_Ờm, dọn bàn khai tiệc nào tụi con, Dolly tới rồi kìa. Đủ mặt rồi nhé! - Mẹ cố khuấy động bọn tôi bằng mấy món ăn thơm nứt mũi.
Khánh Di đang tối sầm mặt chợt nghe tới tên Dolly mặt mày đã sáng rỡ. Cậu như gạt phăng những suy nghĩ nãy giờ mà tíu tít cười:
_A! Dolly tới! Nè, sao bà với An cứ đứng thộn ra thế? Phụ dọn chén dĩa nè! - Cậu cười vui như chưa hề xảy ra chuyện gì.
_Ừm, đợi tý! Tụi này tới ngay! - An nói, vẻ cố tỏ ra tự nhiên.
Chưa quá năm phút khi off nick, không khí ngôi nhà lại ồn ào trở lại như chưa hề có sự cố nào.
_Nè, mọi người sao thế? Hình như có chuyện gì đó! Ông nghĩ có đúng hông? - Tôi đẩy vai An hỏi nhỏ, bọn tôi vẫn tựa lưng đứng ở bàn vi tính chưa rời đi.
Vĩ An đứng xoa cằm, đôi mắt trầm tư rồi gật đầu đồng tình.
_Có cái gì đó rất bất bình thường, nhưng có hai đứa mình là chả hiểu mô tê gì. - An nói.
_Khó hiểu! À, thôi, chuyện đó tính sau đi! Dọn bàn thôi! - Tôi vỗ vai Di và trở lại bếp.
Hiệp 1 Đại chiến với khỉ: Tô bún riêu.
Tỉ số: 1-0
Ma nữ Apple thắng. (nhờ giở chiêu trò mượn dao giết người.)
Thành tích: Hạ gục khỉ Khánh Di đẹp mắt.
Mức độ thiệt hại sau trận đầu:
+Một tô bún bị đổ bỏ.
+Tốn sơ sơ cả ký gia vị các loại.
+Banh xác bốn ổ bánh mỳ dùng để choảng nhau.
+Hơn một lít nước để "cứu hoả".
+Nóc nhà bị bật đinh vì tầng số âm thanh quá lớn.
Tỉ lệ thương tật:
+Khánh Di: lột da lưỡi 10.
+Bốn ổ bánh mỳ: nát bét toàn tập 100.
+Cả những người có mặt trong nhà: có dấu hiệu lãng tai, chóng mặt, hoa mắt, viêm tai giữa, điếc tạm thời vì va chạm với tầng suất âm thanh chóng mặt 20.
Kết thúc: lãng xẹt vì cái nick lạ. Chờ hiệp 2.
Hiệp 2 Đại chiến với khỉ: Vào tiệc
Tôi xin tường thuật lại trận chiến ngày hôm đó một cách sơ bộ nhất giữa tôi và Khánh Di:
Sự xuất hiện của Dolly như làn gió mới dẹp tan toàn bộ những sự rối ren nãy giờ. Nhỏ đó vừa phụ mẹ tôi dọn món vừa bám lấy tôi mà hỏi về vụ Kế hoạch đã bàn hồi chiều.
Tôi đâu dám nói với nó chuyện bị Di phát hiện và vụ lá thư bị Di nuốt luôn đâu. Sỉ diện mà! Thôi, lỡ hứa giúp nó rồi thì làm luôn cho trót đã. Tôi đành gây chiến với Khánh Di để bảo vệ danh dự và lời hứa của mình với Dolly. Thế là suốt buổi ăn đó, chiến tranh của khỉ tóc vàng và tôi vẫn chưa tận mà như ngấm ngầm bùng phát thêm.
Vào tiệc. Món ngon đẹp mắt thơm giòn như muốn tan ngay trong cái nhìn. Nhỏ Cherry cuối cùng chịu không nổi mùi hương đó mà lót tót xuống mà nhập tiệc. Không khí cuộc vui đầy tiếng cười nói và chúc mừng. Bọn tôi đã trở thành học sinh cấp III, bắt đầu một giai đoạn mới.
Trung tâm buổi tiệc chỉ khai chiến từ Khánh Di vì hắn cứ lia lịa bỏ đồ ăn vào chén của tôi như là cán đổ vào họng.
Tôi cũng chẳng khách khí mà biến chén của Di thành núi đồ ăn, sau đó là màn đạp chân thình lình với ánh mắt toé lửa của cả hai dành cho nhau:
_Ái da! - Tôi bị Di đạp đau đến nổi mà hét lên.
_Gì vậy con? - Ba tôi buông đũa hỏi.
_Dạ, hổng có gì! Tại... À, con Hạnh Phúc nó cạp chân con! - Tôi viện cớ nói dối mà liếc Di sắc lẹm.
Hồi sau:
_Ái da! - Đến lượt Di hét.
_Sao nữa vậy? - Tới mẹ hỏi.
Di gãy đầu rồi cười:
_Dạ! Là Hạnh Phúc phóng tới táp chân con! Nó đói lắm rồi hay sao đấy! - Di cười khì khì nhưng sặc sụa mùi đao kiếm nhìn tôi.
_Oh, nãy giờ mẹ quên nhắc là con Hạnh Phúc bị xích lại rồi. Làm sao mà cạp chân tụi con được! - Mẹ tôi tủm tỉm cười.
_Ái da! - Tôi và Di lại đồng thanh la oái.
_Chó cạp nữa hả tụi con? - Ba tôi gầm gừ cười nửa miệng.
_Ủa? Bộ con chó có tới hai cái đầu hai gì mà táp hai người cùng lúc hả? - Dolly bức xúc hỏi.
_Bị chó cắn mà coi chừng mắc bệnh dại hồi lại quay sang cắn em thì khổ! - Con Cherry vừa ăn khí thế vừa quay sang móc mỉa tôi.
Trận đạp chân và gắp thức ăn tra tấn nhau vừa hết thì bọn tôi lại chuyển sang trò mới: gắp thức ăn xoay vòng.
Mở mà là cái cánh gà thơm phức được Di gắp vào chén Dolly. Nhỏ Dolly lại ngồi giữa Di và An, nó hầm hứ Di mà gắp phắt cái cánh gà đó vào chén Vĩ An. Vĩ An lại ngồi kế bên tôi, tay phải tôi là Cherry, tiếp đó là ba và mẹ tôi. An lại nắng mưa mà gắp cái cánh gà đó vào chén tôi. Hừ, có một cái cánh gà thôi mà cứ chia qua sớt lại, làm như tương thân tương ái lắm vậy! Tôi chúa ghét gặm cánh gà nên cũng nối vòng đó đáp vào chén con Cherry.
Thế là một dây chuyền vận chuyển thức ăn công nghệ cao được hình thành ngay trên bàn ăn của nhà tôi. Thức ăn cứ bắt đầu từ đầu mối mở màn, kế đó là Dolly, An và tôi. Cuối cùng là đáp hết vào chén con Cherry. Con nhỏ đó cứ mải miết cặm cụi ăn. Chén nó cứ như là nồi thần của Thạch Sanh ăn hoài mà chả vơi. Riêng con em tôi cứ cắm đầu ăn như Phù Đổng. Hay thật! Nó ăn thế mà không bội thực mới là hay!
_Ợ! Đủ rồi! Bốn người giỡn đủ chưa? Làm như thương tui lắm vậy mà cứ gắp vô chén tôi hoài à! Ăn muốn lòi bản họng ra mà không hết nè! Hay quá mà! Miệng nè, cán họng tui bỏ đồ ăn luôn cho tiện! - Cuối cùng con bé Cherry cũng không chịu nổi mà đứng dậy chống hông giáo huấn bốn đứa cà chớn bọn tôi. Một bữa ăn đầy phong ba, bão táp và không kém phần mát dạ. Ha ha, trả thù Cherry được rồi! Kha kha.
Kết thúc Hiệp 2 Đại chiến với khỉ.
Tỉ số: 2-1
Khánh Di cạnh tranh quyết liệt, Apple vẫn dẫn đầu. Tỉ số sít sau. Nguy hiểm!
Thành tích:
+Tẩu tán toàn bộ mâm thức ăn, không sót một mẫu.
+Đạp lọi giò Khánh Di.
+Trả thù được con em trời đánh.
+Quậy nhoi trời đất, tan hoang nguyên buổi tiệc.
Tỉ lệ thương tật:
+Khánh Di: nguy cơ lếch về sau buổi tiệc. 30
+Tôi: thê thảm chả kém, có thể bó bột nguyên tuần. 35
+Cherry: bị bội thực và có khả năng béo phì sau hôm nay.
Kết thúc: sau màn dạy dỗ của Cherry thì Hiệp 2 cũng kết. Lãng nhắt chẳng thua trận đầu.
Hiệp 3 Đại chiến với khỉ: Rửa chén
Hồi 3 của một ngày đầy mưa bom lửa đạn của tôi cũng lâm li bi đát chẳng kém hai hiệp đầu.
Phát thanh viên của đài phát thanh "Chợ chồm hổm" là tôi_trùm bà tám Apple xin tường thuật tiếp tục:
Bữa tiệc rộn rã và tươi vui do có sự quậy phá của đám nhất quỷ nhì ma chúng tôi, nói chung là cực vui nhưng kém sự lộn xộn, nhoi nhoi như bầy vịt.
Ăn xong tất nhiên là phải rửa chén. Mà cái nhiệm vụ cao cả đó làm sao có thể giao cho một đứa hậu đậu, vụng về như tôi được. Thế là An và Dolly đi rửa chén. Tôi và Di bị xếp vào nhóm đi lau bàn. Oan gia gặp nhau hoài mới có chiến tranh liên miên chứ! Khổ thật!
Sau khi ăn xong thì bé Hạnh Phúc cũng được trao trả lại tự do. Nó nhảy loi choi lên mà mừng rồi quấn lấy chân tôi mà nũng nịu.
Khánh Di với tôi vừa dọn chén đũa mà vừa khích nhau. Haizz, chuyện sắp kể quả thật là lâm li quá! Đây đúng là hiệp đấu tốn tiền thiệt của nặng nhất của bọn tôi.
_He he, mẹ cũng tinh ý thật, xếp An với Dolly thành cặp để rửa chén. Ha ha, ông thua rồi Di ơi! Hai người họ "ngụ cảnh sinh tình" đó nha! - Tôi châm chọc Di, cười đắc ý.
_Bà im cho tui! Muốn ăn roi hả? Muốn gây lộn với tui hoài phải hông? - Hắn bực mà không làm được gì, phụng phịu đưa đôi mắt đầy ghen tỵ nhìn hai người đang "tình tứ" ...rửa chén ở đằng kia.
_Hơ hơ, nhìn y như vợ chồng son vậy! Xứng đôi ghê! - Tôi man trá cười mà tỏ ra ngưỡng mộ Dolly.
_Bà tắt đài chưa? Muốn tui nhét cái muỗng này vô miệng mới chịu im hả? - Di đưa cái muỗng nhá nhá uy hiếp tôi.
_Tui sợ quá! Sợ quá đi! Oẹ, giỏi làm đi! Nè, miệng nè! -Tôi trợn mắt không nao núng.
_Càng nhìn càng tức! Phải phá mới được! - Di không thèm gây với tôi nữa mà cứ nhìn Dolly với An vừa rửa chén vừa nghịch xà phòng thích thú. Khánh Di dập cái khăn lau bàn bèo nèo do bị vò nát nãy giờ, bê đống chén dĩa còn lại lăm lăm xuống bếp, ánh mắt đầy vẻ ma lanh như sắp giở trò.
Không được! Không thể để cho tên khỉ vàng đó phá hoại cảnh tượng "lãng mệnh" kia được. Tôi phải chặn tên đó lại trước khi hắn phá phách hai người họ.
_Á, ông định làm gì? - Tôi ngăn Di lại mà đề phòng.
_Đi dẹp đồ! - Di nháy mắt đầy xảo quyệt, tôi không tin là hắn không giở trò.
_Ờ, để tui giúp cho. - Tôi làm bộ tử tế giành cái đám tô chén trên tay Di.
_Tránh ra! Bà làm gì vậy? Tui làm được rồi! Khỏi cần bà lo ha!(Bà định phá hỏng kế hoạch của tui nữa hả? Mơ đi cưng!). - Di né người tránh tôi.
_Đi mà! Đưa đây đi! - Tôi giành lấy đống chén bát.
_Khỏi cần! Buông ra! - Di giành lại.
_Đưa đây.
_Khỏi. Buông tay ra!
_Đưa đây đi mà!
_Ế, đừng, đừng! Rớt!
"Xoảng, xoảng, rầm rầm, đoảng, đoảng, leng keng, ẳng, ẳng, ằng!" - Âm thanh quen thuộc.
Chuyện gì tới nó cũng tới! Ôi thôi! Tôi không dám kể nữa đâu! Chuyện kế đó...hic, hu hu. Không kể nữa! Oa oa!
Thôi, đành tổng kết lại cái Hiệp 3 đầy kịch tính này.
Kết thúc hiệp 3: Rửa chén
Tỉ số vẫn là 2-1
Cả hai đều ngang nhau ở mức độ phá hoại nên không thể bình luận thêm được gì.
Thành tích:
+Nguyên một chồng chén bát đi đời nhà ma.
+Khu bếp lộn xộn với thức ăn thừa và mảnh vỡ chén bát vương vã.i tứ xứ.
+Ướp thơm em Hạnh Phúc nguyên nồi nước bún riêu còn dư vì tội ẻm lu bu ở gần hiện trường.
+Phá tan nát không gian "rồ mén tịt" của ai đó luôn.
Tỉ lệ thương tật:
+Chén, tô, dĩa, nồi, ơ, xoong, chão các loại: diện kiến Thổ Địa toàn tập. 100
+Hạnh Phúc: thơm tho mùi bún riêu "quyến rũ". 5
Apple và Khánh Di: nguy cơ lấy mo bó đít vì sắp ăn đòn tới nơi. 50
Kết thúc Hiệp 3: Không chỉ tốn không ít về mặt vật chất mà hai bị can còn chuẩn bị ăn đòn vì tội không lo dọn cho tốt mà tranh nhau đập chén, đập dĩa. Một cái kết không chỉ "bốc mùi" đồ ăn nghi ngút dưới sàn nhà mà còn "thơm tho" mùi roi mây đang chờ sẵn. Hu hu! Chúa ơi cứu con!
Hiệp cuối: Tắm chó
Sau một trận chiến đầy cam go thử thách, chúng tôi bị buộc tách khỏi nhau để giảm bớt thiệt hại.
Tôi và Di bị mami giũa cho một trận nên thân vì tội lớn mà không nên nết, nhăng nhít như mấy nhóc tì mẫu giáo. Tôi ở bàn dọn lại đống chén bể dưới đất sau một hiệp hoành tráng. Khánh Di bị mẹ tôi la một tràng vì tội không biết "lady first". Thế là cậu ta phải thực hiện sự "lady first" của mình để tắm cho... Hạnh Phúc. Chú thích: bé Phúc là girl nhá!
Hô hô, ngày nào Di nhà ta cầm viết phi xe, ngày nay cầm chải chà đầu cún yêu. Xem ra thật mất phong độ! Hô hô!
Tôi vừa dọn bãi chiến trường cười bụng miệng cười khằng khặc khi nhìn thấy hắn mất hình tượng đến mức không còn gì để nói: quần xoắn cao tận gối, mặc tạp dề, ẳm chó ngồi chồm hổm hì hụi tắm cho ẻm trong nhà tắm.
_Di công tử! Cười lên cái coi! - Tách! - Tôi vừa nói để gây sự chú ý cho Di ngước mặt lên để canh thời cơ chộp ngay khoảnh khắc hiếm hoi này.
_Ế, bà làm cái gì vậy? - Di thoăn thoắt vò xà bông lên người bé cún, vừa hốt hoảng hỏi.
_He he he, chụp được rồi! Hot boy Hạ Khánh Di tần tảo ...tắm chó. Đây sẽ là bức ảnh gây chấn động dư luận, ông muốn tui quăng lên face hông? Bảo đảm tụi con gái sẽ liêu xiêu vì sock mất! - Tôi giơ cái điện thoại có hình Di đang ngồi (làm cái gì đó) cực kỳ rõ nét lên thách Di.
_Del mau! Bà muốn cái gì đây? Gừhh! - Cậu ta nhướng mắt hăm he tôi.
_Hông đó! Làm gì được nhau? - Tôi thè lưỡi trêu.
_Cái bà này! Đừng trách tui độc ác.- Di cười nửa miệng.
_Làm gì nào? Có tin tui quăng lên face thiệt hông? - Tôi cũng nhướng mắt đe doạ.
_Quyền sinh tử của con chó của bà đang nằm trong tay tui đó! Có tin tui trấn nước nó không? - Di xách con chó bé nhỏ lên uy hiếp.
Người Hạnh Phúc toàn là xà bông, trắng phau và tròn vo như một ụ mây nhỏ, nó vì nhiễm lạnh mà kêu khẽ ư ư, run lên bần bật.
Xót con chó đang lạnh run, nhưng tôi vẫn ngang tàn:
_Không tin! Ông mà dám giết nó cả nhà tui nhào vô giết ông!
_Được! - Di cười lém. - Hây da! Apple ơi, sao con chó của bà nó nhiều bọ chét thế hả? Bình thường không tắm cho nó à? Đúng là chủ nào tớ nấy! Người nó ve, rận, bọ chét, chí, ve trâu , ve bò tùm lum đây nè! Thôi, thương tình tui bắt giúp cho nhá! Hây! - Di vừa nói vừa nhổ một nhúm lông của bé cún khốn cùng. Hừ, cái tên này! Ba tôi làm bác sĩ thú y mà để chó trong nhà có ve rận à? Điên mới tin! Hạnh Phúc có thể nằm trong top "Những chú chó sạch sẽ nhất hành tinh" này đó!
_Ẳng! Ẳng! Ẳng! - Cún bị nhổ lông kêu lên thảm thiết.
_Một con ve. - Di vừa cầm nhúm lông vừa bứt rồi nói.
_Oái! Ông bắt ve hay là vặt lông nó vậy hả? Nó đâu phải là vịt đâu mà ông phải nhổ lông! - Tôi đau lòng mà hét lên.
_Phựt! Hai con ve! - Di vừa nhổ vừa đếm chