Người ông già đăm chiêu suy nghĩ được ý tứ trong lời nói của cô cháu gái yêu quý.
- Thế ý con là…
- Phải, ông cho con theo về Việt Nam nhé ông! - Sang Mi nắm tay ông mình hỏi khẽ, ánh mắt ánh lên tia hi vọng.
- Về đó? Nhưng làm sao con sống nổi ở đó một mình? - Ông Woo Sub chau mày đắn đo.
- Sao không được hả ông? Lúc nhỏ con sống ở Anh một mình có sao đâu!Con sẽ lo cho thân mình được mà ông! - Sang Mi mạnh dạn nói, đứng thẳng người tạo lòng tin trước ông mình.
Ông Lee nhìn cháu của mình, trong đôi mắt là vô vàng những trăn trở, ngổn ngang. Sang Mi mồ côi cha mẹ từ bé, con bé quá thiếu thốn tình thương. Ông thì đã tuổi xế chiều, sẽ không còn ở bên Sang Mi lâu nữa. Ông chỉ hi vọng Sang Mi có một chỗ dựa bình yên, và Kang là sự lựa chọn tốt nhất. Ông mong muốn Sang Mi và Kang sẽ hạnh phúc suốt đời, cho ông thanh thản an dưỡng tuổi già.
- Con quyết tâm như thế sao? Vì Kang chính là Prince của con?
- Vâng, con đã phải chờ đợi suốt 12 năm nay, lần này con quyết không bao giờ để lạc mất cậu ấy nữa đâu! - Sang Mi gật đầu trả lời, ngữ khí vô cùng quả quyết. Cô đã chờ một người suốt 12 năm, bây giờ đã tìm được người con trai ấy! Cô sẽ không bao giờ dám đánh mất cậu ấy nữa vì… cậu và cô còn một lời hứa…
- Thôi được! Thấy con nặng tình như thế thì ông đành chịu, ông đã chứng kiến con khổ sở tìm kiếm cậu bé ấy bao nhiêu năm nay rồi. Bây giờ đã tìm được thì con nhớ phải giữ kĩ lấy! Con không được bỏ cuộc đấy! Ông luôn ủng hộ con. - Ông Lee Woo Sub đặt tay lên vai cháu gái mình căn dặn, ấn đường sáng lên tia ấm áp. Ông chỉ có độc nhất một cô cháu gái là người thân. Chỉ cần thấy nó vui ông cam lòng làm tất cả mọi chuyện vì nó.
- Thật chứ? Con cảm ơn ông! Con vui lắm! - Cô gái mỉm cười rạng rỡ, ôm chặt lấy ông mình sung sướng.
- Rồi! Con mèo nhỏ của ông, mong con tìm lại được hạnh phúc của chính mình! Cố lên cháu gái! - Ông vuốt nhẹ mái tóc Sang Mi hiền hòa cười.
- Ôi, thế còn gì bằng, con vô cùng cảm ơn ông.
Hàn Quốc bình yên không chút sóng gió, chỉ một tháng sau thì cô gái này đã trở thành một quân cờ trong bàn cờ với bao nhiêu tính toán đã bày ra trước đó. Cô sẽ phải làm sao? Và tình yêu của cô liệu có được con người đó chấp nhận? Hi vọng cô sẽ không phải là một con tốt thí để tiêu diệt được vua của đối phương, cô chỉ là người vô can.
HoChiMinh City – Việt Nam.
- Chào cha mẹ con đi học! Hạnh Phúc chị đi học nha! - Một cô gái khoảng 15 tuổi có mái tóc đen mun cắt mái ngố đáng yêu, đôi mắt màu xám tro xinh đẹp. Cô ấy là một cô gái Việt Nam xinh xắn. Cô mặc bộ đồng phục trung học giản dị đang xoa đầu tạm biệt con chó nhỏ đang quấn quýt dưới chân.
Buổi sáng trong lành trên đất nước Việt Nam, ánh nắng sớm mát dịu soi rọi len lỏi qua những khu cao ốc lớn của thành phố, cô gái trẻ dắt chiếc xe đạp Martin @ màu xanh dương ra khỏi nhà, nụ cười tươi tắn nhảy múa trên môi. Cô gò người đạp những vòng xe, tay vuốt vuốt đuôi tóc cột cao năng động. Hình ảnh của cô bị hai con người trong chiếc Limo – Limousine đen thu lấy không sót một chi tiết.
- Thấy cô bé ấy thế nào? - Chàng trai tóc vàng lãnh đạm, gương mặt đẹp với những đường nét sắc sảo như được điêu khắc tinh vi, ánh mắt màu lục trầm như màu của một khu rừng bị màn đêm bao phủ, làn môi cam nhạt nhếch môi, chàng trai mặc vest đen hỏi người ngồi kế bên.
Bên cạnh, chàng trai tóc đen mun ngước mặt sang Black Jack, ánh mắt vừa dấy lên tia vui mừng vừa lộ ra nét lo lắng bất an.
- Kẹo Bông! Là cô ấy! Tại sao cậu đưa tôi đến đây?
Cả hai con người đang ngồi đối diện nhau, trước mặt họ là một bàn cờ vua đang đánh dở, cả hai đều hướng mắt vào cô gái đang đạp xe phía ngoài ô kính. Hai đôi mắt chăm chăm đeo đuổi một suy nghĩ riêng.
- Cậu cảm thấy thế nào? Ván cờ này cần một con hậu như vậy! - Chàng trai mặt vest đen nhấc một quân hậu trong tay, mắt nhướn tới cô gái bên ngoài xe ám chỉ.
- Black Jack! Cô ấy không liên quan đến trận chiến này! Tôi có thể chơi bất cứ trò chơi điên rồ nào với cậu nhưng xin cậu đừng đụng đến những người thân bên cạnh tôi. Họ vô can! - Chàng trai tóc đen cất tiếng ngăn cản, khóe mi giật giật khẩn khoảng.
- Sao lại vô can chứ? Liên quan mật thiết ấy chứ! Tôi và cậu chính là chủ nhân của ván cờ này, mỗi chúng ta đều sở hữu những quân cờ riêng biệt, cô ấy chính là con hậu của tôi! - Chàng trai tên Black Jack cong môi ma quái, cầm quân cờ trong tay tiến lên một nước.
Chàng trai đối diện hạ giọng cầu khẩn, đôi mắt dán lên bàn cờ vừa tiến thêm một bước. Chốc chốc, ánh mắt lại liếc mắt ra ngoài.
- Quá đủ rồi, đừng làm hại họ nữa! Tôi xin cậu!
- Ha ha, Devil à, có biết vì sao tôi lại thích sử dụng cô ấy là một quân hậu không? - BJ mỉm cười khoanh tay trước ngực hướng mắt về con người đối diện chăm chú.
- Sao? - Devil - Chàng trai mặc chemise trắng nghiêng nghiêng đầu khó hiểu. Bàn tay đặt vào quân cờ đánh tiếp.
- Vì cô ấy chính là tử huyệt của cậu! - BJ chậm trãi trả lời, mắt chuyên tâm trước nước cờ của đối thủ.
- Vậy thì tôi chính là tử huyệt của cậu! - Devil hừ lạnh, nhếch môi châm biếm.
- Phải! Chỉ cần cậu bị cô ấy điều khiển thì tôi sẽ bị ảnh hưởng! Cô ấy có thể chỉ là một con tốt! Nhưng cậu đã biết quy luật rồi! Chỉ cần đi hết ván cờ thì tốt sẽ được phong. Tôi phong cô ấy là hậu - một con hậu rất linh hoạt. - BJ đưa con tốt của mình đi đến khung cuối cùng của bàn cờ - phong hậu.
- Nhưng chỉ cần cậu không cẩn thận thì dù con hậu có linh hoạt cách mấy cũng sẽ bị hạ! - Devil nhắc nhở. Chàng trai có đôi mắt lục lướt mắt sắc bén lên ván cờ, đưa quân của mình soán vị của đối thủ. Môi nhếch lên mãn nguyện.
- Ồ, con mã của cậu đang bị hạ trước kìa!
- Tôi sẽ thắng trong ván cờ này! - Devil nắm chặt quân mã trong tay, đôi mắt dấy lên sự quyết đoán khó lường. Cậu phải bảo vệ những người vô can trước con quỷ không có tính người này! Nước đi vẫn lần lượt diễn ra.
- Tự tin thế? Cậu có biết vì sao cậu luôn bị tôi khống chế không? - Đôi mắt lục lãnh đạm lướt nhìn hình ảnh thiên thần trước mặt.
- Hử! Vì sao? - Devil mím môi cười chua chát.
- Vì cậu và …cô gái ấy….đều có một đôi cánh… rất đẹp… chỉ tiếc là…nó…màu TRẮNG! - BJ nhếch môi lạnh nhạt, quân cờ buông xuống. Đôi mi cong đen che khuất đôi mắt lạnh băng đầy thù hận.
- Tôi thắng rồi! - Devil đặt quân cờ của mình đến ô cờ. Chiếu bí. Đôi mắt sắc bén dấy lên tia kiêu hãnh.
- Tốt! Nhưng ván cờ “máu" thì tôi sẽ là người chiến thắng! - Chàng trai có mái tóc vàng vỗ tay mỉm cười, cậu đã thua trong ván cờ này. Nhưng… ván cờ tiếp theo… cậu nhất định phải thắng.
- Cứ chờ xem! Đừng ép tôi phải vùng dậy! Tôi sẽ khiến cậu khốn khổ như chính cậu đã hành hạ tôi! Hết giờ để làm một thiên sứ hiền lành thánh thiện rồi! Tôi sẽ trả lại cho cậu tất cả! Thứ quỷ dữ! - Chàng trai Devil chau ánh mắt đe dọa. Thời khắc thảm khốc sẽ bắt đầu tại đây. Cuộc chiến không khoan nhượng giữa thiên thần và ác quỷ. Ai sẽ là kẻ chiến thắng ?
Chiếc Limo đen mang hơi thở của cả hai loài sinh vật đối lập: Thiên thần và Ác quỷ hòa vào thế giới bình yên của của đất nước này. Trò chơi phía trước sẽ rất thú vị. Những tia nắng sớm quyện đặc màu của thù hận, nước mắt. Quá khứ là một nhịp thang dẫn đến cuộc chiến ngày hôm nay. Vậy thì hãy để hôm nay giải quyết tất cả mọi chuyện. Chấm dứt tất cả… bằng một ván cờ - ván cờ máu sinh tử - giữa thiên thần và ác quỷ.
Four. Hội ngộ tại Việt Nam
Sân bay Tân Sơn Nhất, Việt Nam.
8.00 am.
- Thông báo chuyến bay mang mã số YB1073, khởi hành từ Luân Đôn đến Việt Nam vừa hạ cánh... - Tiếng loa phát thanh lảnh lót vang lên thông báo.
Từ những khoang cửa ra vào đầy ắp người, làn cửa ra vào của những chuyến bay quốc tế chợt nhộn nhịp chào đón một nhóm khách quốc tế vừa đáp về xứ sở hình chữ S. Khuôn khổ sân bay tối tân nhất của Việt Nam đông nghịt người, những thân nhân chào đón những người viễn xứ bằng những tấm bảng ghi tên và những bó hoa tươi thắm. Không gian nhộn nhịp tiếng cười nói rộn rã.
Từ làn ra vào VIP xuất hiện một nhóm người mặt trang phục đen bước ra. Dẫn đầu là một thiếu niên cao ráo, làn da trắng xanh. Mái tóc người thiếu niên ánh lên màu nâu hạt dẻ thuần chất, ánh mắt nâu đỏ bình lặng. Gương mặt cậu mang theo vẻ mỏi mệt, một thái độ dửng dưng tựa như mọi vật xung quanh không hề tồn tại.
Sau gáy gần mép tai phải hiện lên một vết xăm thập tự đen kỳ quái, vết xăm rất đẹp nhưng ẩn chứa một bí ẩn thu hút ánh mắt của mọi người tập trung tại nó. Trước ngực cậu, một sợi dây đen có hình dáng hệt như vết xăm sau gáy của cậu, được chế tạo công phu từ kim loại quý và điêu khắc tinh xảo. Những hạt kim cương đen lấp lánh đính dọc trên một chữ cái cách điệu trang trí trên mặt dây chuyền. Là chữ S (Stewart). Người thiếu niên khẽ cau mày khó chịu bởi những ánh mắt cứ chòng chọc dán vào cậu.
Cậu cùng toán người phía sau vội vã rời khỏi chốn thị phi đầy những sự tò mò này, sau lưng cậu, anh chàng ngoại quốc chừng hơn hai mươi tuổi, dáng vóc cao dỏng, gương mặt tuấn tú với đôi mắt xanh bích tinh anh, mái tóc vàng óng, anh cất tiếng nhẹ nhàng:
- Cậu chủ, xe đến rồi.
- Ừm. – Kevin đáp. – Về đâu?
- New World Hotel, tạm thời ở đấy, chừng nào gặp Kang thì tính tiếp. Cậu đồng ý chứ?
Kevin mím môi, đưa tay giấu đi mặt dây chuyền thập tự vào trong lớp áo. Cậu qua loa đáp, trong giọng nói pha mệt mỏi.
- Sao cũng được.
Alex chẳng dám nhiều lời hơn trước sự tiết kiệm ngôn từ của cậu chủ mình. Cậu đưa Kevin đến nơi chiếc Limo đã được đỗ sẵn bên ngoài, vội vàng bỏ đi khỏi sân bay.
Tiếng phi cơ đang hạ cánh và những bóng máy bay cứ đáp xuống hoặc cất cánh bay như những cánh chim bay lượn trên bầu trời.
Sân bay Tân Sơn Nhất.
8.15 am
-Thông báo chuyến bay mang mã số QN2013 khởi hành từ Bangkok đến Việt Nam vừa hạ cánh...
- Thông báo chuyến bay mang mã số GP4493 khởi hành từ Seoul đến Việt Nam vừa hạ cánh....
Hai thông báo liên tiếp diễn ra. Trong quầy cà phê ở khu ăn uống sau lớp kính dày, một thiếu niên ăn mặc sành điệu với Jacket da đinh tán đen và quần jean màu đen rách tua phong cách đang ngồi bắt chân chữ ngũ nghe nhạc trong headphone.
Kang tựa lưng vào ghế, tai đính một chiếc khuyên trắng cá tính, cậu chăm chú chìm trong thế giới riêng của mình, dường như chả để tâm đến một ai.
- Tốt nghiệp cấp II Trường Trung học Cơ sở Thanh Du, học lực giỏi, hạnh kiểm tốt. Thông thạo cả 4 thứ tiếng Việt, Anh, Hàn, Trung. Đệ nhị đẳng huyền đai Taekwondo. Wow! Xem ra em thực sự rất-có-tiềm-năng. Angel à, chủ nhân tương lai của mi quả nhiên rất ưu tú. Đúng như ta biết, em đúng là thiên tài! - Nhếch môi ma quái, mái tóc bạch rung rung, Kang cười tinh quái, mắt dán vào bức ảnh kèm profile trong Ipad trên tay mình. Nhấm môi chút capuchino, hương sữa thơm béo ngậy quyện trong thứ đồ uống vương vấn trên làn môi hồng kia thêm bóng mượt.
Sờ tay lên màn hình Ipad phẳng lì, chàng trai khẽ thì thào với cô gái trong hình như nhắc nhở, ánh mắt thảng thốt dấy lên nhiều tư tâm. Nụ cười đẹp như cố bẻ cong hoàn mỹ, chút cứng ngắc vẫn vướng trên làn môi.
- Trò chơi phía trước em chính là một "chiến binh át chủ bài" trên ván cờ này, cùng với "cô ấy". Em sinh ra là người của bóng đêm. Hãy để bóng đêm dạy em làm thế nào để sinh tồn. Con đường phía trước còn rất dài. Đừng để bản thân bị ngã quỵ!
Bằng một ánh nhìn lạnh nhạt như đoán trước, đôi mắt đen huyền sâu thẳm hướng ra phía làn ra vào, những hành khách từ các chuyến bay quốc tế đổ xô nhau tràn ra khỏi cổng ra vào. Ánh nhìn của cậu ngưng đọng tại nơi có một thiếu niên khoác hoodie xanh biển, quần kaki màu nâu đất nổi bật cái dáng cao dong dỏng của người thiếu niên đứng ở một góc sân bay. Một thiếu niên không quá 16 tuổi có mái tóc vàng kim bắt mắt, tai đeo hai núm đen nhỏ phong cách và chiếc đồng hồ G-Shock hầm hố bên tay trái.
