_ Sao cậu nỡ nói ra điều đó cho tôi biết? - Minh hỏi tiếp.
Khánh Di thở dài, xoa trán, cậu tháo cái kính trên mắt ra, chùi sạch lại.
Di nói:
_ Cậu đang cố lừa gạt bản thân mình sao? Rõ ràng cậu biết điều đó trước cả khi tôi nói. Chỉ qua là cậu không muốn tin đó là sự thật.
Hiểu Minh bật cười, nụ cười mang theo chua xót và tuyệt vọng:
_ Bạn bè đó ư? Sao tôi tin nổi đây? Chúa trên cao, Ngài hãy cho con chút ánh sáng để giải thoát cho tình cảnh bế tắc này đi! Tôi đau như muôn ngàn vết roi khắc trên da. Cơn đau này khủng khiếp hơn thế nữa, nó rạch đến tận tim của tôi. Thằng bạn mà tôi tin nhất, nó lại tàn độc với tôi vậy sao? Sao mà tin nổi hả Jon?
Di nhướn mắt, mỗi lần nhếch môi lại chạm vào vết bầm trên khoé môi. Chiều nay, cậu đã bị BJ tặng nguyên một cú đấm trời giáng. Cái đấm phẫn nộ vì sự ma mãnh của cậu. Di đã bí mật phá hoại một công trình nghiên cứu then chốt về Angel. BJ đánh cậu là đã nương tay, nếu là lão MR.M thì cậu đã tong đời. Mà dù BJ tha mạng cho cậu thì cũng do hắn sợ bị cậu kéo chết chìm theo thôi.
_ Tôi...chẳng biết nói sao bây giờ. Demon à, hãy tự giải quyết tình cảnh này đi. Tôi không liên can nữa. Giờ tôi giúp cậu chỉ do tình nghĩa bạn bè ngày xưa, nhưng mà...cậu và tôi không thể cùng chung chiến luỹ được. Xin lỗi!
Minh đưa cánh tay khoẻ mạnh choàng qua vai cậu bạn, cười, lại là một nụ cười giấu giếm đi cảm xúc thật. Cười giả tạo - giống thiên thần. Vui cũng cười. Buồn cũng cười. Đau cũng cười. Hạnh phúc cũng cười. Thiên thần hay giấu cảm xúc của mình qua nụ cười, cái nụ cười đôi khi rỗng tuếch, gượng gạo.
_ Mấy hôm trước, à, là cái hôm tôi bị ám sát đấy, hình như là... Cậu đã gặp Dragon, phải không nào? - Minh nói, tiếng nói nhỏ hơn, như đang xét nét. - Sao vậy? Hai người có gì phải gặp nhau? Hay đang giấu tôi điều gì?
Màu mắt xanh dương chợt lắng lại, mang phần sắc sảo, khôn khéo lãng tránh.
_ Tôi chỉ rạch ròi gianh giới với cậu ấy. Cậu nghĩ tôi còn đề tài gì để nói với Red đây? Hờ hờ, cậu thật đa nghi.
Áo blazer xám nhếch môi khinh khỉnh.
_ Tôi chẳng muốn mình trở thành bù nhìn.
_ Tùy, không tin thì thôi, làm gì được nhau? - Di nháy mắt, đánh đố.
Cậu cầm viết, liếng thoắng viết trên giấy note, xong lại dúi lại cho Minh.
_ Gửi Ella đem những loại thuốc này cho cậu. Thuốc ở đây không thấm tháp gì với cậu cả. Thuốc kháng sinh vô tác dụng với cậu rồi. Này, phải tự biết lo cho mình chứ. Cậu xem, quá lạm dụng thuốc an thần khiến cậu suy nhược trầm trọng rồi này. Nội tạng của cậu...ôi trời, hết date thật rồi! Hệ tiêu hoá, hệ thần kinh, cả hệ tuần hoàn cũng đã suy kiệt vì cách ngược đãi cơ thể của cậu. Hết thuốc chữa!
Minh đón lấy mẫu giấy, ậm ừ:
_ Đừng "tâu" với Alex hộ tôi. Anh ấy biết sức khoẻ của tôi hiện giờ thì sẽ càu nhàu suốt cho xem!
