_ Không nói nhiều, từ nay để ba hoặc Di đưa con đi quay. Không được cãi!!!
Gì vậy chứ? Hai người này nhân lúc "phái đẹp" trong nhà này còn có mình tôi nên thừa cơ ăn hiếp à? Xài luật rừng vừa thôi chớ! Vô lí quá đáng!
_ Ba à! - Tôi phản kháng.
_ Không nói nữa. Vậy đi! - Ba thủng thẳng uống trà, mặt nghênh lên, khoái chí nheo mắt với tên khỉ ôn dịch kia, chả thèm nghe tôi nói nữa.
_ Nghe chưa? - Di hếch mũi đắc ý. - Từ nay bắt đầu thi hành quyết định trên. Hà hà.
Tôi ức chết. Cục tức nghẹn ứ ở cổ. Cãi không lại cái thái độ ngang như cua của ba và Di, đành ngậm tăm như hến.
Bóc lột quyền tự do đi lại của người khác, xã hội này có công bằng sao? Ngày tháng sau này của tôi sẽ còn là gì? Hu hu, tức chết mất!
Nói ngay từ đầu mà, hôm nay là một ngày "khốn nạ.n"!!! *Tôi đang điên đấy! Cho tôi chử.i cho hả đi! Muốn nhào vô cắn người quá đi!*
===Lá bài Jack kì lạ (4)===
Hậm hực. Bất mãn cực độ. Tôi đâu phải là nhân dân của nước thuộc địa đâu. Nhưng chắc rằng tên Di ôn thần đó chính là đời sau của Hitler. Hừ, chả nhẽ giờ tôi phải thuốc Kali Cyanua cho hắn die ư? Muốn giết con khỉ vàng đó lắm rồi đây!
Còn ba, ba ơi ba làm con đau lòng thật đó. Sao ba lại rẻ rúng con, bênh vực con khỉ xấu xa đó cơ chứ? Con gái xinh đẹp, nết na của ba có tội tình chi? Hu hu, từ nay khỏi mong được "cúp cua" đi chơi. Đời sẽ đen thui như màu của chai Pepsi, oa, không thích vậy đâu!
Hừ, chả ra làm sao cả. Dạo này tôi đi đứng thế nào ấy, nhớ lần bị nguyên chiếc Limoushine tông vào xe thực ra là tôi đã tởn tới già, lông tơ dựng đứng cả lên. Sợ lắm đấy, nếu tông thẳng vào nó thì tên khỉ Di đã tốn cái làn hoa ghi dòng chữ "Thành kính phân ưu" cùng 200k chấp điếu rồi. Đầu xe đạp của tôi tơi tả như vừa bị ngũ mã phanh thây. Dè xe móp thành hình "bán nguyệt", căm xe gãy tá lả, bàn đạp "đôi ngã chia ly", chuông "ly hôn" khỏi xe, rổ "hấp hối" không kịp viết di chúc. Câu đầu tiên khi tôi vác nó tới tiệm sửa xe mà bác sửa xe đã nói là: "Hừm, vác ve chai đến đây làm chi con? Ở đây bác sửa xe chứ đâu có thu mua phế liệu!". Đau khổ chưa?
Chưa hết, thật ra thẳng thừng không thèm giấu giếm làm chi nữa. Tiền sửa xe ngốn mất 720 ngàn. Mà cái tên thiên lôi ngồi Limo đưa có 620 ngàn. Tính ra là tôi lỗ 100 ngàn hả? Biết vậy bắt hắn đền luôn nguyên chiếc xe mới cho rồi. Ngu dễ sợ!
Bất chợt nhớ về tên con trai tóc nâu đã rủa tôi là cọp cái, cái tên có đôi mắt hổ phách như Edwart Cullen và làn môi màu hoa đào như anh Lạc Hi 0. Tên con trai chả-có-chút-phong-cách-của-đấng-mài-râu đó, người mà tôi thề sẽ ôm hận tới già. Nhưng giờ ngẫm lại cũng thấy mình hơi quá đáng. Tính tôi nóng nảy, trịch thượng, đụng vào cái là nhảy lên đong đỏng, vốn chuyện không lớn lao lắm mà tôi cũng ôm hận cả đời cũng không đáng. Người đời có dạy "Chín bỏ làm mười", thôi, cứ coi như tai nạn không đáng có đi. Dù sao hắn cũng xin lỗi và đền bù thiệt hại cho tôi (đúng hơn là bị ép buộc). Nhưng cái tính kiêu ngạo của hắn quả thật quá đáng ghét, lần đó tiếc là tôi chưa kịp cào mấy phát vào chiếc Limo láng coáng đó báo hận đã phải co giò chạy tuốt. Hơi đáng tiếc một chút. Kệ, quên đi! *vuốt mặt bỏ qua*.
Ờ, Apple ơi là Apple, số mày cũng hên thật. Đi ra đường xui xẻo thế nào cũng vớ được toàn mỹ nam, không phân biệt họ đóng vai chính hay phản diện, nói chung đều dính dán tới tôi tuốt luốt. Ngày ngày cặp kè ăn muối mè với hai ông bạn Di và An, tôi cá là 100% số con gái ở trường Thanh Du thì đã có 70% đã muốn xé xác, bóp cổ tôi chết vì tôi cứ lảng vảng bên hai hoàng tử của họ. 20% sẽ chống cằm hả hê nhìn tôi bị phanh thây. 8.5% còn lại sẽ về nhà ôm gối khóc tương tư, tự kỉ đến sụt cân và 1% nhỏ nhỏ cuối cùng sẽ là mấy đứa thương hại đốt vàng mã và mật niệm cho số phận hồng nhan truân chuyên của tôi. 0.5% sẽ lắc đầu thở dài với con mắt bàng quan hay sẽ ngâm "Độc Tiểu Mai kí" để tự ai oán cho thân mình. Ôi, trung kiên liệt nữ như tôi sau khi vác thân mạng này qua Super Star sẽ còn là gì? Bọn con gái cọp beo bên đó sẽ làm mắm tôi vì tội léng phéng chơi với hotboy mất.
Tốt nhất là tôi tập tránh xa con khỉ chết tiệt Hạ Khánh Di đó. Yêu ma quỷ quái, không nên tới gần!
Ý, lạc đề rồi. Nãy giờ tôi chỉ đang mượn khả năng "quyến rũ" mỹ nam của bản thân để dắt vào chuyện gặp Chí Linh thôi mà. Nhắc tới anh, đã mấy ngày qua không có tin tức. Anh giống như một cơn gió hạ miên man, ùa đến, mang theo dư vị ấm áp, oi ả, chút hanh hao tràn tới. Rồi anh bay vút đi, nhanh như khi tới. Tôi chỉ là một đứa nằm trong thế bị động, hoàn toàn chẳng tìm được tung tích của vệt gió bí ẩn đó.
Xung quanh tôi, Thiên Thần trong sáng, ngọt ngào luôn tự do như một đoá bồng công anh nhỏ; Dương Vĩ An lạnh lùng, trầm tĩnh như tùng bách; Hạ Khánh Di sôi nổi, lanh chanh y như một chú két lắm lời; Nguyễn Chí Linh dịu dàng, ấm áp là cơn gió nồng đượm; gộp luôn cái tên đã tông phải tôi kiêu căng, hách dịch hệt như một tảng băng Nam Cực. Họ đều khiến cuộc sống tôi thêm màu mè, nhưng không diêm dúa. Như một điệu nhạc mang cung bật khác nhau, len lén thâm nhập vào cuộc sống của tôi, thần kì và dạt dào xúc cảm.
* cười kinh hãi* Mèn ơi! Sao nãy giờ lo nghĩ về trai không vậy? Lạc đề trầm trọng! Hình như tôi đang than khóc cho quản đời sắp bị "cầm tù" của mình kia mà?
Nếu có Di và ba đưa đón, ắt rằng tôi sẽ chẳng trốn ra Vô Định đọc chùa sách được. Chẳng thể ghé Hello Friends với Dolly, khỏi ghé qua Diamond Plaza với Kì Thư. Hu hu, sao mà bất công thế chứ? Muốn đưa đón thì đưa đón con nhóc Cherry kia kìa. Bộ nhìn tôi không nên nết đến vậy sao?
Toàn là ba cái chuyện vặt vảnh, thế mà cũng bị ba đưa lên làm dẫn chứng giáo huấn tôi. Vụ tông xe thì...cùng lắm là "Nhất hoá tam", dù sao tôi cũng bị tông trúng hai lần rồi. Thêm lần nữa thì cả đời này sẽ không còn bị (được) xe "hun" nữa đâu! Tôi chắc thế luôn!
Buồn bực ôm cuốn kịch bản học thoại. Chữ nhí nhảnh nhảy tưng tưng trước mặt như trêu ngươi. Tôi oán. Nhìn chằm tới con khỉ đột đầu vàng mắt xanh kia như kẻ thù truyền kiếp. Hắn đang tung tăng bắt ve rận cho con cún mập ù của tôi. Mới huyên hoang mấy bữa là chó nhà tôi sạch sẽ nhất hành tinh, thế mà giờ vạch người nó ra đã thấy bọ chét lượn như trẩy hội. Phải chăng đây là kết quả của mấy hôm tôi đã bỏ bê nó để đi đóng film? Hic, bé yêu của chị! Uỷ khuất cho em quá rồi!
_ Haizz... Phải công nhận là Di công tử ta đây có một sức quyến rũ kì lạ. Ngay cả khi ngồi chồm hổm bắt rận cho chó cũng khiến con người ta thèm thuồng đến chảy nước miếng nữa. Hờ hờ! - Lão già Di chết tiệt đó nhìn tôi, cười khoái trá.
Tôi lườm hắn một cái bén ngót. Hận không thể phang nguyên cuốn kịch bản trên tay vô cái bản mặt tí tởn kia.
_ Xuỳ! Tui chỉ đang thương hại ông thôi. Nhìn đi, mặt ông dễ ghét hơn cún yêu của tui nhiều!
Khánh Di chợt dẫu môi, má hồng hồng. Cái đôi mắt xanh lóng lánh đẹp như hai viên cu li sáng dưới gọng kính đen tri thức. Thật ra, Di trông rất đáng yêu. Mỗi khi cười sẽ lộ ra cái răng khểnh rất duyên, cả hàm răng trắng sáng. Cơ mặt nhếch lên thành những nếp cười tươi tắn. Cả cái đồng tiền lúm trên má Di cũng duyên lắm. Khánh Di hay cười, cười rất tươi, khi sáng lạn, khi cực kì nham nhỡ. Nhưng thực ra tôi rất thích nghe cái giọng lanh chanh hay đá đểu tôi, cái nụ cười đẹp như nắng ở Athens, cả ánh mắt tuy sáng nhưng sâu thẳm như giấu rất nhiều thứ trong đó. Nói tôi mà không nhìn Di kĩ thì đúng là đang dối. Nhưng không có chuyện nhìn cậu tới si mê được đâu!
Hình như tôi xem cậu là một chú em nhiều chuyện. Di rõ là sinh sau tôi một tháng mà. Thế mà tên đó lúc nào cũng choai choai lên như muốn làm "ông lội" người ta không hà!
_ Hic, mặt tui bà đi so với cún! Xúc phạm! Bay đâu! Trãm lập quyết! - Di nhại lại giọng của mấy ông hoàng đế trong phim Tàu, cười hi hả. Nghe tôi nói vậy mà thật là Di đâu có giận.
Tôi cong môi, kênh mặt. Mọi hậm hực nhét dưới lớp da mặt trắng hồng của mình. Cục tức vẫn nằm ở cổ. "Một câu nhịn, chín câu lành" mà! Thôi đi, nhỡ hắn bép xép tội gì của tôi tới tai ba thì khổ. Im lặng là an toàn!
Di trời đánh "hầu hạ" cún đã xong, thong dong lượn qua mặt tôi đi rửa tay. Hồi, tên đó lên, tự nhiên như ở nhà hắn, kéo ghế phóng lên máy tính của tôi.
_ Ê bà, nick đang đăng nhập tên Thiên-thần-mất-dép-1503 này là của ai vậy?
Tôi đang học, không thèm ngẩng mặt, đáp cụt lũn.
_ Cherry.
_ Ờ, tui out nó nhá! Mượn nick bà xíu!
_ ... - Vẫn áp dụng chủ trương im lặng là an toàn.
Di lại hú:
_ Apple, sao đổi pass vậy? Đưa pass lại coi.
_ Chi vậy? - Tôi gắt.
_ Del nick Messenger of Darkness.
_ Why?
_ Nó điên lắm! Đừng chat với nó!
_ Ừm. - Tiết kiệm hơi sức để chiều đi quay.
Con khỉ đó lại hú:
_ Pass đâu?
_ Biết chết liền!
_ Trời! Mật khẩu của bà mà bà không biết là sao?
_ Tui nói mật khẩu là "Bietchetlien" mà! - Tôi phát bực, nhẫn nại, giọng hơi gằn.
Tôi nghe có giọng thở dài ngán ngẩm rồi im lìm.
Hừ, quên mất, hôm qua tôi vừa chat với mụ Dolly, tám từa lưa, tám xuyên lục địa, tới vụ trai đẹp cũng không tha nữa. Thôi chết, lỡ khỉ đầu vàng nhấn F3 để đọc lịch sử chat là xong, tôi nói xấu hắn nhừ tử tương. Di mà biết là giết tôi mất!
Nhanh chóng sáp lại phía sau đứa con trai kia, biểu tình của hắn trở nên thật lạ lẫm. Lại là đôi mắt sắc như dao, vòng môi nằm ngang, không cười cũng không mếu, chỉ như ẩn đi những cái nhếch môi rất ẩn, lạnh lẽo.
Một khí chất trầm lặng và bức người toát ra sau lớp mặt nạ thân thiện của Di. Đã mấy lần tôi để ý, đôi khi vô tình nhìn thấy, nụ cười rục muỗng ấy nở ra trên gương mặt cậu bạn, rất khẽ như tôi đang bị hoa mắt. Nhưng giờ, sắc mặt đó biểu cảm lộ liễu trước mặt tôi, trông như tôi đang thấy Di đóng vai phản diện trên sân khấu.
Bản năng khiến tôi đi thụt lùi chân lại, mang chút sợ sệt.
Di ngồi trước màn hình vi tính, tựa lưng vào ghế, gương mặt lạnh đi, ngón tay cứ tuần tự nhấp nhứ chuột mở rồi lại tắt một bản tin offline. Tôi nhìn. Tôi đã add cái nick tên Angel Hunters tự bao giờ?
"[2/6/ 20xx 9:24] Angel Hunters: Tội ác của quỷ dữ sẽ là một vết nhơ hoen úa trong quá khứ. Chúng tạo nên một vẻ đẹp lạ lẫm. Một vẻ đẹp mang sức hút kì lạ, mê hoặc tất cả mọi thứ. Thứ đó lại trở thành một món mồi ngon cho những kẻ đi săn: Angels-có thể là bạn. Cẩn thận nếu bạn trở thành con mồi của tôi!
Angel Hunters."
Tôi đọc. Hiểu được gì là chết nhăn răng tại chỗ. Hô hô, nhìn như bố Hunters này là họ hàng của cái tên Dark...dark gì đó. Sao cái lũ này cứ thích nói chuyện về thiên thần thôi ý nhỉ? Hay đây đang trở thành một xu hướng?
Trở lại với Di, gương mặt lai Tây đẹp đẽ đó vẫn sắc lại, tôi thấy Di như già hơn tôi cả chục tuổi. Tôi sợ ánh mắt lạnh lùng đó, rục rã như muôn ngàn con mối đang làm ổ trên đó. Xám đặc.
_ Di... - Tôi gọi, ậm ừ. - Bị gì nữa vậy?
Hic, đừng nói là vắc xin của ba tôi đã hết tác dụng, máu điên của hắn lại trào ngược lên rồi nha!
_ ... - Di không nói, chỉ có tiếng hừ rất khẽ và cái nhếch miệng bí ẩn.
[ Bắt đầu hành động rồi sao? Nhanh tay đấy! Hi vọng cậu sẽ nhanh hơn tên khốn BJ.]
Tôi ghé mặt gần Hạ Khánh Di, cự li gần khiến tôi mới nhìn rõ được mặt cậu. Có một mảng da sậm màu hơn màu da mặt cậu, ở gần khoé miệng, có lẽ là ụ máu bầm đang tan dần, và còn có chút mài vết thương màu nâu sậm, như nốt ruồi bám trên mép. Dấu tích đó phải chăng là bị ai đó đấm vào mặt?
Mắt tôi lướt về cổ của Di, có một lằn hằn trên da, hon hỏn, hồng hồng, y như một lớp da non vừa kéo qua. Lằn hằn này giống như bị một vật sắc bén tựa như mũi dao hoặc lưỡi lam rạch qua.
Mắt tôi đứng hình. Mang một nỗi sợ vô hình kì lạ. Tôi phát hiện dường như Hạ Khánh Di có gì đó không ổn. Hành tung của cậu ấy rất kì quái. Cả tính tình cũng kì quặc, khi vui vẻ , hoạt bát, khi lạnh lùng, cười như có như không tính toán gì đó. Nói chung rất là kì lạ. Sao giờ tôi thấy Di thật xa lạ. Xa lạ như một con người khác.
