Chiếc bóng dài chảy trên mặt cát. Một ngày đầy nắng ấm. Bảng màu tươi trong đầy lạc quan của Kì Thư sẽ mãi là một dấu chấm đẹp còn in đọng trước một cuộc chinh phạt thảm khốc sắp diễn ra.
Nói từ đầu, chỉ vì cô là con gái của Lee Sun Wook.
Sắp khép lại rồi cô gái ạ, chuỗi ngày thanh bình của cô. Hãy tận hưởng những ngày còn sót lại.
Những thiên sứ luôn bảo vệ cô, nhưng họ có đủ sức chống lại tên ác ma hung bạo?
Nhịp điệu của trò chơi bắt đầu tăng tốc.
***
Chiếc Limo dựng trên con lộ dài men bờ biển, ôm cánh tay, vẫn là màu áo blazer đen, đôi mắt rừng đêm nheo lại dưới nắng, tiếc rẻ:
_ Giết một cô gái còn trẻ đẹp như thế này, đáng tiếc quá không?
_ BJ, tên khốn như cậu cũng biết thương hại? - Màu áo chemise đứng bên cạnh hừ lạnh, đôi mắt hướng xa xăm về bóng dáng cô gái đang đi trên cát mềm.
_ Jonny à, cậu nghĩ tôi máu lạnh lắm sao?
_ Hừ, việc bản thân làm thì chỉ có lương tâm mới hiểu rõ. Đáng tiếc cậu chẳng có lấy lương tâm mà hiểu được! - Di cười mỉa mai, đối với Di, hiện tại chết sống chẳng còn thấm tháp gì. Cậu giữ trong bộ não bí mật về Angel, nếu tên khốn này muốn giết, điều đó như kéo hắn chết theo. Chẳng có lợi ích gì.
Tính mạng cậu đang được Angel đảm bảo.
Black Jack bật cười, vỗ vai chàng trai tóc hoe vàng bên cạnh.
_ Ha ha, cậu chả bao giờ hiểu được tôi làm gì đâu. Nhưng chắc rằng... Tôi không phải người đánh mất lương tâm. Vì vốn tôi nào có trái tim để rung động. Thứ đập trong khoang ngực chỉ là một máy bơm máu tuần hoàn để cơ thể sống được. Nó không biết yêu, ghét, hận hay vui, buồn. Cậu không cần phỉ báng tôi.
_ Cậu muốn khử bỏ Sang Mi thật? Tôi nghĩ chưa phải lúc. - Di nói, "chưa phải lúc" là kế nghi binh.
_ Ai bảo tôi sẽ giết cô ta ngay lập tức? - Vệt môi cam mọng nhếch lên, cười khẩy. - Thiếu cô ta thì ván cờ sẽ vô vị. Tôi muốn xem lũ ngốc kia dùng con nhóc đó trong bước đi nào.
_ Hừm... Chờ đợi... Tôi sẽ chờ. Báo cho cậu một tin xấu. - Khánh Di đảo mắt, tay chống trên nắp xe, tư lự.
_ Sao?
Gương mặt kia thấp thoáng nụ cười tinh quái, nhấp nhứ:
_ "Candy 1.0" bị lỗi rồi. Phải tiêu huỷ ngay. Chán thật, mất suốt 5 năm!
Màu mắt xanh đen bỗng đỏ vằn, bàn tay Jack bấu nghiền, gương mặt hung hãn đanh lại, tốc độ cánh tay tràn đầy lực.
"BỤP!!!"
_ Chó chết! Mày đã giở trò!!!
===The end chapter Three. Truy tìm hoàng tử truyện tranh.===
Four.
Người bạn mới (1)
Nắng sáng ở Sài Gòn, những toà cao ốc vươn mình kiêu hãnh, bóng râm của nó kéo thành những vệt dài trên đường phố tấp nập người.
Tôi chen chúc trong phố xá phồn hoa. Haizz, khổ thật! Vậy là tôi đã hành nghề “diễn viên bất đắc dĩ” tròn trịa một tuần. Không xong rồi! Toi mất cái mùa hè của tôi!
