Tôi ngồi chồm hổm vuốt ve đầu con Hạnh Phúc vừa ngước mặt hỏi con nhỏ vừa húp sột soạt tô mì trên bàn - là em gái tôi.
- Nhi, mẹ đâu?
- Ủa? Dậy sớm vậy? Mặt trời sắp lên tới thiên đỉnh rồi mà mới chịu dậy sao? Mẹ đi chợ rồi! - Con nhỏ hoạnh hoẹ tôi. Thấy ghét, nó dám khích bác tôi kìa.
- Kệ người ta, tại hồi tối chị thức khuya đọc sách mà!
- Xời, ba cái tiểu thuyết Trung Quốc đó có gì hay mà chị phải thức khuya đọc rồi ngồi làm bạn với hộp khăn giấy thế. Rảnh ruồi! - Nó nhồm nhoàm ăn vừa nói, đùi rung rung, chân khều chọc con chó đang ve vởn dưới chân.
- Kệ tui đi! Con gái con đứa gì ngồi ăn có nết ghê ha! Để mấy cha nhà báo mà chụp được cảnh này thì mai em lên trang chính đó! - Tôi cười trêu rồi thủng thẳng lấy cái tô nấu vắt mì ăn sáng.
Đó là em gái tôi, tên thật là Phượng Nhi, mọi người vẫn quen gọi nó là Nhi. Nó nhỏ hơn tôi một tuổi, gương mặt xinh xắn, già dặn trước tuổi, dáng người cao ráo, chuẩn không cần chỉnh. Là một người mẫu, diễn viên teen khá nổi tiếng của thành phố, xuất thân trong ngành nghệ thuật thứ bảy từ nhỏ nên đời sống của nó và tôi có phần khác biệt nhau. Tôi thảnh thơi bao nhiêu thì nó lại tất bật bấy nhiêu.
- Hơ, hay ha! Khá khen cho mi! Dám nhuộm tóc ha, hay quá ha! Chưa nghỉ hè mà nhuộm tóc màu nâu hạt dẻ nè, lát vô trường bị thầy giám thị cạo trụi đầu cho coi! - Tôi tỏ ra nguy hiểm hù doạ nó.
- Xì, còn có bữa cuối mà sợ gì! Trưa em có show quảng cáo yêu cầu nhuộm tóc nâu hạt dẻ, tha cho em đi! - Nó ngước mắt khổ sở van nài tôi.
- Trời trời! Chị đi làm thầy mà em đi đốt sách! Chị trong ban kỷ luật của trường, là sao đỏ. Em kêu chị tha cho em? Quân pháp bất vị thân nhá! - Tôi chống hông hất mặt nhìn nó.
- Hu hu, tha cho em đi mà! Còn một ngày thôi cũng tính nữa! Thật là! Chán chị ghê! - Nó chống cằm thở dài nhìn tôi.
Tôi bưng tô mì mới nấu tới bàn, mặt vẫn nghiêm như giám ngục, còn một hôm mà cũng đợi không nổi hay sao?
- Không là không nha! Chị sẽ tố cáo em đầu tiên. Vi phạm nội quy em không được phép vào trường. Hết!
Con nhỏ đanh mặt, nó lườm mắt với tôi.
- Chúa ơi! Tại sao con lại có một bà chị ác độc như vậy chứ?
- He he, cưng chết chắc rồi! - Tôi cười đáng sợ ra uy với nó. Tay gắp mì nhai nhóp nhép.
- Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng phải không? Được! Đừng trách em ra tay tàn ác với chị! Khe khe! - Nó uy hiếp tôi, cười ma mãnh như suy tính kế hoạch gì đó.
- Định giở trò gì thế? - Tôi tò mò hỏi nó.
- Em thay đồng phục đây, bye bấy bì! - Nó cười ranh ma rồi đánh trống lảng sang chuyện khác, nháy mắt trêu tôi.
- Hơ hơ , trò gì vậy trời? Con này nó hâm hay sao vậy nhỉ ? Thôi, chút nữa cũng biết! Ăn tiếp thôi- Tôi gạt chuyện đó ra một bên, tiếp tục tập trung "thi công công trình ăn uống" đang dang dở.
Nó thay đồ xong, loắt choắt như con sóc nhỏ, tóc tết đuôi sam lệch một bên, đuôi tóc ve vẩy như thách thức tôi rồi vơ lấy cái tép đựng tập vở đeo lên vai, thong thả:
- Đi nha Mai yêu dấu! Chúc chị hôm nay nhận được nhiều phần thưởng nha!
- Ê, ê, không đợi chị đi cùng à? - Tôi bưng tô mì lên húp vội, ngây ngốc hỏi nó.
- Ồ, cho chị đi cùng để tóm em giao cho thầy giám thị à? Em đâu có ngu! Ăn tiếp đi nha cưng, bái bai. - Nhi vẫy tay chào tôi, nhìn gương mặt nó đang đắc ý kìa. Chỉ cần không ai để ý thì nó có thể đội cái mũ tai bèo rộng vành che hết quả đầu trà trộn vào trường. Hê hê! Chí nguy! Chí nguy! Phải chặn nó lại ngay mới kịp!
Tôi bỏ tô mì đang ăn dở, lấy cái túi đi học, phóng ra khỏi cửa đuổi theo nó. Con nhỏ đang gạt chống xe đạp dắt đi! Ấy! Xe màu xanh dương là của tôi mà! Xe của nó là màu cam cơ! Nó làm gì ấy nhỉ?
- Nhi! Sao lấy xe chị đi học! Xe em ở đây mà! Ê, con kia! - Tôi réo theo nó, mắt kiếm đôi giày mang vào chân. Hạnh Phúc ơi là Hạnh Phúc! Giày của chị em tha đâu mất rồi?
- Xin lỗi chị yêu. Xe em bị nổ lốp từ hôm qua, em quên dắt đi sửa. Cho em mượn tạm xe của chị nhá! Đi đây! - Nó chạy xe ra tới đường, dừng lại chọc tức tôi. Ôi con nhỏ này! Tính cho mình cuốc bộ hay sao chứ?
- Nè, còn chị đi bằng gì? Phải đợi chị đi cùng chứ! Nè! - Tôi lôi đôi giày bị nhét trong hốc kẹt của mình ra, la oai oái kêu nó.
- Hì, đi xe "căng hải" đỡ đi nha! Plè! Đi á nha!- Nhỏ em thè lưỡi trêu tôi rồi chạy biến. Ya! Con em mắc dịch! Nỡ đối xử với chị nó như thế ấy! Đi chết đi! A! Tức quá à!
- Nè! Đứng lại! Cái con kia! Trả xe cho chị! Dừng lại! Nè! - Tôi nhảy tưng tưng lên mà tức. Thôi chết tôi rồi! Kiểu này tôi phải đi bộ tới trường thật sao? Chết mất thôi!
Tôi thất thiểu đi vào nhà, ngó nghiêng cái xe đạp của nó. Quả là nổ lốp thật rồi. Chán thế không biết.
Nhà của tôi vòng vèo trong những con phố nhỏ ở ngoại ô, nơi rất khó bắt xe buýt. Chỉ có cách đi xe đạp hoặc xe máy. Cùng cực nhất là đi bộ. Bây giờ là tám giờ rưỡi sáng, đi xe thì mất 15 phút còn đi bộ thì phải mất gấp đôi thì giờ. Ba tôi đã đi làm, mẹ thì đi chợ. Xúi quẩy quá! Không khéo lại đảo ngược tình thế, nó ung dung vào trường còn tôi thì bị nhốt ở ngoài vì tội đi trễ quá! Thảm thật rồi!
Tôi hậm hực khoá cửa nhà lại, giơ điện thoại kêu réo:
- Nè, Linh, qua chở tao đi học chung cái coi!
“Hả? Xe mày đâu?”
- Quỷ Nhi xách đi rồi! Năn nỉ mày á! Chẳng lẽ bỏ tao đi bộ hử bạn hiền?
“Ặc, vậy thì bạn hiền chịu khó tập thể dục một bữa đi nha! Tao đi gần tới trường rồi mày kêu tao vòng về à? Tao đâu bị khùng đâu! Thôi, tao đang đạp xe! Tha cho tao đi nha! Bye!”
- Ê, nè, mày bỏ tao luôn hả? Ê, đừng tắt máy mà! Nè! - Tôi nói như hét vào cái điện thoại. Cầu cứu bạn bè cũng không xong! Die chắc rồi! Hự hự!
Tôi ỉu xìu lê bước trên con đường nhỏ trải nhựa xám đặc dài đăng đẳng. Kiểu này thì bao giờ mới tới trường chứ, chán thật!
Thực ra hôm nay tôi đến để nhận phần thưởng tổng kết năm học, tôi đang nằm hạng 2 toàn trường, bằng hạng với tên bạn cạ cứng của tôi - Dương Vĩ An. Về hạng nhất là "hoàng tử lai" Hạ Khánh Di ở lớp kế bên.
Nghe cái tên là đã đặc sệt vị Trung Quốc rồi. Cha Di là người Mĩ gốc Hoa, mẹ lại là một người mang dòng máu Hoa - Việt, vì thế trông cậu ta có vẻ lai rất khôi hài: tóc thì vàng khè như màu lông khỉ, mắt xanh lơ nhưng da vàng đặc trưng châu Á, cộng thêm cặp kính Nobita ngô ngố nhưng trông cậu rất thư sinh. Cũng chính lí do vậy mà tôi hay trêu cậu là Khỉ Vàng. Ban đầu cậu ta hầm hứ mỗi lần tôi gọi, riết rồi cũng làm lơ luôn.
Phải nói là Di thuộc hàng cute boy hàng đầu của trường tôi, luôn được bọn con gái hâm mộ cuồng nhiệt. Cậu vừa chuyển tới trường một năm, nghe nói lúc trước Khánh Di sống ở Malaysia, vì thế mà cậu nói cả tiếng Mã Lai, tiếng Anh, tiếng Hoa và tiếng Việt vô cùng sành sỏi.
Thực sự ban đầu tôi không ưa gì Di lắm vì cái mác "hoàng tử" mà bọn con gái đặt, nhưng khi làm quen rồi mới biết cậu rất dễ thương và vui tính, lại rất yêu động vật. Tôi nhanh chóng thân với Di khi cậu chính thức là phụ tá tại phòng khám thú y của ba tôi, đó là việc part-time của Di. Tôi thích nói chuyện với cậu vì cậu và tôi đều nói được tiếng Trung, tôi cần trau dồi thêm khả năng của mình.
Thú thật một điều là từ bé tới giờ tôi chưa hề học tiếng Trung. Thề luôn đấy! Tôi chỉ vô tình phát hiện được do lúc nhỏ một lần xem thời sự ngôn ngữ nước ngoài, rơi đúng vào giờ Hoa ngữ. Kì lạ thay là tôi nghe và hiểu hết những gì phát thanh viên nói. Cứ như là ngôn ngữ đó đã ăn sâu trong vỏ não tôi từ bé, như là thứ ngôn ngữ mẹ đẻ vậy. Thật kì quặc vì tôi có thể nghe và nói tiếng Trung rất tốt nhưng bảo tôi viết hoặc đọc một câu bằng Hoa ngữ thử đi, đố tôi làm được!
Tôi tò mò rất nhiều về mình, nhiều lúc thấy bản thân hơi kì lạ. Từ nhỏ tới giờ hầu như chưa khi nào tôi học hành chăm chỉ cả, đi học về là tôi quăng cái cặp một xó rồi chạy đi chơi. Học bài thì cứ liếc sơ qua nội dung. Ấy thế mà trả bài thì tôi đọc vanh vách như ghim vào não vậy. Làm bài tập cũng thế, đáp án như in sẵn trong óc, tôi chỉ việc ung dung chép ra từ "bộ máy" trong đầu. Vậy mà không khi nào sai cả! Tôi hỏi ba vì sao tôi lại quái dị như thế, ba chỉ cười và nói: "Thiên bẩm IQ của con cao hơn người thường. Thứ con có được là sự thông minh. Nhưng con đừng bao giờ huênh hoang vì điều đó. Con vẫn là một người trần mắt thịt thôi, đừng cho ai biết mình là thiên tài!".
Thiên tài? Hì, tôi là thiên tài sao? Nghe thật thú vị. Nhưng thực ra tôi chưa bao giờ tận dụng được hết khả năng thông minh đó. Ba nói không muốn tôi khác người. Tôi cứ thật bình thường như bao người là được rồi. Tôi sẽ rất cô đơn nếu là người đứng đầu. Theo như ba thì tôi vẫn giỏi, nhưng giỏi trong sự khiêm nhường im lặng, đừng bao giờ là người đứng nhất, tôi chỉ nên đứng thứ hai. Dường như ba rất ghét tôi giành hạng nhất, cứ lo sợ như tôi sẽ nguy hiểm khi ở trên thứ hạng đó vậy. Vì thế, tôi không quá coi trọng thành tích, chỉ làm những gì mình thích, cho là thoải mái nhất. Tính tôi từ đó cũng vô cùng tự do, không thích ràng buộc và lệ thuộc. Cứ như một đoá bồ công anh thích phiêu du, lơ đãng bay lượn đến nơi mà mình thích.
Tôi lang thang trên con đường phủ ngập nắng, những bước chân gõ nhịp nhàng lộc cộc xuống con lộ trải nhựa. Thoảng nhẹ, gió đưa những cánh bồ công anh vờn quanh trước mặt tôi.
Những cánh hoa trắng muốt theo làn gió bay đến quanh tôi. Đưa mắt nhìn xung quanh, hai bên đường hoang dại mọc đầy cỏ và lau sậy, rậm rạp như một góc rừng. Đây là nơi lúc bé tôi thường đến chơi. Nào ai biết phía sau những khóm cỏ tua tủa đó lại là một cánh đồng bồ công anh rộng lớn ngút mắt, nơi tôi hay gọi nôm na là "thiên đàng". Và ở thiên đàng phải có thiên thần. Nhưng Thiên Thần của tôi đi đâu mất rồi? Phải chăng thiên thần đó đã bỏ thiên đàng để bay đến một nơi tuyệt vời khác.
Tôi chôn cất thế giới thần tiên này cùng cậu vào một góc riêng. Như một chiếc hộp bị ném đi chìa khóa, tôi lưu giữ những khoảnh khắc tươi đẹp đó vào sâu thẳm đáy lòng, cố để yên nó trong ký ức nhưng mỗi đêm nó lại hiện vào những giấc mơ của tôi, sống động như chưa bao giờ nhạt phai. Thực sự rất khó để quên. Cánh đồng bồ công anh cùng cậu tiếp nối những giấc mơ của tôi, thật đẹp. Và cũng thật buồn.
Gạt qua những giấc mơ xa xôi, tôi nhấc chân bước tiếp. Lạo rạo trên vai những tia nắng đang nhảy múa, như những tinh linh thân thiện, trong sáng.
Đầu tháng sáu tươi đẹp, cái thời gian mà những đứa bằng tuổi tôi đang ráo riết ôn thi chuyển cấp thì tôi vẫn ung dung chơi đùa như bình thường.
Lý do đơn giản là tôi không cần tham gia bất cứ kỳ thi tuyển sinh nào để lên lớp 10 mà được tuyển thẳng vào Học viện Supper Star - một trường học do Anh Quốc đầu tư nhằm đào tạo những học sinh xuất sắc nhất nước. Trường Trung học Cơ sở Thanh Du là một trong những cái nôi nền móng đào tạo học sinh giỏi quốc gia, vì thế nó đã giành được 10 suất học bổng dành cho top 10 học sinh giỏi nhất trường (tất cả số đó đều đạt tích xuất sắc trong những kỳ thi toàn quốc) được học tập ở một ngôi trường cấp III danh tiếng như Supper Star. Tôi may mắn nằm trong số đó.
Vậy là ước mơ được du học của tôi đã không còn xa xôi rồi. Supper Star hằng năm lại trao học bổng cho những học viên xuất sắc có cơ hội đến các trường đại học hàng đầu thế giới để học tập. Nghĩ̃ tới đây thôi mà đã sướng cả lòng rồi!
Hạ Khánh Di và Dương Vĩ An là một trong những học sinh được tuyển thẳng cùng tôi, ngoài ra còn có nhỏ Linh, nhỏ bạn chí cốt của tôi cũng lẽo đẽo ám ảnh tôi đến Supper Star. Haizz, đã nói duyên làm "bạn hiền" với con nhỏ trời thần đó vẫn chưa tận mà! Đúng là nghiệp kiếp trước, giờ đành ngậm ngùi trả cho dứt thôi.
Chân tôi nghịch ngợm đá văng những hòn sỏi nhỏ chắn phía trước, miệng thì lầm bầm rủa xả. Nhi! Dám đối xử với người chị vừa hiền từ, vừa đáng yêu của mình như vậy! Chị sẽ không tha cho mi….
Tôi bực dọc nện mạnh gót giày xuống mặt đường cứng ngắc, mặt trời đỏ hồng xiên qua gáy tôi. Vài giọt nắng nhảy nhót trên bộ đồng phục trắng.
Chúa ơi! Cứu con với! Chẳng lẽ một học sinh được mệnh danh là "Ngọc nữ trường Thanh Du" như tôi, vừa xinh xắn (cái này người ta nói); vừa chuẩn mực, tôn trọng kỉ luật (cái này cũng nghe đồn); lại sở hữu thành tích học tập đỉnh (cái này tôi tự nhận, dù biết rõ bản thân chẳng hề chăm học là bao (^.^)) như thế mà hôm nay đứng vật vờ ở cổng thì đúng là tan nát hình tượng. Người ơi! Xin người hãy ban một thiên sứ xuống "cứu trợ" con đi mà! Help me!
- Hey, Mai ! Xe đâu mà đi bộ tội nghiệp vậy? - Bỗng nhiên sau lưng tôi có một giọng nói dịu dàng nhưng mà…nghe có phần quen quen. A ! Thiên sứ! Chúa đã ban thiên sứ tới giúp con! Ôi! Tạ ơn Người! Tạ Chúa đã xót thương con! Con yêu Người.
Tôi mừng húm như bắt được vàng, lòng lâng lâng vui sướng. Chuẩn bị nặn ra nụ cười toả nắng có độ sát thương 9/10 của mình ra để xin đi ké. Vừa quay mặt lại thì... Hỡi ôi...
Trước mặt tôi là một thiếu niên tóc vàng, đôi mắt xanh như thuỷ bích, làn da châu Á nhưng không kém phần trắng trẻo. Dáng dong dỏng cao, gầy gầy rất thư sinh. Cả gương mặt thanh tú cùng đôi mắt đặc trưng của người Hoa ẩn sau cặp kính gọng đen ngô ngố. Ẹc, thì ra là "người tình tin đồn (nhảm)" của tôi: Hạ Khánh Di.
- Hi Di, Have a nice day! - Tôi cất tiếng chào.
- Morning Mai, same here. Ê, sao đi bộ vậy? Xe đâu? - Di dừng xe ép sát vào lề hỏi tôi kèm theo cái nụ cười "gây mê" được trưng dụng ra hết cỡ.
- Ờ, Nhi lấy đi rồi! Hức hức! Bắt tui đi bộ vậy đó! - Tôi tỏ vẻ ủy khuất, đáng thương đính theo đôi mắt long lanh như mèo con nhìn Di. Ý đồ rõ ràng y như là ghi trên trán: Cho tui đi nhờ xe với!
- Ờ, tội nghiệp ghê chưa! Thôi lên xe tui chở đến trường cho lẹ! Sắp trễ rồi! - Di nhìn tôi bằng ánh mắt thương xót rồi bê ra cái câu nói mà nãy giờ tôi chỉ muốn nghe. Ha ha! Thấy chưa? "Mỹ lệ kế" của tôi lúc nào cũng thành công như mong đợi mà!
Vừa nghe tới câu đó tôi đã nhảy thót lên yên xe sau của Di lập tức:
- Hì hì, cám ơn nha! Di tốt bụng ghê ý!
- Xời, Khánh Di ta đây tốt bụng từ đó đến giờ mà mới biết sao? He he, mà gan nhỉ? Nghe tui kêu cho đi ké là leo lên ngay. Nhỡ tui chở bà đi bán luôn thì sao? - Di cười trừ với tôi, cậu nhích chân đạp vòng xe đầu. Hai người trên xe khiến nó di chuyển chậm chạp hơn khiến tôi phải rà rà chân xuống đường để đẩy thêm lực.
- Hơ hơ, ai gan hơn ai hả? Ông đủ sức bắt nổi đai đen Taekwondo à? Mà ông bán thì chỗ nào dám chứa mình?
Mỗi lần nói chuyện với Di tôi cũng thấy rất dễ chịu và thích thú như vậy.
- Ớ, Di cũng là Tam đẳng Karatedo chứ bộ! Ừm, mà tui dám bán cũng hổng có chỗ nào dám mua đâu! Ha ha!
Di vừa nói vừa cười. Xe lạng qua phải để tránh một ổ gà khiến tôi mất đà ngã dúi, đầu gõ vào lưng Di trong khi tay đang bấu chặt vạt áo bên hông cậu ấy.
- Oái, lái xe không có bằng cấp gì hết. Định mưu sát tui để nhận thêm phần thưởng trường tặng cho tui luôn à? - Tôi vỗ vào lưng Di giận dỗi.
- Hì hì, "ái em xó ry". Mà nè, đừng vám gấu áo Di, nhăn hết cái áo mami mới ủi, sợ té thì vịn hông của mình được rồi! - Di nửa đùa nửa thật tủm tỉm.