạn đấy! Nếu nhắc tới thằng ranh đó nữa thì... - Song Hyung Sun vừa nói, vừa bẻ bẻ khớp ngón tay đe doạ.
Bell lấy cái gối che ngang mặt, sợ sệt.
_ Bell muốn đi chơi công viên, chỗ hồi đó cha mẹ hay đưa Bell tới. Được không? - Em lí nhí, cụp mắt.
Sun cắn môi, hôm nay, duy nhất hôm nay thôi mà, cậu có thể chịu được, cũng chỉ vì White thôi.
_ Được rồi. Đi thì đi! - Cậu cảnh báo trước. - Chỗ đó có chuột Mickey, mèo Kitty, không có cha mẹ, không có Prince. Cấm khóc bù lu lên. Tôi nhức đầu lắm!
Bé con háo hức. Tuy không gặp được cha mẹ, nhưng em vẫn muốn tới. Ở đó có kỉ niệm. Em không ham chơi. Nhưng ít ra em nhớ được ở đó từng in dấu chân của cha mẹ cùng em. Biết đâu...em sẽ gặp được cha mẹ ở đấy.
***
_ White ơi đi nhanh lên nào! - Em vẫy tay, hớn hở. Đôi chân bé nhỏ lon ton chạy rong ruổi khắp công viên giải trí.
Phía sau, Sun vẫn từ tốn đi theo. Cô nhóc rắc rối cứ kéo tuột cậu vào những chỗ đông người. Cậu vẫn khoác lên người chiếc áo măng tô màu xanh rêu và khăn choàng màu xám tro, dòng chữ "Song Hyung Sun" bị che khuất đi sau lớp áo dày.
Nhóc con hào hứng chạy nhảy. Em vòi đi hết những nơi cha mẹ từng đưa em đến. Từ khu vực Sở thú, Thuỷ cung cá, Đu quay, Ngựa gỗ,.. Tất cả em đều chạy đến chơi. Thỉnh thoảng lại đứng thẩn ở một góc như đang nhớ nhung điều gì. Mắt lại cay cay. Quay sang thấy "White" bên cạnh, con bé hoảng hồn dụi mắt, đánh lảng sang chuyện khác.
Hôm nay không có tuyết. Trời se lạnh.
Trông Sun giống một ông bố khó tính, lạnh lùng đang đi theo con gái bé nhỏ của mình. Nhưng nụ cười bé con thật ngây thơ, làm sao cậu có thể đón nhận nó bằng gương mặt lạnh như tiền của mình? Cơ mặt không ai xúi giục lại giãn ra ôn nhu. Duy nhất hôm nay cậu kiên nhẫn với con bé này, cậu làm điều này chỉ vì White - thằng nhóc đã van xin cậu đừng giết Bell.
_ Nhoằm nhoằm nhoằm! Kem ngon quá à! Bell ăn nữa được không? - Nhóc con giơ cái ly kem hết sạch lên nhìn Sun, thơ dại.
_ Ăn như heo mà vẫn y như con cò ma. 3 ly rồi đó chị! Không sợ viêm họng à? - Sun càm ràm, khoanh tay hậm hực nhìn con bé vô tư vòi vĩnh.
_ Không sợ! Prince còn ăn nhiều hơn Bell nữa. Cậu ấy có thể ăn kem thay buổi trưa luôn! Có lần Bell và Prince thi ăn kem, Bell ăn đến 5 ly kem vẫn thua Prince.
Có ánh mắt lườm xoáy, nhìn em.
_ Lại là Prince. - Cậu hừ lạnh, bực tức.
Em bé nín thinh, đưa tay che miệng, em lại phạm điều cấm rồi.
Cậu bé thở dài, nhỡn nhơ.
_ Kết quả lần đó, hai đứa tụi bay đều bị viêm phổi, phải nghỉ học 3 ngày.
Bell chớp mắt.
_ Sao White biết?
Sun nhướn mày, không thèm trả lời. Cậu đưa tay nhìn đồng hồ. Phải trả lại "của nợ" này về nhà nghị sĩ Lee Woo Sub trước 4 giờ chiều. Phiền toái!