Không ngờ bị một tình huống dở khóc dở cười mà tôi đã chính thức thay thế cô diễn viên tuổi teen nổi tiếng như Sam để tiếp tục hoàn thành vai chính trong một bộ film đình đám. Ngay từ những ngày đầu khởi quay, bộ film đã thu hút rất nhiều sự quan tâm của dư luận bởi cha đẻ của nó chính là đạo diễn Việt kiều vô cùng nổi tiếng: Phạm Quang Huy, bàn tay biên kịch phù thuỷ của Shara Phạm, dàn diễn viên đẹp long lanh như Sam, Gia Kì, NaNa,...
Thế mà trong vòng một tuần, tất cả các tên diễn viên trong bảng casting bị thay đổi hoàn toàn bởi một dàn diễn viên tay ngang không hề nổi tiếng và chưa từng tham gia bất cứ bộ film nào như tôi, nhỏ Dolly, hoàng tử thiên thần bí ẩn gì đó của chú Huy.
Ngay lập tức, tên tuổi tôi và toàn bộ diễn viên trở thành đề tài hot được bàn tán suốt tuần qua. Hình như cái tên hai cô diễn viên có nick name Apple và Dolly là từ khoá được tìm kiếm nhiều nhất hiện nay trên google Việt Nam thì phải! (^.^)
Ít nhiều thì tôi và Dolly đã có chút "danh tiếng" trong cộng đồng teen vì thành tích của hai ngọc nữ thuộc hàng "top" của Thanh Du và những giải thưởng văn nghệ qua mấy năm nay.
Nhưng tôi sẽ không bực nếu dạo gần đây tên tôi lại bị gắn sau cụm từ “chị gái của hot girl Cherry”. Tôi chả thích dựa hơi em gái mình để nổi tiếng cả. Ấm ức thật!
Nhỏ hơn tôi một tuổi nhưng nó đã sớm nổi tiếng với vai trò người mẫu teen, diễn viên quảng cáo và những vai nhí trong film. Chính vì nổi tiếng quá sớm nên tính tình nó cũng hơi đỏng đảnh một tý nhưng xem toàn diện thì mối quan hệ của chị em tôi cũng rất tốt. Lúc nhỏ nó cũng vô tình lọt vào mắt một đạo diễn quay quảng cáo một mặt hàng bánh kẹo. Nhờ sở hữu gương mặt xinh xắn với đôi mắt to sáng như mắt nai mà nó đã chiếm được lòng của rất nhiều khán giả, thế là hàng loạt các hợp đồng mời quay quảng cáo, chụp hình đến với nó. Tính ra nó cũng là một diễn viên nhí có thâm niên và tên tuổi trong showbiz rồi chứ, chả bù với chị nó. Nhưng cũng do một phần là vì lúc nhỏ tôi quá ham mơ làm bác sĩ thú y như ba tôi nên dù có cơ hội tôi đều cho qua. Càng lớn, suy nghĩ càng thay đổi, bây giờ tôi lại bắt đầu thích làm diễn viên rồi đấy!
Ba mẹ tôi không quá khắc khe vì chuyện cho con cái gia nhập showbiz vì gia đình tôi vốn có rất nhiều người đi theo nghệ thuật. Cha tôi là một cô nhi, tôi không có họ hàng nội. Tôi chỉ có họ hàng ngoại. Dì tôi là một ca sĩ phòng trà nổi tiếng của thành phố, dì út tôi là biên đạo múa, anh họ của tôi là một nhiếp ảnh gia, còn người có thâm niên nghệ thuật lâu nhất chính là bà ngoại của tôi - một đào hát cải lương đã giải nghệ. Xem ra gia đình tôi cũng được gắn mác là “gia đình mang truyền thống nghệ thuật” ấy nhỉ?
Vì thế, không ai có thể bắt bẻ vì sao em tôi suốt ngày long nhong bên ngoài đi diễn. Khi tôi hô tin bị tóm vào đóng film cho chú Huy thì họ cũng chẳng kêu ca gì nhiều. Chỉ hơi shock vì tôi được nhận vai chính và tham gia một bộ film hơi bị “hot”. Nhưng đây là mùa hè, tôi có thể tự do đi quay, nhỏ em tôi cũng tham gia nhiều show diễn hơn.
Hôm nay tôi rất vui vì ba tôi đã đi công tác về. Nhỏ Cherry cũng đã hoàn thành lịch quay ngoại cảnh ở tỉnh xa, hôm qua đã cùng mẹ trở về nhà. Tôi nhanh chóng từ giã gia đình Di, khăn gói về nhà. Tôi đã "tự thú" việc mình đi đóng film cho mọi người nghe.
Ba mẹ tôi sẽ không trách cứ gì nếu việc làm của bọn tôi không làm ảnh hưởng tới việc học. Ba tôi còn luôn hỏi han, gặp gỡ đạo diễn, đưa tôi đi quay và giúp tôi dò lời thoại nữa. Sướng quá đi vì có papa tâm lý hết cỡ.
Tôi đang lang thang ở một khu chợ ở quận 3 thành phố, nó có tên là Bàn Cờ. Cái tên này đã có từ rất lâu rồi, không rõ là bao lâu nữa. Sở dĩ có tên như thế vì theo ba tôi kể, những ngôi nhà trước đây được xây dựng tại đây đều có một kích thước đồng nhất, vuông vức như một ô cờ, không ai hơn ai. Đường phố cũng theo một quy tắc xây dựng từ xa xưa. Đến nay, nét đặc trưng này vẫn còn nguyên như thế. Thử ngắm nhìn mà xem! Toàn bộ những ngôi nhà ở khu này đều ốm teo, cao lêu nghêu trên hai, ba tầng để tăng thêm diện tích.
Tất cả đều có một chiều ngang tương đối bằng nhau. Thử tưởng tượng nhìn từ trên cao sẽ thấy bản thân như một quân cờ di chuyển qua những ô cờ vuông vức. Thật thú vị!
Bất đắc dĩ tôi phải lếch xác vào chợ buổi sáng đông đúc lúc 8 giờ như thế này vì đoàn phim của chúng tôi đang ghi hình tại một công viên gần đó, cùng một bối cảnh nhưng sẽ quay trong nhiều phân đoạn khác nhau nên phải có quần áo và phụ kiện khác để thay đổi. Ngặt nỗi, lịch quay vừa đổi địa điểm ban sáng nên khi tôi tới trường quay mới được thông báo. Thế là tôi không đem đủ phục trang cần thiết. Tổ phục trang chỉ hỗ trợ những trang phục may sẵn như đồng phục, trang phục theo yêu cầu của kịch bản. Ngoài ra, một phần phục trang là do diễn viên tự lo lấy.
Vậy là tôi đang trong tình trạng... “thiếu phục trang đột xuất”.=((
Con Linh thấy thế chỉ cười hô hố rồi trêu: "Cho bỏ tật hậu đậu không chuẩn bị cẩn thận!" Đúng là hoạn nạn mới thấy mặt bạn bè. Lôi kéo nó cùng ra chợ mua vài bộ đồ mà cũng ngoe nguẩy từ chối với lý do: chưa thuộc thoại + làm biếng. Tôi đành hậm hực tới khu chợ gần đó mua sắm, chú Quang Huy cho tôi 60 phút để shopping. Chợ gần công viên này nhất chỉ có chợ Bàn Cờ này thôi.
Wow! Dù tới đây không ít lần rồi nhưng tôi vẫn vô cùng thích thú với sự năng động ở đây. Nhộn nhịp không kém chợ Bến Thành. Những hàng ăn uống, cá mắm, băng đĩa, thịt, rau củ,... cả những shop quần áo chen chúc nhau mọc lên. Tôi vừa đi vừa ngắm nghía những người qua lại, nhẩm tính mình chỉ có một tiếng. Phải tranh thủ mới được!
Thế là tôi xăm xăm tới khu bán quần áo!
Nơi đây đúng là thiên đường của mua sắm nha! Giày, dép, mũ, kẹp tóc, áo, quần, túi xách,… đầy màu sắc. Tôi ngơ ngẩn ngắm nhìn, nơi đây đúng là bắt kịp xu hướng. Những trào lưu thời trang mới đều được cập nhật liên tục. Phải bắt kịp họ thôi. Tôi xắn tay áo, tập trung tinh thần cao độ chuẩn bị... trả giá (=.=). (Chợ này hét giá hơi bị cao −> kinh nghiệm xương máu rút ra sau mấy lần “chinh chiến”).
Hiện giờ, tôi đang mua áo tại một shop đồ khá bắt mắt, nhiều kiểu quá đẹp khiến tôi hoa cả mắt. Cố chọn cho mình một cái áo thật vừa vặn, đẹp ơi là đẹp. Tôi nài nỉ bà chủ shop bán với giá ưu đãi, tốn cả lít nước bọt cuối cùng cũng tậu được nó với giá gần 50k, không đắt lắm.
Khi còn đang hồ hởi vì mua được cái áo đẹp, ánh mắt tôi vô tình dừng lại trước một gã thanh niên đối diện tôi chừng 2m. Gã mặc áo hoodie đen nhàu nhĩ, mũ áo chụp lên đầu, cả người thập thò sát sào quần áo ở shop trước mặt tôi, mặt mày gã lấm lét như đang rình rập ai đó.
Quan sát xung quanh, tôi tò mò nhìn theo ánh mắt của gã, hình như gã không trông thấy tôi vì tôi đang ép mình ở cái cửa kéo ra vào của cửa hàng vừa mua áo. Ánh mắt gã đang chăm chú nhìn về một cô gái đang chọn giày bán ở shop quần áo đối diện mặt tôi.
Tiếng người nói cười ồn ã, nắng biếng nhác trốn mình sau những đám mây, trời khô khốc chả có tia nắng vàng nào rọi xuống đường.
Đừng nói là có mưa nha, tôi chuẩn bị quay phim đó! Nhìn đồng hồ, tôi đã mất 15 phút, không còn nhiều thời gian. Định mặc kệ gã nhưng hình như tôi cảm thấy có điều gì đó bất ổn thì phải. Ánh mắt tên đó quá khả nghi làm tôi không khỏi chú ý.
Cô gái mà gã đang nhìn cao chừng bằng tôi, nước da trắng hồng và mái tóc nâu cột xéo cao một bên. Cô mặc quần jean short đen cạp cao và áo cánh dơi trắng bằng vải tựa như voan, mang guốc mộc cách điệu, dáng người thanh thoát nhưng vì cô ta quay lưng về phía tôi nên chẳng làm sao nhìn rõ mặt được, nhưng ắt hẳn sẽ rất xinh.
Tên thanh niên lầm lừ bước tới gần cô, như mèo rình chuột, tôi cũng tập trung nhón bước. Cô gái mang túi xách màu đen trên vai.
Khoan, là túi xách, mà nhìn kĩ thì túi xách đó còn chưa đóng dây kéo. Không lẽ, hắn muốn... phải rồi! Khu này rất phức tạp, thường hay bị...
Gã xán tới gần cô, không ai để ý, mọi người đều lo mua bán. Tôi gần như đoán ra được gã sắp làm gì rồi! Tay gã mon men tới chiếc túi đen đang mở dây kéo. Cô gái mải miết lựa giày chả hay biết gì.
Haizz... Biết ngay mà! Tới lúc thay trời hành đạo rồi! Đúng như dự đoán, tay hắn mò mẫm vào trong cái túi cô gái đang mang. Dạo này bị sao vậy trời? Toàn gặp đạo chích, hết bị giựt đồ, giờ lại gặp...
_ Móc túi! - Tôi hét lên, chồm tới nhảy phóc vào chụp tay hắn. Bàn tay đó còn nằm trong túi xách của cô gái. Mọi người bị tiếng hét của tôi thu hút, vài giây sau, mọi chuyện bắt đầu chạy nhanh vèo vèo.
To be continued.
Người bạn mới (2)
Gã xán tới gần cô, không ai để ý, mọi người đều lo mua bán. Tôi gần như đoán ra được gã sắp làm gì rồi! Tay gã mon men tới chiếc túi đen đang mở dây kéo. Cô gái mải miết lựa giày chả hay biết gì.
Haizz... Biết ngay mà! Tới lúc thay trời hành đạo rồi! Đúng như dự đoán, tay hắn mò mẫm vào trong cái túi cô gái đang mang. Dạo này bị sao vậy trời? Toàn gặp đạo chích, hết bị giựt đồ, giờ lại gặp...
_ Móc túi! - Tôi hét lên, chồm tới nhảy phóc vào chụp tay hắn. Bàn tay đó còn nằm trong túi xách của cô gái. Mọi người bị tiếng hét của tôi thu hút, vài giây sau, mọi chuyện bắt đầu chạy nhanh vèo vèo.
Hắn hoảng hồn vùng tay tôi ra, xô đẩy tôi ngã chúi vào sào quần áo. Tay hắn vẫn còn cầm bóp tiền lấy được từ trong túi xách của cô gái. Mọi người chú ý tới, chặn hắn lại.
Gã thanh niên chạy bán mạng, xô ngã mọi vật cản trên đường, tất cả náo động như vừa xảy ra bạo động. Cô gái bị móc túi đứng ngơ ngác rồi hoảng hồn lục lọi túi xách kiểm tra, cô truy hô:
_ Móc túi! Nè thằng móc túi đứng lại!!!
Trời đất! Có ai đi móc túi rồi đứng lại cho người ta bắt không? Con nhỏ trước mặt tôi bị hâm sao trời?
Bản thân tôi bị ngã vào đống quần áo, may mà không đau đớn gì. Chỉ hơi ê ẩm lúc bị xô ngã, tôi phủi tay đứng dậy định đuổi theo tên đó.
_ Nè, thằng kia! Không đứng lại phải không? - Cô gái đó chỉ trạc tuổi tôi, mặt mày vẫn tỉnh bơ hét theo tên móc túi.
Gã thanh niên quay đầu ngoái nhìn, vẫn cố chạy thục mạng. Chợ đông nên cũng cản trở hắn không ít.
Quay về với con nhỏ dị hợm bị móc túi, nó chỉ cười khẩy lèm bèm:
_ Là mày ép chị ra tay độc ác!
Tôi đứng sững nhìn nó, cô gái này định làm gì? Nhỏ đó cúi người lấy chiếc guốc dưới chân mình cầm lên tay, ánh mắt nguy hiểm tập trung, ước lượng khoảng cách, tay nhẩm tính lực cần có, nó cười lạnh:
"Hừ... Vù... Vút..." - Hả? Nó phóng nguyên chiếc guốc về phía tên đó.
Chiếc guốc gỗ lao vun vút như phi tiêu ám khí bay tới con người đang hì hục chạy phía xa, cách lao xoáy vòng như cánh hoa rơi đầy diễm lệ (@.=):
"Cốc... Bộp... Ạch...!" - Kĩ thuật siêu phàm! Chiếc guốc mộc hạ đúng vào đầu tên đó, không trật 1mm.
Con nhỏ trước mặt tôi là cao thủ Gunny thì phải, chơi gà gì vậy? Cho tôi biết mà add friend với!
Tôi há hốc mồm nhìn nó. Mọi người đổ xô tới toan bắt hắn. Như hiểu ý từ trước, tôi và nhỏ đó đều ngoái đầu nhìn nhau. Nhỏ gật đầu như chào rồi kéo tay tôi, không nói lời nào, mắt liếc về gã móc túi đang ngã sóng soài đếm sao cách bọn tôi chừng 10m, nhỏ nháy mắt ra hiệu, lập tức tôi hiểu ngay ý.
_ Móc túi! Móc túi! Bớ người ta móc túi! - Tôi và nhỏ đó đều la làng như sắp cháy chợ, nhỏ xách chiếc guốc còn lại lên tay, chân trần kéo tay tôi xăm xăm chạy tới tên đó.
Tôi và nhỏ “song dép hợp guốc” tới tên côn đồ móc túi vừa rồi, một vài người nghĩa hiệp giúp bọn tôi kèm cặp cái tên không-còn-sức-phản-kháng vì bị nguyên chiếc guốc đáp vào đầu.
Cả hai nhào vô, guốc dép sẵn sàng, khí thế hừng hực, tôi cũng lột đôi dép quai hậu của mình ra, chạy vù đến. Cả hai mặc kệ mấy vũng nước lốm đốm bẩn sực mùi cá thịt trên đường, nó màu đen xỉn, bắn vào chân tôi. Tôi không quan tâm, hăng hái chiến đấu cùng nhỏ:
"Bốp... bốp... bịch… bịch... hực hực... ặc ặc...” - Âm thanh hỗn độn của cuộc ẩu đả.
Tôi - tay đấm chân đá. Nhỏ - tay nhéo chân sút. Cả hai hợp thành một “cặp đôi hoàn hảo” oánh lộn ăn ý như hiểu nhau từ trước. Bảo đảm, nếu lập thành một băng đánh ghen, đòi nợ mướn sẽ kinh doanh vô cùng hiệu quả à nha!
_ Móc túi hả? Bỏ tật nha con! Móc túi nè! Đáng đời! Bụp bụp... rầm rầm... hự... - Con nhỏ đó còn hăng sức hơn cả tôi, nhìn vóc dáng thanh mảnh nhưng vô cùng khoẻ mạnh. Đánh không cần lấy hơi.