Người bạn cau mày, tự nhiên tức đến phải quát lên:
_ Lại nữa! Cậu có biết cơ thể của cậu giống y như một chiếc lá vàng trên cây, một cơn gió cũng đủ khiến nó rời khỏi cành không? Thật là!
_ Chết đơn giản thế sao? - Mái tóc nâu hạt dẻ bóng lên từng sợi dưới ánh sáng, cậu cười đắng chát - Nếu cứ sống như thế này mà chết được thì dễ thôi!
Khánh Di lại đan tay vào nhau, không nói. Cặp kính cận gọng đen che đi biểu cảm trên đôi mắt kia.
_ Này, cậu có bao giờ ước mình chưa bao giờ tồn tại trên cuộc đời này không? - Minh buồn rầu, đôi mắt nâu le lói những ánh đỏ, đôi mắt cậu thật kì lạ, một màu mắt đặc trưng cậu đã thừa hưởng từ cha - người mà chẳng bao giờ cậu muốn nhắc đến. Vì chưa bao giờ cậu và ông ấy có thứ tình cảm phụ tử thật sự. Chưa bao giờ. Vì ông ấy là người nắm giữ quyền lực tối cao, ông đã biến cậu, người thừa kế tương lai, trở thành một bản sao như mình: lạnh lùng, tàn nhẫn, kiêu hãnh như chúa tể muôn loài, không có quyền yêu thương, vì có quyền lực tức là không có trái tim. Tiếc là...cậu quá bất tài. Cậu không đạt được những tiêu chuẩn mà ông đã đặt ra. Giáo dục một đứa bé theo một khuôn phép hà khắc hệt một binh sĩ trong doanh trại khiến trái tim non nớt của nó chỉ thêm lì lợm, muốn phản lại điều đang ép buộc mình. Bản tính của cậu nào đâu lạnh lùng thế này. Do cách dạy dỗ kia đã khiến một đứa bé hiếu động, hoạt bát trở nên trầm lặng, đánh rơi nụ cười tại một góc nhỏ trong ký ức. Thằng bé giấu đi nụ cười hồn nhiên thăm thẳm trong tim, nó cất giữ cẩn trọng như châu báu. Vì nó biết, trưng bày nụ cười tinh khiết đó ra tức là nó đã để lộ khuôn mặt thật sự của mình, khuôn mặt mà nó đã cố giấu kín sau lớp mặt nạ da người vô cảm, trơ trơ như gỗ đá.
Đôi khi nó muốn nổi loạn vì đã kiềm chế hết sức, một đứa con trai mới lớn căng tràn sức sống. Nó muốn rã mình trong gió sương cho thoả sức. Nó thèm lao vào cơn lửa nhiệt huyết của tuổi thanh xuân. Nó thích vẫy vùng trong phong ba bão táp, đâm đầu vào những lí tưởng mà mình đã mơ mộng thêu dệt nên. Nó muốn tự chịu trách nhiệm cho những hành vi nông nổi của cái tuổi ngông cuồng nhất. Nó khao khát yêu, được yêu và điên cuồng trong những rung động chớm nở đầu đời. Trái tim nó ăm ắp nhựa sống. Nó mê mẩn đeo đuổi theo những trò chơi sôi nổi, vậy mà nó chưa bao giờ được chơi thử. Nó muốn sống hết mình, gom hết nhiệt tình của nó cho đời. Nó giấu đi vẻ tươi xanh mơn mởn như một cây non đang trưởng thành sau lớp vỏ xù xì, ảm đạm. Nó nhét hết tất cả tư tưởng nổi loạn của mình và lỗ đen của tâm trí, buộc chặt, ém ngạt trong một chiếc hộp chật chội luôn chực chờ bùng nổ. Biết khi nào nó vỡ tung đâu?
_ Sao tự nhiên hỏi ngớ ngẩn vậy? - Hạ Khánh Di cũng choàng tay lên vai Minh, cười buồn.
_ Tự dưng thấy mình nhỏ bé quá. Cuộc sống của chúng ta như được lập trình trước, không hề có mục đích, chẳng có động lực sống, không có ước mơ. Chẳng khác gì một rô bô tối tân của đấng toàn năng đã tạo ra. Một cuộc sống mờ mịt.
Di nín lặng. Ừ, thế đó, với Minh hay cậu, cuộc sống đều như nhau, mờ đen như lạc trong một khu rừng nguyên sinh chằng chịt dây leo, không có phương hướng, không hề mang chút ánh sáng. Một cuộc sống đã được thiết lập trước cả khi những đứa trẻ được "đánh dấu" chào đời. Chúng như những con búp bê vô tri, vô giác, là đồ chơi của những kẻ tạo ra chúng. Cuộc sống "giả vờ giống con người".
Hạ Khánh Di lắc nhẹ đầu, hít một hơi. Khoảng cách giữa cậu và Minh giờ đây sao thấy xa vời quá.
Cậu và người bạn này đã bị ngăn cách với nhau bởi những tư tưởng vô hình ràng buộc. Cậu không muốn nói gì thêm ngoài lời căn dặn chân thành:
_ Này bạn, giúp tôi làm việc này.
_ Gì vậy?
_ Cùng Dragon, hãy bảo vệ cô gái tên Lee Sang Mi, con gái của tiến sĩ Lee Sun Wook. Được không?
The end chapter Four. Người bạn mới
Di mất tích vào buổi tối là đi giúp Minh nà, bà con sáng tỏ chưa nà?
P/S: Từ bây h, Moon lãnh nhjem vụ post chap gjup Diary khj có thể. Chẳng biết chj ấy bjet tích bao nhju lâu nữa? Hajzzz...
===Five.
Lá bài Jack kì lạ (1)===
***
Trong giấc mơ bé thơ ngọt ngào...
" We wish you a Merry Christmas...
We wish you a Merry Christmas...
We wish you a Merry Christmas and a Happy New Year.
Good tidings we bring to you and your kin.
Good tidings a Christmas anh a Happy New Year..."
Tiếng hát trong trẻo của dàn đồng ca hát mừng giáng sinh sắp đến trong lành như một thứ kem mát lạnh lan toả khắp nơi, êm ái rót vào tai tôi mỗi nỗi nhớ nhung lạ kì.
Những đứa trẻ (trong đó có tôi) đang ráo riết tập dượt lại những bài hát mừng ngày Chúa giáng trần bên cây đàn piano màu nâu mà ma xơ đang điêu luyện lướt tay trên phím đàn. Lũ trẻ hát líu lo, giọng trong như nước suối, dáng vóc bé xinh nghiêng trái, nghiêng phải theo nhịp 3/4 chầm chậm.
Giáng sinh sắp đến. Thành phố Hồ Chí Minh vẫn màu không khí nắng mưa bất chợt. Tuy vậy, dù giáng sinh không giá lạnh, không tuyết rơi nhưng vẫn nô nức cảm giác nôn nao lòng vì những shop bán phụ kiện trang trí mừng giáng sinh đầy khắp những con phố. Ở xóm Đạo, nhà nhà đã khoe nhau cái hang đá mô phỏng nơi Chúa hạ thế, đẹp lung linh. Trên đường, treo hoa đèn lấp lánh. Những dãy dây kim tuyến, quả châu, hộp quà, cái chuông vàng lủng lẳng treo trên những cây thông ở vô số gia đình. Mùi vị của giáng sinh nhẹ nhàng nhưng cũng đã ăn sâu trong nếp sống của người dân thành phố.
Nhà thờ đang rộn rã trang hoàng lại mừng ngày lễ lớn. Trước sân, một hang đá hoành tráng được dựng lên từ những giàn cây tre nứa xếp cao, phủ bạt được sơn tựa màu của đá, bạc phếch. Hang đá đó, những bức tượng bằng sứ diễn tả lại hình ảnh Chúa được sinh ra trong máng cỏ, xung quanh treo đèn và dây kim tuyến lấp lánh đẹp vô cùng. Bên trong thánh đường, lũ nhóc chúng tôi đã cùng xơ treo những vật trang trí lên cây thông giả to lớn.
Chúng tôi thích thú treo những tấm thiệp chúc mừng giáng sinh và chất đầy những hộp quà ở gốc cây. Một mùa giáng sinh an lành lại về.
Tôi mặc chiếc váy đỏ vải nỉ, cổ trắng viền trắng gần giống với áo của ông già Noel, xúng xính vui đùa cùng đám nhóc cùng tuổi.
[Giấc mơ của tôi luôn bắt đầu ngọt ngào như vậy, tôi ý thức được điều đó, nhưng không sao khống chế nó đừng diễn ra. Tôi lại mơ thấy giấc mơ này. Sống động như chỉ mới hôm qua. Và...
Tôi biết rõ giấc mơ sẽ tiếp tục thế này...]
Những đứa trẻ trang trí xong cây thông giáng sinh, vui vẻ kéo nhau ra sân vui đùa. Bọn chúng đã tập xong bài múa và bản nhạc hát mừng, rồi đến đêm 24/12, tốp trẻ con 9,10 tuổi sẽ diện váy voan trắng hay vest trắng nhã nhặn, đẹp như những thiên thần để biểu diễn. Tôi, hay bất cứ ai cũng nao nức đón chờ cái ngày đó đến, trong trái tim nhỏ bé tưng bừng chờ mong với niềm ham thích vô hạn.
Tôi, đứa bé 9 tuổi đứng một mình trong giáo đường rộng lớn. Bạn của tôi đã kéo nhau ra ngoài sân chơi hết cả rồi, riêng tôi, tiêng tiếc hình ảnh cây thông đẹp đẽ gắn đèn màu nhấp nháy xinh đẹp, đôi tay bé nhỏ nâng tấm bảng "Merry Chirstmas" chưa kịp treo, lúi húi máng lên cây thông màu xanh ngắt, to cao gấp đôi chiều cao của mình.
Thu hẹp trong không gian rộng lớn là âm thanh văng vẳng kì lạ. Không phải là tiếng đàn. Không phải là tiếng hát. Tiếng cười đùa ngoài sân khác xa âm thanh này. Đây là tiếng khóc. Tiếng thúc thít cứ nho nhỏ như se sắt đeo bám không gian linh thiêng của nhà thờ.
Con bé (là tôi) ngừng tay lại trên những chiếc lá thông cứng ngắt. Tai vễnh lên nghe ngóng.
Rõ ràng là tiếng khóc. Không thể nhầm lẫn được!
Tôi kiếm tìm tiếng khóc đó. Lang thang ngó khắp xó xỉnh. Tôi tìm trong hốc tường, phía sau bản lề cửa, tìm trên bục giảng của linh mục. Không thấy ai...
Tôi không nghĩ là có ma, ở giữa thánh đường có Chúa dõi theo với ánh nhìn bác ái, tâm trí tôi luôn mang một ý nghĩ cao đẹp tuyệt đối. Đôi chân nhỏ lại lang thang kiếm tìm. Chắc chắn là đang có ai đó còn ở trong nhà thờ, với tôi.
Cuối cùng, tôi đã tìm được tiếng khóc đó, của một cậu nhóc trạc tuổi. Cậu bé ngồi bệt dưới chân ghế, ụp mặt xuống gối khóc tức tưởi. Tôi không thấy mặt cậu, ngoài trừ bộ quần áo trắng tinh, khoác ngoài cũng là áo gile trắng cùng mái tóc đen mun như than bếp đôi lúc lại run run để ngăn bật tiếng khóc phát ra lớn hơn.
[Thiên Thần luôn toát lên một khí chất tinh sạch kì lạ, hình ảnh cậu co ro mình trốn ở một xó nhỏ dưới chân ghế hẹp luôn mang cho tôi nỗi ám ảnh lạ lẫm. Nó làm tim tôi chùn lại, khắc khoải, đau đáu nhìn mãi. Vì đó là lần duy nhất tôi thấy cậu khóc, khóc trong căm tức và thù hận.]
Tôi sững người, mở to mắt tò mò. Đây không phải là bạn cùng tập hát với tôi, là một đứa bé đến từ bên ngoài, nó đau gì mà khóc ghê thế, nó khóc như muốn dùng tiếng khóc nỉ non đó bóp chết người đã chọc nó khóc.
Tôi đứng nhìn trong câm lặng, rồi khẽ khàng quỳ đến bên nó, đứa trẻ đang khóc. Chúng tôi bị ngăn bởi cái chân ghế nối liền với bàn, còn mới màu nâu đen, thơm hăng hắc mùi dầu bóng, bàn ghế trong tu viện mới được thay mới.
Chân váy đỏ tươi bết dưới nền gạch trắng. Tôi không dám lên tiếng hỏi, ngón tay nhỏ e dè run run chạm đến bờ vai run rẫy kia, đẩy nhẹ.
Nó ngẩng mặt lên hoảng sợ, mặt đầm đìa nước mắt, nhìn tôi với cái nhìn xa lạ rồi rúc sâu dưới chân bàn.
Cậu bé chùi nhanh nước mắt tèm nhem trên mặt, chắc nó sợ người ta thấy nó khóc. Mà ngại nhất là một đứa con gái đang nhìn nó, con trai ai đời lại để một đứa con gái bắt gặp mình khóc kia chứ.
Tôi vẫn trân mắt nhìn, sau cái nhìn xa lạ của tôi nối tiếp là ánh mắt ngỡ ngàng.
Thằng nhóc xinh quá! Nó có đôi mắt tròn xoe, màu xanh đậm như bề trên của mặt lá, đôi môi màu cam nhạt vì khóc mà sưng phồng, cái mũi nó khịt khịt như một chú thỏ con, da trắng trẻo và cái má phúng phính hồng hồng. Chưa bao giờ tôi lại nhìn một đứa con trai lâu như thế.
[Đôi khi nhớ lại thấy bản thân đã bị Thiên Thần thôi miên ngay từ khi hai đôi mắt chạm vào nhau, có lẽ tôi thích cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên.]
Cậu nhìn lại, cũng trân trân, sau rồi lại lườm tôi, hậm hực:
_ Nhìn cái quái gì vậy? Lần đầu tiên gặp người ta khóc à?
Thằng bé phát âm bằng giọng tiếng Việt lơ lớ làm tôi buồn cười, bụm miệng.
Nó lại liếc tôi, mặt đỏ gay.
Con nhóc nhỏ nín cười, xua tay búa xua, xin lỗi rối rít.
_ Xin lỗi, xin lỗi! Không phải mình cười do bạn khóc đâu! Tại...bạn nói ngọng nghịu quá! Xin lỗi mà!
Nhóc nhìn lại tôi, thôi lườm, nước mắt đã khô, đôi mắt nó vẫn chằng chịt tơ máu, nó nhích xích ra, bớt đề phòng.
_ Tôi không biết tiếng Việt. - Cậu vẫn nói bằng cái tiếng đơn đớt buồn cười, rồi xụ mặt, tôi thấy trên mi nó nhiễu một hạt sương. Sau mép tai cậu nhóc, tôi thấy có một vết thương đã kéo da non, trên cánh tay ấy cũng có. Vết thương đó vằn vện như vết bỏng, đỏ hỏn.
Tôi mím môi, vừa nói vừa dè:
_ Sao bạn khóc vậy?
Nó gắt ngay:
_ Kệ tôi!
Thái độ dỗi hờn, ngoay ngoắt đó đủ hiểu cậu là đứa trẻ đã quen được nuông chiều, như là một ông nhỏ, cái tính kiêu căng, hách dịch do quá được chiều chuộng mà ra.
_ Không nói cũng không sao! Mà nè, ra ngoài đi, trong đó lát nữa sẽ bị muỗi chích đó!
Cậu nhóc cũng tỏ ra nghe lời, cẩn thận chui ra, ngồi thẳng trên ghế. Thật ra nhìn là biết nhóc này cao hơn tôi rất nhiều.
Tôi cười, bắt chước giống nụ cười hiền của ma xơ, mắt chan chứa quan tâm.
_ Merry Chrirstmas!
Nó gật gật đầu, buồn rười rượi.
_ Ừm, thanks.
Tôi thích thú cười, hình như cậu bạn đâu khó gần lắm đâu.
_ Bạn tên gì vậy? - Tôi làm quen.
Cậu gãi đầu, bập bẹ:
_ Là... Th...i...ê...n...
_ Thiên?
_ Ừm, Thiên... Thiên... - Vẫn gãi đầu và ậm ừ.
_ Thiên gì?
_ Quên mất tiu rồi! - Cái giọng líu ríu, lanh lảnh.
Tôi cười khóc lẫn lộn:
_ Trời đất! Tên mình cũng quên là sao?
_ Tôi không thường dùng tên Việt Nam. Tôi nhớ nó có chữ Thiên. Nhưng không nhớ đủ!
Tôi cười:
_ Thiên Thần hả?
Con mắt xanh lục chớp chớp:
_ Đâu? Thiên thần đâu?
Tôi chỉ thẳng về cậu, tinh ranh.
_ Nè. Bạn không nhớ được tên mình, thôi cứ gọi bạn là Thiên Thần cho dễ nhớ!