_ Thôi, không có gì đâu con! Chắc là do anti-fans làm.
_ Anti-fans? - Cherry bất ngờ. - Trước giờ con làm gì có anti? Con ngoan lắm mà!
Tôi hùa theo ý ba:
_ Ừm, chắc là đúng đó. Ngoài anti-fans của em ra thì chẳng có ai đùa giỡn quá đáng vầy đâu!
_ Xì! - Nó nguýt. - Sao chị không nói là anti-fans của chị ấy!
_ Chị? Hơ hơ, chị đâu phải là sao đâu mà có anti-fans. Hà hà.
Nó cãi:
_ Trời, chị có biết bao nhiêu người GATO. Chị không biết à?
_ Chúng "Ghen ăn tức ở" với chị về cái quách gì chứ?
_ Trời ạ, suốt ngày chị cứ đi chung với hai hotboy đình đám nhất của Thanh Du, vậy còn tuyển thẳng qua Super Star. Chưa tính hiện giờ còn trở thành hot girl của cộng đồng mạng rồi. Đến em còn GATO chị đây này!
_ Nhiêu đó chưa thuyết phục để gây ra vụ hăm doạ này đâu.
Nó ỡm ờ:
_ Ai biết được.
Ba tôi dạt hai đứa lu xua bu chúng tôi ra, gạt đi:
_ Thôi, thôi hết chuyện rồi hai chị. Đi vô đánh răng giùm cái đi. Coi như sáng giờ không có gì xảy ra nhé, để đó ba lo, cấm tiệt tụi con xía vào chuyện này nữa! Rõ chưa?
_ Dạ! - Hai đứa tôi thiểu não nhìn ba đang đi vô. Cả hai đều lắc đầu, Cherry bước vào trong. Chắc ba đi xuống lầu lấy nước lau lại sàn nhà bê bết máu, máu của ai?
Mẹ đi chợ chưa về, tôi cũng chả dám nói cho mẹ biết đâu. Mẹ đa cảm lắm, nói ra mẹ lại lo thêm.
Tôi định bước vào trong, ai xui tự nhiên lại dừng bước. Âm thanh chí choé của hai con két lông xanh hằng ngày tự dưng sao giờ im ru vậy? Nãy giờ quên bén đi mất.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn trên lồng. Ôi trời ơi, chiếc lồng mở toang ra.
Trên bồn hoa, hai con két lông xanh chuối chết cứng đơ, kiến bu tá lả. Chúng đã bị ai đó nhẫn tâm cắt đứt cổ từ đêm qua. Cảnh tượng làm lòng tôi co rút lại. Ám ảnh. Ai giết hai con két của tôi???
Gần như nổi đóa, tôi bạnh quai hàm, tay bóp gườm gượm. Thì ra máu nhớp nháp dưới sàn là của hai con két yêu dấu của tôi.
Con mèo mướp nhà kế bên đã cặp lấy xác một con, tha đi tận lên nóc nhà. Một con cũng đang dần bị lũ kiến bu kín mít.
Trời ơi, tự nhiên tôi muốn khóc quá đi!!! Quân trời đánh thánh vật nào giết thú cưng của bà??? Ta lột da mi rửa hận!!! Gừhhhh...
===Lá bài Jack kì lạ (3)===
***
Tâm trạng cực xấu. Tôi thất thiểu đi đánh răng. Ba gom mấy con búp bê ma bỏ vào túi xốp đen to, cột kín. Con Cherry lại khóc la om sòm vì hai con két cưng nói tiếng người rất sõi mà con bé và tôi đã nuôi suốt hai năm đã chầu Diêm Vương. Tôi chắc mẩm là vì do lũ két biết có người lạ đột nhập vào nhà lúc nửa đêm nên chúng mới bị vặt cổ. Quân khốn khiếp! Bất lương! Tàn bạo!
Ba cuốc một lỗ sâu ngoài khu vườn nhỏ phía sau nhà để chôn đi con két đáng thương. Cún Hạnh Phúc xưa nay luôn có hiềm khích với hai con két xanh, giờ thấy chúng đều "từ trần'' hết cả rồi, Hạnh Phúc chắc hả hê lắm. Tôi thấy cu cậu cứ quẫy đuôi rối rít, sủa oang oang, quấn quít theo sau ba tôi.
