- Nè, không giỡn! Té thật đó nha! Tui sợ đau lắm đó!
- Ngồi yên! Tăng tốc đó nghen!
- Té!
- Ha ha ha!
- Té mà!
Đâu đó trên đoạn đường vắng lặng lại vang lên tiếng hai đứa chí chóe. Gió nhẹ thoảng qua, vi vu như vờn làn tóc. Hương cỏ thơm ngào ngạt ẩn vào từng tầng không khí mà.. gần trễ giờ rồi ! Nhanh lên Di ơi!
Two. Những người bạn của tôi
May thật nha! Nhờ cú chạy nước rút ngoạn mục của Di mà bọn tôi đã vào trường an toàn, còn dư đến 5 phút. Tôi đi đến khu hội trường trước trong khi Di đang tìm chỗ gửi xe. Tôi băng qua sảnh chính, vụt qua khu thể thao tích hợp, đến phòng hội trường cực rộng ở trường được âm dưới lòng đất.
Đèn điện sáng trưng, những tốp học sinh đã ngồi ngay ngắn theo lớp của mình. Tôi tìm ra lớp 9A1 ngay sau đó, lũ con gái đang đưa tay ngoắc ngoắc tôi. Từng dãy ghế bọc nhung màu huyết dụ sang trọng đầy ắp học sinh. Tiếng nói cười rộn rã. Tôi thả người vào một cái ghế trống gần lối đi. Kế bên cũng là hai ghế trống huơ, tôi rõ biết một cái là dành cho An, còn cái còn lại là của Linh. Lớp Di ngồi ở hàng ghế phía sau lưng tôi.
Tôi ngồi xuống ghế. Cạnh tôi, chiếc ghế đã có người ngồi. Tôi quay qua, mắt chạm ngay tới "tảng nước đá ngàn năm" vừa "an toạ". Đó là Dương Vĩ An, huyền thoại của Thanh Du.
An có gương mặt gầy, lạnh, mày sắc như kiếm. Làn môi hình trái tim hồng phấn. Đôi mắt màu nâu cà phê là điểm đẹp nhất trên mặt của cậu mà tôi thừa nhận. An cao hơn tôi một cái đầu. Mái tóc đen nhánh, dày phồng. Cậu ngồi bên, sắc mặt cau có nhăn lại bực dọc, thở hắt đầy mệt mỏi lầm bầm :
- Đúng là một lũ hám trai thái quá.
- Nè, nói xấu con gái cũng để ý xem bên cạnh mình là ai chứ! - Tôi thúc cùi chỏ vào ngực An trách.
- Ui da! Tui đâu có nói bà! Tui nói đám kia chứ bộ! - Vĩ An xoa ngực biện minh, trán cau lại vô cùng tức cười, cứ như là ông cụ non.
- Ừm. Biết điều đó!
- Nè, sáng ai chở bà đi học vậy? Xe đâu mà không đi? - An quay qua hỏi tiếp. Gương mặt tỏ ra ấm ức nhìn tôi.
- Ờ, là Di. Xe bị Phượng Nhi lấy đi rồi! - Tôi bình thản nói.
- Sao không gọi tui qua rước? Tại sao lại ngồi xe của Di? - An bỗng vô cớ gắt gỏng với tôi.
Cái tên này ba gai vừa phải thôi chứ! Thật là, bị bọn kia chọc giận giờ quay sang hầm hứ với tôi à?
- Vô duyên chưa! Tui muốn đi nhờ xe ai là quyền của tui chớ! Mắc mớ gì mà la tui? Ông tự nhiên phát gắt với tui là sao? - Tôi cũng cáu mà cãi lại. Tự nhiên cái cấm đoán tôi à! Đồ gia trưởng, độc tài! Hắn là gì mà cấm tôi không được cho Di chở chứ?
- Ờ... Tại vì... Tại vì... Bà là đồ ngốc! Được chưa? - Tự nhiên An lại ấp úng, mặt hơi ửng hồng thì phải! Trời đất! Giận tôi tới nổi mặt đỏ gay lên thế cơ à? Tôi làm cái gì sai nhỉ?
- Hứ, ngốc mà được tuyển thẳng vào Supper Star. Vậy con ngốc này đang ngồi cùng một thằng ngốc rồi chứ hả? - Tôi bực dọc lườm cậu ấy.
- Thôi. Nói giờ Mai không hiểu đâu! Còn quá sớm! Thời gian sẽ chứng minh thôi! Tốt nghiệp cấp III xong An sẽ nói. - An khoanh tay vào nhau ra chiều bí ẩn, ấn đường giãn ra, đôi mắt màu cà phê nhìn thẳng vào tôi.
- Chuyện gì mà sao phải chờ lâu thế? Mà thôi đi, chiều nay nhớ ghé nhà tớ dự tiệc tốt nghiệp nha.
- Đương nhiên Chiều nay tui đi tập cờ xong sẽ ghé! Tui sắp đi thi đấu quốc gia nên bị "tăng ca" nhiều lắm. - An nói.
- Ờ, ráng đem huy chương về nha!! - Tôi vỗ vai Vĩ An khuyến khích, cười tươi tắn.
- Nhớ mà! Thôi, khai mạc rồi kìa! - An gật đầu và chỉ về phía sân khấu ám chỉ.
Hội trường lớn tập trung hơn 500 học sinh đến dự tổng kết năm học. Trường tôi có rất ít học sinh, mỗi lớp chỉ 20 người, mỗi khối 5 lớp. Tuy nhiên chất lượng giáo dục thì khỏi phải nói. Khoác lên mình bộ đồng phục học sinh trường Thanh Du là một niềm tự hào của bất cứ học sinh nào.
Hàng giáo viên ngồi ngay dãy đầu, sát kề sân khấu hoành tráng. Học sinh các lớp bắt đầu ổn định chỗ ngồi. Sau nghi thức hát Quốc ca truyền thống và lời công bố của thầy hiệu trưởng thì buổi lễ bế giảng năm học chính thức bắt đầu. Tiết mục văn nghệ khai mạc do học sinh Ngọc Linh, lớp 9A1 - là nhỏ Linh bạn tôi. Vừa ngáp ngắn ngáp dài với giọng đọc "truyền cảm" của thầy hiệu trưởng, lại vừa phải chấm khăn khóc sụt sùi vì bài hát của con Linh. Chài ơi! Không biết buồn hay sao? Đã chia tay bè bạn là đau lòng lắm rồi, giờ nghe nó hát bài "Mong ước kỉ niệm xưa" nữa! Đồ nhẫn tâm! Sao lựa cái bài thê lương thế chứ?
Tiết mục văn nghệ kết thúc sau khi cả hội trường đã tiêu sạch cả trăm bịch khăn giấy, ai cũng sụt sịt, mếu máo. Đúng là cái con nhỏ thích gây náo loạn mà. Bờ vai tôi trở nên nặng trịch, như bị vật nào đó đè lên. Ngó sang người bên mình, An đã ngoẻo cổ tựa đầu vào vai tôi ngủ từ lúc nào chả rõ. Khuôn mặt cậu thoải mái, bình yên đến lạ. Khoé miệng còn nhích lên tia cười kín đáo. Nét mặt không lạnh lùng nữa mà đáng yêu như một đứa trẻ. Mái tóc bồng bềnh cọ vào cổ tôi nhồn nhột. Tôi cảm nhận được cả hơi thở của An đang ve vởn quanh cổ tôi. Cái tên này! Tối đi ăn trộm hay sao mà giờ vào đây ngủ gà ngủ gật? Lợi dụng à? Tôi không có cho thuê vai miễn phí đâu nha!
- Ê, tối rình rập nhà ai mà giờ ngủ gục vậy? Đừng có dựa vào vai tui! Đám con gái mà thấy là chít tui đó! - Tôi vỗ má hắn nhè nhẹ, đẩy đẩy đầu con heo đó lên.
An lè nhè dụi dụi mắt rồi lim dim tiếp:
- Hử? Tới phần chính chưa? Cứ đọc hoài buồn ngủ quá à! Chừng nào phát quà thì kêu An dậy nha! - Nói rồi An kéo cánh tay tôi ra ôm cứng như cái gối, tiếp tục vô tư dúi đầu vào vai tôi ngủ ngon lành.
- Cái ông này! Bó tay luôn rồi! - Tôi ngao ngán lắc đầu rồi đưa tay che miệng ngáp ngắn ngáp dài.
Cứ tưởng như đang trải qua cả thế kỷ để nghe lại cái truyền thống vẻ vang của ngôi trường này. Bảo đảm không chỉ có mình An, 1/2 học sinh có mặt trong đây cũng khò khò mất tiu hết rồi. Tôi ráng lấy tay banh hai cái con mắt của mình ra, nó cũng đang biểu tình đòi đi ngủ đây. Oa, buồn ngủ chết đi được!
Cuối cùng, cái thời khắc mà tất cả học sinh đều mong đợi sau hai tiếng đồng hồ ngồi nghe tụng niệm như ru ngủ đã đến. Đã đến lúc phát phần thưởng.
Nhỏ Linh sau khi hát xong cũng về chỗ ngồi. Thấy Vĩ An, mặt nó đỏ bừng lên, khúm núm ngồi bên cạnh tôi, được một lúc cũng lăn ra mà ngủ trên vai còn lại của tôi. Giờ trông tôi y như là Lê Long Đĩnh hai tay ôm mỹ nhân vậy. Có điều hai cái đứa này không nên được xếp vào hàng "quốc sắc thiên hương" mà nên mang gen của dòng họ nhà con Lười ấy. Coi tôi như đang quảng cáo dầu gió nhãn hiệu "Mẹ bồng con" vậy. Chán chường thật!
Tôi khều cả hai, nhúc nhích cánh tay đang bị kẹp chặt. An nhíu mày tiếp tục bấu chặt tay tôi mà ngủ trong khi Linh uể oải chỉnh lại quả đầu rối bời của mình. Nó len lén đưa mắt nhìn sang An rồi cười trộm. Haizz, An có gì mà nhỏ này lại thích như vậy chứ? Mê ngủ như heo vậy!
Nỗ lực hết mình cuối cùng An cũng chịu ngóc đầu dậy. Chúng tôi chỉnh trang đồng phục lại chuẩn bị nghe xướng tên. Thông thường mỗi năm tên bọn tôi thường được xướng không dưới năm lần. Từ các giải thưởng học tập, tham gia phong trào và cả thành tích năng khiếu cũng khiến những phần quà chất đống, nhiều đến ôm không xuể. Lần lượt top 10 học sinh giỏi nhất trường bước xuống nhận học bổng do Supper Star trao tặng. Ôi, hãnh diện quá đi!
Tôi giúp vui cuối chương trình bằng một bài hát, mọi người vẫn nán lại thưởng thức. Tôi hát chia tay ngôi trường cũ, chia tay bạn bè, thầy cô. Xúc động đến giọng run run lên. Lần cuối cùng tôi còn đứng trên sân khấu này, cảm giác quyến luyến đến kì lạ. Thanh Du ơi, tạm biệt nhé!
- Mẹ ới! Giúp con! Nặng quá à! - Tôi í ới đứng ngoài cổng nhà kêu cứu, khệ nệ ôm một chồng quà cáp về nhà muốn rụng cả tay.
Từ trong nhà mẹ tôi vui vẻ bước ra phụ tôi đỡ chồng quà:
- Về rồi hả con gái? Năm nay nhiều quà ghê nha! Ủa, mà ai đưa con về thế?
Tôi đưa tay vuốt mồ hôi, thở hồng hộc:
- Dạ, Linh chở con về, còn quà là do An thồ phụ phân nửa. Tụi nó về hết cả rồi.
- Ờ, vào nhà đi con. Mà Mai có nhắc mấy bạn chiều nay sang nhà không nhỉ? - Mẹ cùng tôi bước vào trong, vừa đi vừa nói.
- Có ạ! Mẹ, Nhi đâu rồi? - Tôi đặt đống phần thưởng ì ạch lên bàn, mắt đăm đăm sát khí kiếm tìm con nhỏ em.
- Nó à? Đi quay quảng cáo rồi! Đến chiều mới về lận! Muốn trả thù thì con hết cơ hội rồi! Nó trốn con như trốn nợ vậy! Con không tính sổ được đâu! - Hây da! Mẹ tôi có phải là Lưu Bá Ôn không vậy? Đoán mò tài tình ghê ý!
- Gừhhh, con mà thấy nó thì nó chết chắc với con! - Tôi đưa tay thành nắm đấm đay nghiến. - Phượng Nhi, mi chờ đấy!
- Thôi nào, chị em một nhà với nhau, đừng có rần rần phá bĩnh nhau mãi. Em đùa thôi, đừng để bụng mà con, đi thay đồ rồi xuống ăn trưa nè cô nương! Sáng ăn ít thế vậy giờ đã đói rồi phải không? Đi đi công chúa! - Mẹ yêu chiều bảo tôi.
- Dạ. Nể mẹ con mới tha cho nó đấy, lần sau nữa là biết tay con.
- Ừ ngoan. Mai này, lát nữa con đến nhà bác Thu mượn máy xay sinh tố hộ mẹ nhé, máy nhà mình hỏng rồi. Giờ phải có máy để chuẩn bị cho bữa tiệc chiều nay. – Mẹ đứng ở ngưỡng cửa, cất giọng dịu dàng.
Tôi ở trong phòng nói vọng ra, đồng ý với mẹ. Giò thì đi thay đồ nghỉ ngơi cái đã. Còn mối thù kia... Hừ hừ, ta đây là quân tử, chả thèm chấp nhất tiểu nhân.
Three. Chàng trai tóc bạch
Trên một con đường vắng, chàng trai xuất hiện ở quầy cà phê ở sân bay Tân Sơn Nhất cách đây ba giờ đồng hồ - kẻ tự xưng mang cái tên mới là Nguyễn Chí Linh đang điều khiển chiếc xe mui trần bạc sang trọng chạy chầm chậm như dò xét điều gì. Nắng nhạt mát dù đã hơn một giờ trưa. Trên con đường huơ hoắc những dãy nhà giải toả lô nhô, chiếc xe của cậu vẫn rề rà chạy như đang tìm kiếm thứ gì. Nụ cười kín đáo từ khoé môi Linh giãn ra, ánh mắt sâu xa đang thầm lặng tính toán điều gì đó. Cậu đã dàn dựng vở kịch lớn nhất cho cuộc đời của cậu. Những sự suy tính đều phải hết sức chuẩn xác và uyên thâm.
[Angel à, mi đang trốn ở đâu? Ngoan nào, đừng sợ! Ta sẽ bảo vệ mi! Và cả chủ nhân của mi nữa! Hãy mau xuất hiện nào! Kịch đã công diễn. Đừng vội vã! Mỗi người đều có một vai! Em cũng thế! "Cô ấy" cũng thế! Bảo đảm sẽ vô cùng hoàn mỹ. Như ván cờ đã được xếp. Tôi sẽ giúp em diễn trọn vai này! Tôi chờ em!]
Gió man mác luồn vào cơ thể cậu, Linh vẫn thế - nụ cười bình thản nhưng bí ẩn. Tất cả là cậu đang tìm kiếm những "thiên thần" còn lại. Vở diễn sẽ tràn ngập màu sắc và bí mật. Cứ chờ xem!
Tôi lộc cộc đạp xe trên con đường vắng, gắn liền với những dãy nhà bị bỏ hoang. Đó là con đường tắt nhanh nhất dẫn ra thị trấn, không quá xa nhà của tôi. Hơn một giờ rưỡi trưa, trời mát rượi không tí nắng, mây che khuất ông mặt trời to tướng, để lộ ra một mảng màu cam vàng ảm đạm như sắp mưa. Gió thổi mát lành luồn lách trên cánh tay tôi.
Tôi hì hục đạp cho nhanh, mẹ đã dặn vụ cái máy xay sinh tố mà tôi quên béng đi mất, bây giờ phải nhanh chóng ghé nhà bác Thu. Tự nhiên chuông điện thoại lại bất thình lình vang lên, tôi chủ quan rút điện thoại ra, thì ra là Ngọc Linh gọi. Tôi bật di động trả lời.
- Alo, tao nghe nà! Đúng rồi, mày ghé nhà tao trước đi. Mà nè... Còn cái vụ...
Bỗng dưng, phía sau tôi có tiếng nẹc pô xe phanh gấp, tiếng gầm rú chúa chát khoan vào màng nhĩ làm tôi giật cả mình.
Tôi chưa kịp định thần thì… “Vù!” - Một bàn tay ai đó nhanh lẹ giật phắt lấy điện thoại của tôi. Nhanh thoắt như cắt. Là giật đồ! Một tên cướp đang giật điện thoại của tôi. Tôi hoảng hồn kêu thét lên truy hô:
- Cướp ! Cướp! Bớ người ta cướp! Giật đồ bà con ơi!
Tên giật đồ vẫn phóng xe chạy như điên, trên đường vắng tanh heo hút không một ai. Không ai có thể giúp tôi được. Tôi co giò đuổi theo tên cướp, miệng vẫn không ngớt truy hô. Hu hu, xe đạp làm sao đuổi kịp xe máy đây trời? Thảm quá đi!
- Bớ người ta giật đồ! Cướp! Cướp! - Tôi gào giọng khản đặc và tuyệt vọng, tức tối đạp như điên đuổi theo nhưng vô vọng.
Chiếc xe của tên cướp chạy tới gần ngã ba, vẫn lạng lách và nẹc pô ầm ầm. Thình lình, một chiếc mui trần bạc từ đâu chạy chắn tới đầu xe của tên cướp. Chiếc Wave xanh tơi tả được nâng máy lại do né chiếc mui trần bạc màu mất đà trượt dài trên nền đường. Tên cướp ngã dúi, hoảng sợ quăng xe lồm cồm bò dậy co giò chạy, trên tay vẫn nắm chiếc điện thoại của tôi.
Từ trong chiếc xe sang trọng, một thanh niên khoác áo Jacket da màu đen nhảy ra, cậu phi người tung một cước vào lưng tên cướp giật khiến hắn té ụp mặt xuống đường không bò dậy nổi. Từ xa tôi đã trông thấy hết, đạp thật nhanh đến hiện trường để bắt lấy tên cướp.
Tôi quăng "em" Martin lăn lóc một bên đường, xách đôi giày quai hậu đế gỗ của mình trên tay, chạy lăm lăm tới nơi tên cướp đang nằm la liệt:
- Ya! Dám giật đồ hả? Chết này! Đi chết đi! Đồ đáng chết! Cho mi chết luôn này! - Tôi vừa rủa xả vừa phang giày tới tấp vào người hắn, tay đấm chân đá, chân thọc tay thụi không phân biệt được là quyền pháp của môn gì. Chỉ muốn đánh hắn mà không cần câu nệ vào bất cứ căn bản nào. Phù phù! Thấy ghét thật!
- Ặc ặc! Ui da! Ui da! Đau quá! Đau quá! Chị hai tha cho em! Em biết lỗi rồi! Chị tha cho em đi mà! - Tên đó nằm lăn lộn dưới đất, miệng kêu rên thảm thiết khẩn hoảng.
- Chết nè! Chết nè! Cho chừa tật nha con! Dám đụng vào chị hả? Số em tàn rồi! - Tôi vẫn đang hăng máu đánh hắn tơi bời hoa lá. Chàng trai kề bên mở to mắt nhìn tôi như trong thấy sinh vật lạ. Cuối cùng, cậu ghịt tay tôi lại can ngăn:
- Nè! Nè! Được rồi! Bộ muốn giết chết hắn luôn sao? Tha đi mà!
Tôi phủi tay thở hì hục, mặt tức tối chỉ muốn nện cho tên kia vài đạp nữa cho hả giận:
- Điện thoại của tao đâu?
- Dạ, đây thưa chị! Làm ơn tha cho em! Em chừa rồi! Em hứa sẽ không tái phạm nữa đâu! Hu hu - Hắn run run đưa lại di động cho tôi.
Tôi liếc xéo tên đó, miệng nhếch lên nụ cười đắc thắng, tay giật lại điện thoại mà hăm he:
- Để lần sau tao gặp lại thì mày chết với tao! CÚT!
- Dạ, dạ! Đội ơn anh chị em đi! - Tên cướp quýnh quáng lồm cồm bò dậy, vội vã xách xe chạy biến không dám quay đầu lại.
- Nè nhỏ! Có sao không? - Chàng trai mặc Jacket đen cười mỉm quan tâm hỏi han tôi.
- Dạ! Không sao! Cảm ơn anh! Nếu không có anh em cũng chẳng biết phải làm sao cả! - Tôi vuốt vuốt lại tóc, phủi bụi trên quần áo, mang lại đôi giày từ từ ngước lên… My god! Người đâu mà… đẹp quá. Vừa cao vừa trắng trẻo, đến cả mái tóc cũng màu trắng tinh, anh ta nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi, khuyên tai lấp lánh dưới nắng.
Tôi mở to mắt, đứng hình tạm thời.
- Nè nhỏ! Bị sao vậy? Trúng gió hả? – Anh huơ tay trước mặt tôi.
- Ơ….Không… Tại…tại…. - Tôi nóng hết cả mặt, ấp a ấp úng như gà mắc tóc.
- Hi hi tại tui đẹp trai quá hả? Cái này thì tui biết lâu rồi!
Tôi bĩu môi không phục. Thật sự mà nói anh chàng này cũng hơi hơi đẹp trai, có điều mông lung trong lòng tôi dấy lên cảm giác lo lắng. Vấn đề chính là anh ta có vẻ bụi bặm, phong trần quá. Tóc thì nhuộm trắng, tai đeo khuyên, nhìn lại mang phong cách một ca sĩ nhạc rock. Thật sự không phù hợp với nụ cười thân thiện và cách cư xử nhã nhặn đó.