Thi đưa mắt dáo dát xem xét xung quanh, ánh nhìn nó liếng láo, nét mặt phảng phất nét trẻ con ương bướng. Thi quả thật giống Kang, nhất là đôi mắt đen láy linh động cùng cái cằm nhọn cao ngạo. Khoảng giữa hai người không quá xa, đủ để nhìn rõ mặt nhau nhưng có lẽ Thi hình như không thấy được anh trai đang nhìn mình.
- Đến rồi ư? Nhóc con, là tự em chuốc lấy phiền phức. Được thôi! Anh sẽ giao cho em một vai diễn để đời, chỉ cần em không gây náo loạn là được. Trò chơi sắp tới vai diễn của em không nhỏ đâu!
Tư lự một mình, vòng môi mọng hồng ma mị cười như đang tính toán một kế hoạch sâu xa.
Kế hoạch 1: Tìm kiếm hậu duệ. Bắt đầu tiến hành.
Cất chiếc Ipad vào túi, đứng dậy rời khỏi bàn, cậu vơ lấy chiếc mũ lưỡi trai đen chụp lên đầu, kéo vali rời đi.
[Tôi sẽ là một trong những kẻ vận hành trò chơi này. Bi kịch hay hạnh phúc một phần do tôi quyết định. Đừng lo lắng tôi sẽ làm hại bạn! Đơn giản là tôi đang đi tìm câu trả lời cho bản thân mình: Tôi là ai?
Ha ha, kể từ ngày hôm nay tôi sẽ có một cái tên mới. Tên tôi là Nguyễn Chí Linh...
Hãy chờ ngày "công diễn" vở kịch điên rồ này!]
Bóng hình chiếc Jacket đen kéo vali bước đi lẫn khuất trong dòng người chen chúc. Thoáng chốc biến mất khỏi tầm nhìn mọi người như sương khói.
Góc sân bay, người thiếu niên trẻ vẫn đứng đấy tĩnh lặng như bóng tùng cao tuổi. Cậu như đang chờ đợi một ai đó. Có vẻ là phải chờ rất lâu rồi. Đột nhiên, trên vai chiếc hoodie xanh bỗng có một bàn tay nhỏ nhắn đặt lên. Là tay của một cô gái.
Phía sau cậu, cô gái vừa bước tới mặc váy voan đen bồng bềnh như công chúa, khoác hờ trên vai chiếc áo vest nữ màu trắng điệu đà. Cô gái với làn da hồng hào như hoa nhài trắng, mái tóc màu nâu đậm như thanh chocolate. Đôi mắt xanh trầm như ngọc là điểm nhấn hoàn hảo trên khuôn mặt trái xoan. Cô đứng sau cậu, cười duyên dáng:
- Chào Thi! Chờ chị lâu lắm không? - Cô gái hỏi.
- Không lâu lắm, đủ để ngủ một giấc! - Cậu bé tên Thi lạnh nhạt trả lời như trách móc, mắt chẳng thèm liếc nhìn đến cô gái bên cạnh.
- Chị xin lỗi mà, ngoan nào, đừng dỗi chứ! Nào, cái tên anh trai yêu quý của em đâu? - Cô gái bước đến trước mặt cậu, véo véo cái má đang xụ xuống phụng phịu của cậu dỗ dành.
Thi đưa mắt dáo dác xung quanh rồi hỏi:
- Chị dâu, chị định qua đây theo anh Kang luôn sao?
- Ừ, thì sao?
- Thôi rồi. – Thi ôm đầu. – Có lẽ anh ấy tính đóng cọc tại đây lâu đấy chị, người ta có cả nhà từ trước kìa. Em liên lạc được với Kang rồi, anh ấy nói cho chị dọn về đó ở tạm, còn anh ta lên đường du hí. – Cậu ngẩng lên, hào hứng.
- Thi, tên tiếng Việt của em là gì thế? - Sang Mi vui vẻ nói, ngón tay vân vê chiếc lắc bạc có hình chiếc giày thuỷ tinh nhỏ xíu trên tay.
- Em vốn là người Việt Nam, hồi sang Thái ba em mới phiên âm tên Việt của em sang tiếng Thái thôi! Tên em là Nguyễn Hoàng Thi. - Thi vỗ ngực tự hào xưng.
- Nguyễn - Hoàn - Thy? - Cô cố bập bẹ đánh vần tên của cậu em.
- No! Sai rồi! Nguyễn Hoàng Thi cơ! - Thi giơ ngón trỏ lắc qua lắc lại không hài lòng.