_ Nhanh đi! Muốn chơi gì thì nhanh. Không còn nhiều thời gian đâu!
Em hí hửng, vứt ly kem vào sọt rác.
_ Bell muốn đi xem film 3D.
_ Ừ, thì đi! - Sun ậm ừ trả lời, cậu lại bị con nhóc kia kéo đi khắp công viên giải trí một lần nữa. Bell hành xác cậu chả khác gì một tư sản da trắng bóc lột nô lệ da màu thời xưa. Cậu sẽ xé xác White vì dám giao cho cậu con nhóc này. Bực bội!
Bước chân nhỏ bé nô đùa. Em ngây thơ như hạt mưa không vẫn đục. Em kiêu sa nhưng trong sáng. Em nhiễu sách nhưng tinh nghịch. Em khờ dại nhưng chân thành. Em làm người ta xót xa nếu giết em... Vì em quá trong sạch... Tiếc là chỉ do... Em là con gái của Lee Sun Wook.
***
Bé con vui chơi mệt mỏi, ngủ mê man trên ghế. Chiếc Limo đen dừng cách một khoảng ngắn trước dinh thự lộng lẫy. Hyung Sun lay nhẹ mặt em:
_ Này! Của nợ, dậy nhanh đi, tới nhà rồi!
Em ngáy ngủ, lèm bèm.
_ Ờ... Về tới nhà rồi... - Rồi lăn ra ngủ tiếp.
_ Dậy nhanh đi, cha mẹ đang đợi cô ở nhà kìa!
_ Thật sao? - Cái đầu bé nhỏ ngóc lên, mặt tỉnh như sáo. - La la, cha mẹ về rồi! Bell tìm cha mẹ! La la! - Em đẩy cửa xe, nhảy xuống, hớn hở bỏ mặc cậu bé phía sau.
Sun nắm tay em, níu lại.
_ Nói đi là đi à? Đồ vô ơn!
_ Hì hì, cảm ơn White! Bell vào nhà nha! Hẹn gặp lại!
_ Này! Từ nay tôi sẽ không gặp cô nữa đâu! - Đôi mắt xanh lục tuyệt đẹp nhìn thẳng vào em. - Đừng bao giờ gọi tôi là White nữa!
Em gãi đầu.
_ Không tên Sun, không tên White, vậy tên là gì?
Sun bóp lấy vai em, thuỷ tinh thể sâu hoắm, ánh mắt đó muốn tâm trí em phải ghi tạc.
_ Nhớ cho kĩ... Tên tôi là Black Jack. - Cậu vuốt tóc em. - Vào đi, nhanh lên.
Cô bé tròn mắt, gật gật đầu, em nghe lời cậu, co giò chạy biến về phía dinh thự.
Bóng bé con xa dần, mất hút.
[ Cho cô một ngày của tôi, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Nếu mai này tôi giết cô, ắt sẽ đỡ áy náy hơn. ]
Màu Limo đen đã biến mất trong chiều se lạnh, nắng tụ ở chân trời phía Tây...
Số phận cho em là thiên thần, em đẹp đẽ. Đẹp giả tạo.
Số phận buộc anh là quỹ dữ, anh mang trái tim vô hồn. Anh đẹp, như em, nhưng chắc là vậy?
Dù dòng máu chúng ta có giống nhau... Thì ... Có thay đổi được số phận không?
***
Nắng nhuốm một bảng màu cam vàng trong trẻo, từng giọt nắng rót chảy trên mặt cát mịn như nhung. Bờ cát quyến luyến biển mà kéo dài xa tít. Sóng xanh biếc lăn tăn vỗ.
Khơi xa, những bóng thuyền đánh cá dập dềnh trên sóng biển như đang nhảy múa. Gió mang vị mặn của biển và chút tanh tanh từ làng chài tít xa.
Phạm Kì Thư ngồi thẫn thờ trên bãi cát, trên tay cô cầm lấy đôi giày búp bê màu xanh. Chiếc Cadigan màu rêu ôm lấy vóc dáng mảnh mai xinh đẹp. Cô đã ngồi rất lâu ở đây. Lâu lắm! Lâu đủ để tua lại những mảng màu trong tâm hồn cô gái nhỏ nhảy múa sinh động. Cô đã nhớ lại tuổi thơ của mình - một tuổi thơ dữ dội. Đúng, phải dùng tới từ dữ dội để hình dung. Cuộc sống của cô có quá nhiều biến động.