Từ sáng tới giờ tôi rất hạn chế ra ban công hóng mát như mọi ngày, do còn sợ chuyện hồi sáng. Tự dưng đứng ở ban công là tôi lại thấy rờn rợn, tưởng như mùi máu vẫn còn ngái tanh ở đây, da gà trên tay nổi thành cục. Tôi tưới qua loa cho mấy chậu hoa rồi lẹ làng vô trong.
Khánh Di ghé nhà tôi vào sớm để biếu cặp bánh tét, thấy ba tôi cặm cụi đào đất chôn con két nên cậu xì xầm hỏi. Cuối cùng, Di hớt hải phóng lên phòng của tôi, mặt hình sự ghê. Cậu kéo tay tôi ghịt vào trong phòng khi tôi vẫn còn đang ráo riết phơi cho lẹ cái áo lên móc hứng nắng từ ban công.
_ Bà, bà, bà, sao vậy hả? Vụ gì vậy? Có sao không đó? - Di kéo tôi vào phòng, nói nhanh như suýt cắn trúng lưỡi, mặt mày lấm lét.
Tôi nuốt nước bọt cái ực, tay kia còn cầm cái móc phơi đồ, nhìn Di như quái vật.
_ Trăng sao gì? Thì có gì đâu!
_ Gì đâu, gì đâu. Bà sỉ diện vừa phải. Nói đi, sao hai con vẹt Luna với Lucky chết tươi vậy?
_ Hồi hôm qua nhà tui bị người ta đột nhập. - Mặt tôi lấm lét theo.
Di trợn mắt:
_ Cái giề? Đờ mờ... Sao nó gan thế? Nó không biết chủ phòng này là chằn tinh sao trời?
Tôi cầm cái móc quất vào Di.
_ Chằn tinh hả? Vô duyên. Sao không nói là thằng đó quá gan khi xâm nhập vào ngôi nhà có 4 người hết 3 người là đai đen Teakwondo kia chứ?
_ Ờ, đai đen gì mà ngủ như chết, người ta bẻ đầu hai con vẹt chết tươi mà còn không biết nữa kìa. - Di tủm tỉm cười. - Ờ, mà cuối cùng nhà có mất mác gì không?
Tôi lắc đầu, ngồi xuống cái võng.
_ Nothing.
_ Thằng khùng, bẻ đầu được hai con vẹt nhiều chuyện rồi không mau chỉa luôn cái Ipad để trơ trơ ra đó cùng cái con heo đất để công khai trên bàn học bà vầy chứ? Ngu ghê ý. Không chôm luôn cho bỏ ghét! - Tên khỉ vàng đáng ghét đó cười nham nhỡ. - Hay nó sợ danh đai đen có tiếng (không có miếng) của bà? Nó nào biết là bà híp mắt lại là ngủ say như heo ư?
Ya, tên trời đánh này đang quan tâm tôi hay là đang viện cớ xỉ vả tôi thế?
_ Ông muốn tui đập ông thật phải hông? Đang bực mình muốn chết đây nè.
Khánh Di cố nín cười rồi tranh ngồi xuống cái võng của tôi.
_ Đùa ý mà.
_ Đứt võng bây giờ, hai đứa gộp lại cả tạ đó nha. - Tôi lườm.
Di vẫn ngồi với tôi, đẩy chân cho võng đung đưa qua lại, như thách tôi. Hừ, dây võng mục rồi nghen Di, làm sao đứt võng là hai đứa té sập gác chứ chả chơi.
_ Thật là không sao thật chứ?
_ Không. Ngoài trừ hơi "hấp diêm" tinh thần tui một tí.
_ Đả kích thì nói đả kích đi. Trước mặt con trai mà nói "hấp diêm", bà cũng táo tợn ghê nhỉ? - Cậu ta cốc đầu tôi, răn dạy.
_ Chơi chung với nàng Dolly yêu thương của chú mà tôi bị nhiễm thế này đấy. - Giờ phát hiện ra là bạn bè có sức ảnh hưởng khá lớn tới thói quen ăn nói của mình. Nói chuyện với Dolly thì con bé dạn miệng dạn mồm đó cũng khiến tôi quen mồm theo. Giờ hễ nói chuyện với Di hay An là tôi cứ bô bô theo lối ăn nói ấy. Quên mất hai cậu đều được giáo dục kĩ lưỡng trong lời ăn tiếng nói. Thấy mắc nhục thật đấy. Bị con trai sửa lưng! Hic. Mặt tôi đỏ hết cả rồi.
Khỉ đầu vàng Di công tử vẫn đung đưa võng. Bô lô ba la:
_ Mà sao nó "hấp diêm" tinh thần bà? À, nhầm! Bà làm tui liệu theo nè. - Di quẹt mỏ. - Sao mà đả kích bà?
Tôi móc ra một con búp bê ma hồi nãy đã lén giấu đi, mặt mày nó đã chùi sạch máu, giơ ngang mặt Di.
_ Má ơi! Giật mình! - Di nhún lên, hét khiếp đảm khiến cái võng run lên bần bật.
_ Nhè nhẹ thôi, đứt võng! - Tôi gắt. Sợ đứt võng mà chả thèm đứng dậy. Võng của tôi mà, sao phải nhường?
_ Búp bê kinh dị? Bà chơi mấy con này á hả? Biến thái vừa thôi, tui sợ ma lắm nha!
_ Xí, thằng đột nhập vào nhà nó quăng cả chục con ở ngoài ban công rồi rẫy máu của hai con két khắp nơi. Ba tui gom đám búp bê bỏ vô kho hết rồi. Tại tui tiếc nên lấy một con lại để dành tới Halloween nhát ma người ta đó! - Tôi bẻ đầu, vặn cổ con búp bê đáng sợ đó cho hả tức.
Hồi nãy chúng nó làm tôi sợ thật đấy, mà sợ tự nhiên hết sợ rồi. Dù sao cũng chỉ là búp bê thôi mà.
Hạ Khánh Di kéo con búp bê trên tay tôi, ngắm nghía.
_ Jack? Bà ghi cái này dưới áo của nó chi vậy?
_ Đâu? - Tôi nhìn dưới gấu áo của nó, chữ "Jack" viết tay bằng mực đen. Nét chữ xiên xiên bay bổng giống y như trên lá bài Jack ban sớm. - Đâu có! Tui đâu có viết! Chả lẽ của cái "thằng đó" viết?
_ Tên đó giống cảm tử quân ghê. Đánh bom liều mạng mà còn hô hoán là "Tôi ôm bom! Tôi ôm bom!" được à? Nó vô nhà bà rồi khoe bà nó tên Jack hả? Hoang đường! - Di xì dài, lại nhún võng! Trời ơi, hắn muốn đo đất hay gì đây?
Tôi ôm tay, lắc đầu:
_ Hồi sáng nó dám để lại lá bài, nét chữ y chang vầy, ghi là "Where are you, Angel?". Đó, thằng đó gan thầy chạy.
Tự dưng mặt Di biến sắc, cơ mặt chùn xuống, hỏi lại:
_ Lá bài gì vậy?
_ Ờ, là con Jack bích trong bộ tú lơ cơ đó! - Tôi nói.
Cơ mặt đó hoá lạnh lẽo, dường như biến thành một Hạ Khánh Di hoàn toàn khác vậy. Y hệt như hôm mắng tôi xối xả về vụ lỡ chat với cái tên Darkness gì đó.
_ Black Jack! - Di công tử lại lẩm bẩm một mình như thằng "đưng" (điên).
Tôi múa tay trước đôi mắt xanh lơ trong như nước biển kia.
_ Di thiếu gia, hú hú! Bị gì vậy?
Di bần thần:
_ Ngoài đám búp bê kinh dị và lá bài Jack đen ra thì còn có gì nữa không?
_ Có. - Tôi gật đầu. - Một con búp bê thiên thần bị cắt tơi tả treo cổ đung đưa trên trần nhà.
_ CÁI GÌ??? - Cái võng lại giật bắn lên.
Trong ba giây đầu tôi nghe thấy tiếng kẻo kẹt của dây dù cọ vào thân cột gỗ, kêu ken két như báo tử.
Hai giây tiếp đến thì...
"Cọt kẹt... RẦM RẦM... BỤP... BỤP...!!!"
Mất ba giây nữa để tôi nhận thức được là mình vừa đáp đất không an toàn với con khỉ Hạ Khánh Di.
_ Ui da! Trời ơi! Đau quá! - Tôi rên rỉ. Thấy chưa, đã bảo mà! Đứt võng rồi nè Di ơi!
Tôi đánh chan chát vào vai cái tên vừa té lộn cổ xuống sàn sém sập gác. Mắng xối xả, văng cả nước miếng:
_ Đồ mất nết! Đồ hư thân! Ngồi thì ngồi được rồi còn phá của hả?
Dưới nhà, con bé Cherry nghe có âm thanh lạ, nó hú vọng lên gác:
_ Nè, hai người làm gì rầm rầm trên đó y như mít rụng vậy? Làm chuyện gì cũng phải "kín đáo" một chút chớ!
Tôi đang nổi quạu, cau mày, mặt nhăn như khỉ, quát lớn:
_ Đứt võng chớ gì. Kín đáo cái cù lôi ấy. Đau gần chết nè!
Ba mươi giây sau tôi vẫn chưa nhấc mông ra khỏi sàn nữa, tên Di thánh vật nãy giờ bị tôi đánh vẫn im ru, mặt lạnh như tiền. Trời ạ, đừng nói té đứt võng đập đầu xuống sàn một tí thì não đã lộn tùng phèo lên rồi nha.
Thấy cậu bạn mặt cứ biến sắc dần, từ hồng sang trắng, từ trắng sang xanh, từ xanh sang tím, từ tím sang đen y như bảy sắc cầu vồng làm tôi lo quá. Thôi đánh Di, tôi hớt hải lo, tay huơ ra như cái quạt phất phất quanh cổ Di.
_ Ê, ê, nè nè, ông có sao hông? Nhìn đi, số này số mấy? - Tôi giơ hai ngón tay ra. - Ông nhớ tui tên gì hông? Di, đừng làm tui sợ nha! Có gì bất thường thì nói nhanh để tui còn kịp dắt ông đi chích. Nhỡ ông lên cơn rồi phập tui thì tai hại lắm!
Di khỉ vàng vẫn im lìm như câm, thu mình lại, mắt sắc lẹm như kên kên. Hắn thùng thẩy phủi mông bước rầm rầm xuống gác, bỏ lại tôi bơ vơ cùng cái võng vừa "chia tay dương thế".
_ Cái ông nầy! Khùng thật rồi! - Tôi lèm bèm một mình, liếc về tên "đưng" vừa đi xuống, xong lại luống cuống "thu dọn hiện trường".
Một ngày chỉ dùng đến từ "khốn nạ.n" để hình dung. Ối, lại văng tục rồi! *vả miệng, vả miệng*.
***
_ Bác Tâm, chuyện này là sao ạ? - Hạ Khánh Di chạy ùa ra vườn sau, nơi ông Thanh Tâm đang tưới mấy luống rau trong mô đất hẹp, những tia nước bắn ra ướt một vuông đất lớn.
Bác sĩ Tâm xoay qua nhìn cậu thiếu niên vừa hỏi mình, thở dài.
_ Chắc lại phải dọn nhà đi quá! Bọn chúng đánh hơi đến rồi!
Di nhíu mày:
_ Trốn chạy hoài không phải là cách. Chúng đã đến đây thì ta vô phương tìm ra lối thoát. Giờ chỉ còn cách đối diện sự thật thôi.
Tia nước trên tay người đàn ông tắt ngấm, ông lặng thinh.
_ Bằng mọi giá con sẽ bảo vệ Tiểu Bạch mà!
_ Hình như con bé...nó đã tiếp xúc với Angel Hunters...
Di gật nhẹ đầu.
_ Đúng ạ! Cả phía MR.M cũng đang tìm cách tiếp cận Băng Nhi.
_ Làm sao bây giờ? Còn thằng nhóc tên BJ đó... Nó đáng sợ thế nào?
_ Có thể nói BJ là một sát thủ chuyên nghiệp, cũng là thuộc hạ trung thành nhất của lão MR.M.
Ông hỏi:
_ Cậu ấy là con trai của người đàn ông đó?
_ Với bản tính tàn bạo hệt nhau đó thì không sai. - Di trả lời.
Ông Thanh Tâm đắn đo, mang suy nghĩ xa vời.
_ Không hiểu sao mà bác lại thấy mọi chuyện có nhiều khúc mắc quá!
Di cũng thở dài ngao ngán, ánh mắt xanh buồn rầu:
_ Có nhiều chuyện con không thể nói với bác được. Nhưng xin bác hãy tin con, con đang dùng mọi cách để bảo vệ Bạch Hàn Băng.
Bóng người đàn ông từng trải vỗ vai chàng trai, cái nhìn mệt nhoài, u ám.
_ Bác chỉ mong con bé được bình yên. Bác đã nợ nhà họ Bạch một mạng sống, trước vong linh của Hàn Phong, bác đã thề chăm sóc Hàn Băng tử tế, bác thương con bé lắm! Nó là nòi giống cuối cùng của Bạch gia, nó không thể nào xảy ra chuyện gì được. Nếu không...bác xuống suối vàng sẽ không dám nhìn mặt Phong và Tuyết.
Khánh Di cuối thấp đầu, gương mặt cũng buồn vợi.
_ Do con tất cả! Con đáng chết quá! - Cậu lại ngẩng mặt lên. - Bác ơi, đừng bao giờ giao Angel ra!
_ Bác biết mà! Chỉ có Băng Nhi mới có cách tìm ra Angel, con bé sẽ là người quyết định tất cả.
_ Dạ, từ nay con và Angel Hunters sẽ thay phiên nhau bảo vệ cô ấy. Cô nhóc bướng bỉnh đó quá hiếu động, thật khó quản lí! - Cậu tặc lưỡi, cho tay vào túi quần.
Bác sĩ Tâm cười khẽ, choàng vai cậu, bước vào trong nhà.
_ Ha ha, nó giống cha của nó. Con hơn cha thì nhà có phúc mà!
_ Haizz, chả biết là phúc hay là hoạ nữa. - Di thở dài, cùng bước vào trong với người đàn ông.
***
Tên khỉ thối tha đó vào trong nhà, cái mặt tưng tửng mọi hôm lại trưng ra. Vậy mà 15 phút trước thì lầm lì như chúa ôn, chúa ngục. Đừng nói là hắn chạy ra vườn nhờ ba tôi chích một phát nên đã tỉnh người ra nha. Tên này đúng là dị hợm, vắc xin cho người chả thấm tháp, phải nhờ ba tôi cho liều của động vật thì hắn mới "ép phê". Bó tay không chịu nổi!
Hạ Khánh Di sấn tới mặt tôi, câu đầu tiên hắn nói là:
_ Ê, chiều nay bà đi quay phải hông? Để tui đưa bà đi!
_ Mắc mớ gì phải vậy? Tui tự có chân, có cẳng mà!
Con ranh Cherry bày đặt bồi thêm:
_ Chàng đòi chở nàng đi quay. Ôi, tình tứ dữ! Chị hai, làm vậy chị không thấy mình bất nghĩa với chị Linh à?
Tôi liếc bén ngót:
_ Im coi! Con nít con noi nhiều chuyện!
Nhỏ em tôi nguýt hơi dài, cười khoái trá rồi cắp cái giỏ xách, chào ba tôi và Di rồi đi tuốt. Nó đi chụp hình rồi. Con nhỏ này lễ phép nhỉ? Chị nó ngồi chần dần một đống thế này mà chẳng thèm chào một tiếng. Gừhh, hết biết!
_ Để tui đưa bà đi. Thấy bà đi một mình tui chả yên tâm tí nào!
_ Vô duyên nữa. - Tôi bĩa môi. - Làm gì mà hổng yên tâm?
_ Bà coi đó! Để bà tự tung tự tác, hổng bị đâm xe cũng gây chuyện. Bà khoái đến đồn uống nước trà lắm à? - Di dùng cái lí sự cùn để giảng cho tôi nghe. Hờ hờ, lấy quyền gì mà nói thế hả?
Tôi ngúng ngẩy:
_ Hứ, chẹt xe có hai lần à. Tới phường thì chỉ để lấy lời khai vì tui bắt được cướp thôi mà! Tui được mấy cái bằng "Công dân gương mẫu" rồi nha! Bóp méo sự thật vừa thôi!
Bất ngờ, sao ba tôi là bênh chằm chằm cái con khỉ vàng chết tiệt kia cơ chứ?
_ Di nói đúng đó con. - Ba gật gù. - Hai lần chẹt xe của con: lần đầu va với Limouse thế nào mà nguyên đầu xe đạp nát bét, phải sửa cả nửa tháng mới khôi phục hiện trạng; lần hai con bị xe tông đến nứt xương đầu gối mà chưa tởn ra à? - Ba ơi, sao ba lôi chuyện cũ ra bôi bác con vậy? Thương con gái ba đây nè!
_ Ba này! Đó là tai nạn bất đắc dĩ thôi mà! - Tôi lè nhè.
Ba kiên quyết, khoanh tay như thẩm phán: