- Hoàng Thi? Đúng không? - Sang Mi nói lại.
- Good! Chị nói tiếng Việt khá đó. Sau này cần tập nhiều nữa là được. – Thi gật gù có vẻ hài lòng.
- Hì hì, vậy giờ em có về nhà Kang với chị không?
- Ừm, có.– Dường như Thi nhận thấy một điều gì đó, nét mặt cậu đột nhiên thay đổi, điệu bộ trông có vẻ gấp gáp. - Nhưng mà... À, không. Giờ em có việc phải đi rồi! Em sẽ cho người đưa chị về tới nơi. Ông Lee đã giao chị cho hai anh em em chăm sóc, chị mà có bề gì em không dám nhìn mặt ông đâu. Bởi vậy ngoan ngoãn dùm em. Em đi đây cái nha! Bye! Hẹn gặp lại chị sau.
- Hả? Em đi đâu?
- Chết! – Thi gằn lên. – Việc gấp lắm chị! Em đi đây! – Nói rồi cậu kéo theo vali vội vã đòi từ biệt.
Sang Mi ỉu xìu, ậm ừ tạm biệt cậu em.
- Ừ, thôi em đi đi.
Nhìn theo cậu bé đáng yêu đang vội vàng rời đi, cô cười nhẹ.
- Cô chủ, bây giờ chúng ta đi được rồi chứ? - Một người vệ sĩ do Thi yêu cầu tiến lại gần cô hỏi khẽ.
Sang Mi khẽ cau cặp chân mày thanh tú. Cô gái phẩy tay, ánh mắt chợt buồn:
- Thôi. Chúng ta đi.
Cô gái cùng đoàn tuỳ tùng phía sau nhanh chóng rời khỏi khu vực trung tâm. Một chiếc Mecerdes chờ sẵn, Sang Mi bước lên xe, đôi mắt xanh trầm che kín sau lớp kín to bản. Chiếc xe lăn bánh rời đi, để lại vệt khói xám mỏng nhạt bám vào không khí. Trời cao vợi, xanh ngút của những ngày đầu hạ trở nên hơi khô nóng. Nắng vàng mịn chạy như suối trên vạn vật, gió hiu nhẹ hanh khô.
Từ phía sau chiếc Mercedes vừa rời đi, chiếc Limousine đen dừng ở một góc nãy giờ cũng chầm chậm lăn bánh.
Trên chiếc Limo, hai con người đang nhìn nhau đầy thách thức.
- Một, hai, ba, bốn, năm,... Đủ rồi, xem ra "mùi thiên thần" đã lan toả khắp nơi rồi. Cả lũ ngớ ngẩn đó đã chuẩn bị bước vào "trò chơi" này. Còn cô gái trước mặt tôi, cô đang hiện thân là quỷ hay thiên thần thế? – Giọng nói cợt nhả đầy châm biếm phát ra từ chàng trai trong xe. Trên tay cậu đang nâng một ly Whisky, mắt hướng về con người đối diện mình ám chỉ.
Người ngồi đối diện cậu - là một cô gái xinh đẹp. Mái tóc nâu vàng có phần thắt rết xõa dài quyến rũ, đôi mắt sáng tia đỏ nâu lạnh lùng được viền đậm theo kiểu Gothic ấn tượng. Cô mặc một chiếc Jacket trắng có đôn vai, kết đinh tán hầm hố. Gương mặt đẹp như một nữ thần uy nghiêm, thoáng nét băng lãnh tĩnh lặng. Cô khoanh tay trước ngực, ánh mắt hờ hững như giễu cợt:
- Việt Nam có câu "Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy". Cậu nghĩ xem tôi sẽ là thứ nào hả Black Jack?
- Tôi muốn xác định cô đang ngồi trên chiếc thuyền nào thôi. Xem ra trên người cô cũng phảng phất "mùi" của thiên thần ấy nhỉ? - Black Jack cười lạnh, ánh mắt như cưỡng đoạt đôi mắt của đối phương hướng về mình, mi mắt rậm đen sáng màu con ngươi mắt màu lục đẹp như hồ băng.
- Cậu hiểu rõ là chỉ cần tôi nói ra tất cả thì cậu sẽ không còn gì. Cậu cứ việc chế giễu tôi tiếp đi. - Cô gái kề sát gương mặt tuyệt đẹp của cô gần gương mặt đẹp tựa yêu nghiệt của BJ mà nhắc nhở.
- Đang hăm doạ tôi đấy à? Nhưng tôi tin là cô sẽ không bao giờ làm thế. - BJ cười như có như không, nhìn thẳng về người đó một cách bình thản.
- Vì sao cậu nghĩ vậy?
Chàng trai chỉ nhếch môi lạnh lùng, màu mắt trở nên xám đặc vô hồn. Cậu kề môi mình hôn cô gái, nụ hôn lạnh lẽo nhưng chiếm đoạt, như vị vua đang ngự trị một tên nô lệ nhỏ bé. Nụ hôn không nóng bỏng, nhiệt tình mà lạnh buốt, đầy mị hoặc.
Cô gái cũng lạnh lùng đáp lại nụ hôn đó một cách chậm rãi nhưng đầy nhiệt tình như luôn khao khát chiếm hữu lấy cánh môi cam mọng của chàng trai. BJ đẩy cô gái xinh đẹp ra, hơi thở có phần rối loạn nhưng sắc thái vẫn vô cảm như ban đầu, nụ cười nhàn nhạt như đùa cợt:
- Vì cô rất yêu tôi!
- Cậu tự tin thế? Người tôi yêu không phải là cậu. Tôi chỉ yêu Thiên Du! - Cô gái cười chua chát, ánh mắt như cào xé tâm can ngước nhìn cậu đầy khổ tâm.
- Vì sao? Có gì khác nhau à? Chúng tôi có "quan hệ" gì cô còn không rõ sao?
- Phải, chính vì rất rõ nên tôi mới căm ghét cậu. Cậu chiếm hữu Du vì tư tâm, cậu hại cuộc đời Du bị vẩn đen. Tôi khinh bỉ cậu! Hãy buông tha cho Du! Cậu ấy đã khổ sở lắm rồi! - Cô gái cuộn tay mình thành nắm, bấu nghiền dưới ghế như đang phẫn uất, ánh mắt mong mỏi như van nài một ân huệ.
- Đang van xin tôi sao? Cô không hiểu gì cả! Chỉ có tôi mới bảo vệ được Thiên Du. Vì tôi là người hiểu cậu ấy nhất! Yêu thương Du nhất! Không ai có thể đối xử tốt với Du như tôi đâu! Tất cả đều xấu xa, giả tạo! Họ sẽ làm tổn thương Du. Vì thế, cô có thể yêu tôi nhưng tuyệt đối không được yêu cậu ấy. Vì cậu ấy... là của tôi... - BJ hạ ánh mắt đầy cảnh cáo như uy hiếp con người kia.
- Cậu điên rồi! Loạn trí mất rồi! Định kéo Du vào bể tối như cậu hay sao? Đồ độc ác!
- Cứ mắng tôi thoả thích vì tôi vốn là người như vậy. - Cậu trả lời, dễ dàng như thừa nhận những việc mình đã làm.
- Vậy thì cậu đã khai chiến với tôi rồi đấy! Tôi sẽ không khoan nhượng đâu! - Cô gái đưa tay sờ vuốt lên má BJ, tia mắt kia thản thốt đầy tính khiêu chiến.
- Được. Công diễn thôi! - BJ cười, hài lòng với suy tính của mình.
Hơi thở của quỷ dữ phả vào nền trời một cơn bão dữ chưa xuất hiện. Trong chiếc xe, hai người vẫn ngang nhiên thách đấu nhau, như đang tranh giành một cơ hội. Bóng chiếc xe vụt đi khỏi những con đường ngoại ô trống vắng, trơ trọi. Tốc độ buông nhanh như thả lơi. Chiếc xe đang cắt đuôi một xe khác. Nó vụt nhanh bất chợt rồi rẽ vào một lối tắt. Mất dạng.
Phía xa, một chiếc thể thao màu xanh dương đang dừng tại góc đường, người ngồi trong xe tức tối đấm tay vào vô lăng:
- Tức thật! Mất dấu rồi! Rõ ràng là giống chị ấy lắm mà! Tạo sao lại có mặt ở đây chứ? Còn chàng trai mặc áo gangster đen bên cạnh là ai mà quen thế nhỉ? Tức quá đi! - Thi ấm ức úp mặt xuống vô lăng thở dài.
- Thôi đi, chắc là nhìn nhầm, đi về xem chị Sang Mi sao rồi đã. - Hoàng Thi vẫn độc thoại một mình vừa suy nghĩ mông lung. Cậu quay đầu xe chạy ngược về đường cũ. Bỏ quên thứ đã trông thấy và đuổi theo vào suy nghĩ "nhìn nhầm". Chiếc xe rời đi xa, băng băng trên xa lộ khô rát màu nhựa xám.
Nắng tắt, hạ xuống trong veo. Một buổi sáng tốt lành nhưng lại là ngày khởi đầu của những sự nguy hiểm đang rình rập.
Trò chơi đã dàn xong. Trên một ván cờ sinh tử, các quân cờ đang ra sức thể hiện vai diễn của mình. Một vở kịch đã được công diễn, khai sinh cho những bi kịch nối tiếp nhau.
Là thiên thần hay ác quỷ? Là người thắng hay kẻ thua ? Một vở kịch thật sự rất thú vị! Hãy đón xem!
-End chương I-
==========vipgamr.pto============
Chương II. XIN CHÀO, THIÊN THẦN!
*SOMEONE’S POV:
Trong sắc tối bao trùm, tôi nhìn thấy mình dường như trôi dạt về một miền ký ức nào đó. Những hình ảnh mờ nhạt, mơ hồ cứ nối tiếp nhau hiện ra như đoạn phim quay chậm đưa tôi quay lại về quãng thời gian tươi đẹp ấy.
- Kẹo Bông à! Chạy nhanh lên! Kẹo Bông chạy chậm quá đi - Thiên Thần vẫy tay ngoắc lấy tôi, cậu ấy chạy thật nhanh, ríu rít như một chú sẻ nhỏ. Cậu bé trước mặt tôi xinh xắn như một thiên thần, tôi không biết tên cậu ấy. Tôi gọi cậu ấy là Thiên Thần vì cậu ấy vốn giống như một thiên thần thật sự: hết sức thánh thiện và thuần khiết. Chúng tôi rượt nhau trên một đồng cỏ rộng lớn, những đoá bồ công anh trắng phau bay vi vút lên trời. Cả không gian mênh mông trở thành một xứ sở thần tiên cho hai đứa trẻ.
- Thiên Thần! Đợi mình với! Bạn chạy nhanh quá! Đợi Kẹo Bông với! - Tôi vẫn đuổi theo, tôi thấy bản thân nhỏ bé như bị bỏ rơi, khóc lóc réo gọi cậu ấy.
Thiên Thần vẫn chạy, gương mặt bừng sáng tinh khôi, cậu cười lí lắc, chân vẫn chạy thật nhanh.
- Kẹo Bông giống ốc sên quá! Chạy chậm quá đi! Xem mình chạy này! Chạy nhanh như thế này đây! - Thiên Thần chạy vụt đi, mỗi lúc một xa tôi, xa mãi, xa mãi, xa tít.
- Hu hu, đừng bỏ mình mà! Đợi mình với! Cậu đâu rồi! Đừng bỏ mình mà Thiên Thần ơi! - Tôi vẫn mếu máo khóc, quang cảnh nhoè đi mờ mịt trong nước mắt. Cánh đồng bồ công anh như muốn tan ra, cả không gian bao la chỉ còn lại một mình hình bóng của tôi. Tiếng nói cười của Thiên Thần bật tắt trong khoảng không rộng lớn.
- Oa oa, đừng bỏ Kẹo Bông mà! Mình sợ lắm! Đưa mình về đi! Cậu đâu mất tiêu rồi? Cậu bỏ mình rồi sao? - Tôi vẫn đứng dụi mắt khóc nức nở. Cả tâm hồn hoang mang cực độ, mắt sưng húp vì khóc.
Bỗng nhiên, từ phía sau, một bàn tay mát lạnh bịt kín mắt tôi lại, những ngón tay nhỏ xíu béo mịn áp lên mặt tôi cùng với tiếng cười trong veo:
- Ai che mắt Kẹo Bông vậy nhỉ? Đoán đi! Đoán đi!
- A, Thiên Thần! Cậu đi đâu thế? Tại sao lại bỏ mình? Mình sợ lắm cậu biết không? - Tôi mừng rỡ la toáng lên, bấu chặt lấy bàn tay cậu ấy như bám víu.
- Hì hì sao Kẹo Bông nhát gan vậy? Thiên Thần đâu có đi đâu xa! Thiên Thần vẫn ở bên cạnh Kẹo Bông mà! Thiên Thần hái hoa tặng Kẹo Bông đó thôi! Xem nè! - Thiên Thần áp tay lên má tôi vỗ về, chấm chấm mấy giọt nước mắt lăn trên gò má tôi. Cậu cười tít mắt, dúi vào tay tôi một bó hoa bồ công anh.
- Wow! Đẹp quá! Cậu hái nhiều quá! Những bông hoa biết bay! Ôi nó bay đi cả rồi! Hức hức, sao nó lại bay mất cả rồi? - Cầm bó hoa bồ công anh trắng muốt trên tay. Từng cánh, từng cánh hoa lần lượt bay vút lên bầu trời, trắng tinh như tuyết bủa vây xung quanh chúng tôi. Tôi đưa tay bắt lấy nhưng không thể, chúng bay mỗi lúc một cao. Bay cao xa tít.
- Đừng níu giữ! Đó là hoa bồ công anh! Bồ công anh thì phải bay đi khắp nơi! Chúng thật tự do! Thật thoải mái! Cứ để chúng bay cho thoả thích, đừng cản trở chúng. Chúng bay thật đẹp phải không? - Thiên Thần giữ tay tôi lại, ánh mắt sáng long lanh ngước nhìn bầu trời cao trong, ngập sắc trắng của loài hoa biết bay. Loài hoa mà cậu cho là tự do nhất.
- Bồ công anh? Chúng cứ bay vi vu như tuyết rơi ấy! Tại sao chúng phải bay? - Tôi ngây ngô hỏi cậu, cái má phúng phính hồng hào phồng phồng tiếc rẻ.
- Đó là đặc tính của nó mà! Chúng nhờ gió đưa hạt của chúng đi khắp nơi. Đến vùng đất mà chúng có thể tiếp tục sống, có thể nảy mầm. Không thích chúng lại bay tiếp. - Cậu nhìn tôi cười hiền đầy yêu quý, mắt cứ ngước nhìn bó hoa của tôi tan bay vào không gian.
- Ôi thật kì diệu! Như thế thì thú vị lắm! - Tôi tỏ ra ngưỡng mộ, mắt cũng dán theo những cánh nhỏ bay bay mịn như lông thỏ, lâu lâu lại vướng lại trên kẽ tay mình mịn màng.
- Ước chi mình cũng được như thế! - Thiên Thần chợt ao ước, ánh mắt xa xăm như thoáng buồn.
- Không được! Không được! Thiên Thần bay như thế sẽ bỏ lại Kẹo Bông một mình. Không chịu đâu! - Tôi nũng nịu lúc lắc cánh tay cậu giận dỗi.
- Phì, ha ha, ngốc! Làm sao mình lại bỏ Kẹo Bông được! Thiên Thần sẽ mãi mãi ở bên cạnh để bảo vệ Kẹo Bông mà! - Cậu xoa đầu tôi trìu mến đầy cưng chiều dỗ dành.
- Hứa thật chứ?
- Hứa! Thiên Thần không biết nói dối! - Thiên Thần vỗ ngực cười ôn nhu, đôi mắt lục ngọc của cậu toả ra thứ hào quang thanh nhã đầy hấp lực.
- Hi hi vui quá! Cậu hứa phải giữ lời đấy nhé! La la!
-Hi hi hi hi - Thiên Thần vẫn cười, trong trẻo sáng bừng như nắng sớm. Thoáng chốc nụ cười đó sáng chói, sáng đến loá mắt, rồi đột nhiên tan vào nắng, li ti bay lên cao thành những đốm nhỏ hoà vào những đốm hoa bồ công anh bay vút trên không trung, tan biến như chưa bao giờ tồn tại....
- Thiên thần! Cậu đâu rồi! Cậu ở đâu? Đừng trốn mà! Cậu ở đâu? - Tôi gào giọng gọi cậu ấy. Như làn sương mỏng, Thiên Thần biến mất trong hư vô, những đám hoa lởn vởn mất dạng. Không gian im ắng một cách đáng sợ. Tất cả mọi thứ trở nên trắng toát, tôi như lạc vào một khoảng không vô tận, mọi thứ đều không hiện hữu, chỉ mình tôi kêu gào, cái lẻ loi kinh khủng xô đẩy sự hoảng loạn dâng trào:
- Thiên Thần! Trả lời mình đi! Cậu ở đâu?
- Thiên Thần!
- Thiên Thần!
- Thiên Thần!
- ..........
- ......
*END POV
One. Ngày bế giảng
- Thiên Thần! Đợi mình với ! Đừng bỏ mặc mình! Đừng rời xa mình! Thiên Thần! Thiên Thần!
Tôi lảm nhảm nói mớ, hoảng sợ đến ngồi bật dậy. Thì ra nãy giờ là mơ sao ? Phù, giật cả mình. Tôi lại mơ đến nó - một ký ức từng có trong tuổi thơ tôi. Người bạn thời bé luôn lởn vởn níu giữ tôi trong từng giấc mơ ngọt ngào để rồi kết thúc tất cả bằng cơn ác mộng khủng khiếp. Mọi thứ diễn ra như mới ngày hôm qua, có lẽ là do tôi quá nhớ cậu ấy, người bạn mà tôi yêu quý nhất.
Tôi vuốt những giọt mồ hôi lốm đốm trên trán, hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Những vệt nắng nghịch ngợm nhảy nhót trong phòng tôi, tôi nheo mắt lại vì lóa. Lồm cồm người bò dậy xếp lại chăn dra, tôi vươn vai chào ngày mới. Đồng hố tích tắc xoay, bác kim giờ mấp mé gần số tám. Tám giờ sáng? Chết thật, tôi dậy trễ thế cơ à?
Vào nhà vệ sinh để đánh răng, thay đồng phục, mọi thứ đều thật chỉnh chu vì hôm nay là ngày hết sức đặc biệt: Ngày tốt nghiệp trung học cơ sở của tôi. Tôi mặc đồng phục vào, đây có lẽ là lần cuối cùng tôi mặc nó. Vài tháng nữa tôi đã trở thành học sinh lớp 10 rồi. Cảm giác nuối tiếc xen lẫn hào hứng thôi thúc tôi chờ mong bao điều sắp diễn ra.
Tôi đứng trước gương ngắm nghía, ảnh phản chiếu hình ảnh một cô gái có làn da trắng hồng. Gương mặt mịn màng với đôi mắt màu xám tro. Đôi mắt - thứ mà tôi cho rằng đó là điểm hút nhất trên gương mặt của tôi. Nó có màu xám kì lạ, thanh trong như nước suối đầu nguồn. Dường như ai cũng khen tôi có một ánh nhìn thanh tân, trong sáng. Ở nhà tôi không ai có đôi mắt màu xám tro, trừ tôi ra. Tôi luôn thắc mắc vì điều này. Ba mẹ tôi đều có màu mắt đen láy như mực. Em gái tôi cũng thừa hưởng vẻ đẹp từ hai đôi mắt ấy, mắt nó to và sáng tròn như mắt nai. Không hiểu tôi giống ai mà lại mang màu mắt khác thường như thế, thực sự rất khó lí giải.
Cũng hơi lạ khi mà dường như tôi không giống ai trong gia đình. Tôi có da trắng, tóc đen mun, dày mượt, mắt màu xám tro và mũi cao dài. Ba tôi có nước da ngăm cùng cái mũi hơi to và thấp, cằm nhọn, tóc nâu dày phồng. Mẹ tôi thì thấp bé, da tái nhợt cùng chân mày mỏng như tăm, tóc hoe vàng cháy nắng và mềm mỏng. Ngắm đi ngắm lại thì tôi thấy hơi buồn, như tôi không giống ba mẹ nhiều như em tôi. Ganh tỵ quá đi!
Mẹ nói tôi có tính giống ba, hoạt náo, lạc quan nhưng sâu sắc. Có lẽ tôi ngưỡng mộ ba quá đỗi nên tính cách của tôi cũng học hỏi từ ba. Hi hi, nhìn lại thì mình cũng có điểm giống ba mẹ, đỡ tủi thân.
Chải lại mái tóc, tôi búi nó thành một củ tỏi nhỏ trên đỉnh đầu. Kiểm tra bản thân một lần nữa. 1,2,3,... Chuẩn rồi! Ngọc nữ trường Thanh Du mà , tôi phải toàn diện mọi thứ mới được chứ.
Tôi thủng thẳng bước xuống gác, mắt đảo quanh tìm mẹ, dáo dác quanh bếp mà chẳng thấy.
- Hạnh Phúc! Dép lê của chị đâu? - Tôi cất tiếng gọi con vật nhỏ đang nhảy choai choai dưới chân mình. Là một con cún, chính xác là nô tỳ đặc biệt của tôi.
Con chó nhỏ nghe tôi gọi thôi nhún nhảy, nó te te chạy chui vào góc bếp tha đôi dép lê vào cho tôi. Con chó này có sở thích vô cùng quái đản: thích cuộn mình ngủ trên đôi dép lê hình Hello Kitty màu hồng phấn của tôi. Tối tối nó lại tha dép tôi vào một góc rồi cuộn mình ngủ, sáng sáng lại ngoan ngoãn trả dép lại cho tôi. Đúng là hết nói nổi!