Thuở nhỏ, cô từng trốn nhà đi để tìm cha mẹ; từng đánh nhau với đám tiểu thư đỏng đảnh ở Nhà Xanh vì chúng dám nói cô là trẻ mồ côi; từng có một tình cảm trong sáng với Prince; từng ước mở trở thành một vũ công ballet, và vì ông không chấp nhận nên cô đã phải gác lại giấc mơ đó; từng đánh rơi yêu thương và hoảng sợ đi tìm kiếm; từng gặp một cậu bé kì lạ rồi mất vụt như sương khói; từng mơ thấy một cô bé giống hệt mình đang mỉm cười... Với cô, tất cả rõ khắc như mới hôm qua. Tất cả đều được in dấu sâu đậm trong tâm khảm.
Một khi muốn quên cũng khó lòng mà quên.
Yêu thương ràng buộc con người trong nỗi nhung nhớ và niềm đau xót trong tim. Nếu tình yêu đã đánh mất thì ...
trái tim như một vật bị huỷ hoại khủng khiếp bởi một chất axit cực mạnh. Tan nát. Vô vọng. Điên loạn tìm kiếm. Và khổ đau tựa một linh hồn bị đoạ đày ở chốn âm ti.
Nếu như yêu thương mang lại hạnh phúc thì nó cũng là con dao hai lưỡi bén ngọt.
Hạnh phúc như là một giải thưởng hấp dẫn được treo trên ngọn núi cao. Ta leo lên để hái nó xuống. Núi thì cheo leo, con người nhỏ bé. Sơ sảy, ta rơi khỏi vết mòn lên núi, sa ngã vào những vực thẳm sâu đen. Cũng là lúc ta đã bỏ mặc yêu thương để đeo đuổi theo những ham muốn phù phiếm. Tỉnh mộng, tất cả là khói mây. Ta chìm dưới đáy vực. Và cái giải thưởng mang tên hạnh phúc sẽ mãi không dành cho những ai đã từng chối bỏ nó. Hạnh phúc như một công trình phúc lợi xây đắp từ những trái tim đẹp, ai cũng có quyền hưởng thụ mà không phải đóng phí. Duy những người từng chối bỏ nó từ lúc khởi công xây dựng, giờ thèm thuồng có được, nhưng họ còn tư cách đó không?
Hạnh phúc như một món ăn thơm ngon dành cho tâm hồn, ai cũng có quyền thưởng thức. Nhưng những người không dốc lòng tạo nên công thức của món ăn thì có đáng được thưởng thức không?
Kì Thư thì khác. Có phải cô chối bỏ yêu thương đâu. Cô nào chẳng dốc tâm xây đắp cái công trình đó. Cô cũng là một vị đầu bếp nêm nếm biết bao gia vị yêu thương cho món ăn, thế sao cô lại không nhận được hạnh phúc? Cô là người dùng toàn bộ 100% dung tích trái tim để yêu, mà sao cô nhận được chỉ là 1% hạnh phúc? Cô bỏ bao nhiêu lần đi tìm tình yêu, vậy mà đáp lại công sức kia sao chỉ là một sợi tơ mỏng manh để hi vọng, một đoạn dây thừng đan từ tơ nhện bền chắc là nỗi tuyệt vọng không thôi.
Trái tim non bé có tội tình gì? Sao ép nó đón nhận phũ phàng sự ruồng rẫy của hạnh phúc? Khoảnh khắc cô chỉ là một đứa bé, cô giơ tay lên cao chụp lấy cái bong bóng xà phòng hạnh phúc, nó vỡ tan, tàn nhẫn bỏ cô lại trong sự nuối tiếc dâng trào.
Bé con ta ngây thơ, chẳng lo âu. Đôi lúc ta muốn chẳng biết gì, sống thật ngây ngô để tâm tư khỏi phiền muộn. Vậy mà vẫn không được số phận buông tha, ta buộc đón tiếp tên khốn bi kịch nghênh ngang, hách dịch diễu hành trong cuộc đời. Cô gái bé nhỏ sao phải đón tiếp tên oắt đáng ghét kia khi tuổi đời còn quá bé, có phải là bất công lắm không? Giá như cô được ngây ngô thêm xíu nữa thì gánh đau thương trong lòng sẽ đâu nặng nề thế này.
Ông nội rất yêu cô. Ông giấu cô thật kĩ trong một chiếc hộp khoá kín. Ông không muốn cô chạm mặt bất hạnh khi còn quá bé nhỏ, thế mà cô bướng bỉnh, vùng chạy khỏi sự bảo bọc của ông. Để rồi bất hạnh ức hiếp cô, hắt hủi cô bé tội nghiệp. Nếu như cô không biết bản thân là cô nhi thì liệu đôi mắt xanh thăm thẳm kia nào đâu canh cánh nỗi buồn to vời, mãi mãi không thể xoa dịu? Nếu như cô không nằng nặc mãi tìm Prince thì quả tim trong lồng ngực đâu mưng mủ vì xót dằm thế này.
Cô tìm được Prince - hoàng tử thiên thần đã cùng cô xây đắp một thế giới thần tiên khi bé dại. Gặp được cậu sau ngần năm đăng đẳng, cậu ngang tàn đập cái thế giới cổ tích màu hồng năm nào đắp xây cùng cô, tàn nhẫn chối bỏ người con gái nhớ khư khư lời hứa với mình.
"BÂY GIỜ CẬU LÀ HOÀNG TỬ CỦA TỚ, MAI SAU TỚ SẼ LÀ CÔ DÂU CỦA CẬU!"
Lời hứa hồn nhiên của hai đứa bé giờ này tan nát đâu rồi? Bờ hồ có rặng liễu xanh minh chứng cho ký ức ngọt ngào đó cũng không đủ sức ngăn cản trái tim lạnh lùng của Prince. Prince quên mất Bell. Cậu quên đi kỉ niệm năm nào. Cậu bỏ mặc cô với ê chề một niềm tin yêu và hi vọng chói sáng, tàn lụi dần theo trái tim hụt hẫng của cô gái.
Cậu nào biết điều đó làm cô đau đớn bao nhiêu.
_ Chí Linh đáng ghét! Cậu còn là Prince không? Sao cậu không nhớ Bell? - Tiếng nói vu vơ, buồn se sắc nào đó tràn theo tiếng sóng biển, trầm tích tận đáy đại dương xa xôi.
Dã tràng đang se cát. Nó làm một việc thật máy móc và vô vọng. Thư giống con dã tràng bé nhỏ kia, mãi đi tìm yêu thương trong vô vọng. Đáp lại cô chỉ là sự ghẻ lạnh của cuộc đời. Cô có tội tình gì chăng? Sao hạnh phúc lại khắt khe khi ban tặng cho cô, sao nó luôn hào phóng cho không với mọi người kia mà!
Hải âu lượn trên bầu trời, tiếng kêu nghe buồn thảm. Thư cũng giống đôi cánh trắng kia. Dải dầu trong nắng mưa, cánh chim vẫn vô định không một nơi trú ngụ. Trái tim cô cũng vô định như đôi cánh yếu mềm đó, mãi không tìm ra bến bờ bình yên cho mình.
Trái tim buồn bã cuộn mình trong lớp da bao bọc bị rạch nát, sắc trắng nhạt thếch tê dại vì bao lần bị xát muối lên. Dáng hình mỏng manh sao phải hứng chịu nhiều bất hạnh từ cuộc sống? Hay do kiếp trước cô đã mang một món nợ không bao giờ trả nổi, kiếp này trả tiếp, trả mãi vẫn không hết. Kì Thư là con nợ của bất hạnh. Đôi vai nhỏ bé này vẫn còn gánh vác nhiều bi luỵ từ cái kiếp trước khốn cùng.
Đôi chân đi dọc trên cát mềm. Những hạt cát tinh nghịch ngọ ngoạy dưới bàn chân trắng ngần. Linh hồn cô gái trẻ thả trôi theo những con sóng miên man. Hồn thở xa xăm trầm lắng suy ngẫm những dấu tích đã qua của cuộc đời. Mai sau lại là sắc màu u ám hay sẽ là rạng rỡ bình minh?
Cô sẽ không buồn vì biết mình là đứa trẻ mồ côi. Ít ra, cô gái nhỏ biết mình đã từng có những tháng ngày êm đẹp bên cha mẹ, và họ đã cho cô một tình yêu của đấng sinh thành cao thượng. Mãi mãi cô sẽ khắc ghi công ơn này.
Cô sẽ không buồn khi Prince đổi thay. Qua những ngày biển động, bão táp phong ba đã cuốn Prince đi xa. Cậu bé ấy đã chìm trong nỗi lãng quên vô hình. Cô tập quen dần với thái độ thờ ơ của Prince, rồi bẳng trái tim đầy sinh lực yêu thương này sẽ cướp Prince về từ bão. Mai đây, biển sẽ ngập nắng vàng, tia nắng cô đã bỏ bao tâm huyết để thắp lên. Sáng tỏ. Prince sẽ theo ánh sáng đó quay về bên cô.
Hi vọng sẽ mang nhựa sống lan toả đến từng thớ thịt của cơ thể luôn căng tràn nhựa sống. Dù ta đánh mất hoàn toàn niềm tin về một ngày nắng mai thì hãy cứ hi vọng đi, đừng ngại ngần! Vì hi vọng không là hoang tưởng. Hi vọng luôn đi cùng những nổ lực không ngừng để mang lại điều ta mong muốn. Ta sẽ tìm ra thứ ta đã hằng mong qua sự cố gắng từ bản thân, bằng niềm tin, khao khát và nổ lực hết mình.
Cô gái nhỏ cứ đi trên cát vàng. Trên vai cô gánh thêm một gánh nắng. Mái tóc nâu buông lơi trong cơn gió mát lành. Cô đã lặng lẽ củng cố thêm lòng tin cho mình khi hồi tưởng lại những gì đã qua. Suy xét lại hành vi để biết mình lớn lên theo từng ngày. Kì Thư đã lớn rồi, cô sẽ chính chắn dần trong những mối quan hệ tình cảm. Sẽ không có thái độ nông nổi và xử sự theo cảm tính như trước kia. Thư hôm nay đã khác.
Lòng bàn chân bỗng dưng ê xót, như vừa giẫm phải vật nhọn gì dưới cát, chắc là vỏ sò, vỏ ốc đấy. Thư tần ngần nheo mắt, ngồi xuống đào cát lên, nơi có dị vật chạm phải chân cô.
Ở gương mặt kiều diễm nở ra những nét cong trên cơ mặt thật xinh đẹp. Cô tiểu thư mở to mắt nhìn vật thể đào từ dưới cát lên, đôi mắt sáng lấp lánh.
_ Wow!!! Cái này của ai thế nhỉ? Ôi, đẹp quá đi!
Cô gái nâng vật vừa đào dưới cát lên, say mê ngắm nghía.
_ Cái này của ai vậy ta? - Đôi mắt lục trong veo như cười, cô mân mê thứ sáng đẹp như ánh sao nào đó vô tình rớt xuống trên nền cát.
Là một vật thể tuyệt đẹp.
Thư ngó dáo dác khắp bờ biển vắng, tinh nghịch hắng giọng:
_ Cho hỏi... cái này của ai? - Không có tiếng trả lời. - Tôi đếm từ 1 đến 3, không ai nhận là tôi nhận đấy!
_ 1... - Im lặng.
_ 2... - Không có ai.
_ 2 rưỡi... - Tiếng sóng rào rạt trả lời.
_ 2 chín chín... - Im ru.
_ 2 chín chín chín chín chín... - Lũ hải âu nhiều chuyện xía vào. Có tính là có tiếng trả lời không?
_ 3! - Vẫn không có tiếng đáp trả.
_ Không ai nhận thật hả? Ha ha! Vậy là của tôi nhé! - Thư vui vẻ cho vật đẹp đẽ đó mất dạng trong lòng bàn tay. Những ngón tay thon nuột nâng niu đầy ham thích.