Chúng tôi không nói với nhau điều gì. Di vẫn ngồi như vậy, tôi đứng kế bên. Im lặng. Cho đến khi có tiếng mẹ phá vỡ sự im lặng quỷ quái đó. Như một vị cứu tinh. Di tắt máy, đi một hơi ra vườn phụ ba tôi trồng một chậu tử đinh hương. Mắt cậu đảo qua tôi, lạnh thấu. Run cấy lên thật. Nhưng... Sau cái ánh mắt kết tinh từ băng tuyết đó đến muộn một thái độ nham nhỡ như thường lệ:
_ Hì hì, bà bị gì vậy? Ấm đầu à? - Tay rờ trên trán tôi. - Ổn mà! Đừng nhìn trai đẹp chằm chằm như vậy, không tui nói bà mê tui là khỏi bào chữa đó nghen! - Nói xong đi thẳng ra vườn.
Tôi đứng đó. Lơ mơ. Chúa ạ! Chả lẽ Di bị đa nhân cách?
***
Hôm nay nhà tôi không ăn sáng. Đợi tới 10 giờ rưỡi là ăn trưa luôn. Di khỉ già bị mẹ tôi níu lại ăn chung. Cậu là từ chối quanh, õng ẹo giả bộ ngại ngùng.
Tôi chắc mẩm sau cả mặt "lưu manh giả danh tri thức" đó là cái vẻ te tởn cười toét mắt, hắn mà biết ngại à? Đứa nào dọn sạch cái xống chén nhà tôi xuống đất? Đứa nào vét mòn đầu đũa nhà tôi? Bày đặt giả bộ! Làm như da mặt mình mỏng lắm vậy? Hơn cả phân rồi đó Di ơi!
Bữa ăn đạm bạc thôi, không có gì là đặc biệt. Duy là chỉ có không khí trên bàn ăn là đặc biệt: im phăng phắc. Tôi chỉ nghe tiếng đũa bát va vào nhau, tiếng nước canh mút ra chén kêu róc rách, tiếng nhai cồm cộp, chưa bao giờ buổi cơm lại kinh khủng thế này.
Di và ba luôn cắm mặt xuống bát cơm của mình. Chốc chốc, họ nhìn nhau, ngập ngừng, thấp thỏm. Lòng tôi thắt thẻo theo. Cái quái gì vầy nè? Tôi thấy mặt mẹ cũng tái lại, cố gượng cười. Cả nhà ai cũng mang vẻ mặt lấm lét kì lạ, như đã giấu tôi ăn vụn một món ngon nào đó. Tôi thấy mình như người ngoài cuộc. Kiềm nén để không dập mạnh đũa xuống bàn mà gằn lên rằng: "Đủ rồi! Ba người đang giấu con chuyện gì phải không?"
Tôi không đủ dũng khí để hét lên như vậy. Cứ ngồi im thinh thít. Cơm nhạt nhẽo trong khoang miệng, chả có mùi vị gì.
Chán! Tôi muốn khỏi không khí mù mịt này. Khua đũa lùa cơm nuốt trọng, tôi xụ mặt, nói lẫy:
_ Con no rồi! - Rồi bỏ đi lên phòng một nước.
Sau lưng có ba tiếng thở dài, rõ mồn một.
Tôi bắt đầu để ý đến những điều quái lạ trong một tháng gần đây. Hình như mọi thứ đang rơi dần vào những nhịp phách đi lạc, tất cả đã quay trật quỹ đạo. Và ngôi nhà tôi đang cùng giấu giếm một điều bí mật nào đó. Ai cũng biết. Trừ tôi.
***
Trong một con hẻm vắng gần nhà của bác sĩ Trần Thanh Tâm.
"Soạt! Rầm" - Có tiếng gió rít mạnh và một lực hung hãn đập vào tường.
_ Black Jack! Cậu đang diễn trò điên rồ gì vậy? - Devil xách lấy cổ áo blazer của người đối diện, kích động mà rít lên.
Con người quái đản kia cười mỉa, ngạo nghễ:
_ Sao nè? Cậu đang tức giận sao, "thiên thần"?
_ Hừm. Nếu muốn ép buộc tôi vào cuộc mà dùng tới trò hâm doạ đốn mạt này thì... - Devil nghiến răng, lạnh lẽo cười. - Tôi đã đánh giá cậu quá cao!
BJ cười gằn, gạt cánh tay đang bấu lấy cổ áo mình xuống, đôi mắt xanh lục sâu hoắm:
_ Thế nào? Cậu lo lắng cho con bé đó lắm à? Ha ha, vậy nên biết điều một chút chứ!
_ Đủ rồi! Chỉ cần tôi lấy được Angel còn lại từ tay hậu duệ cuối cùng đó thì cậu sẽ thực hiện lời hứa của mình phải không?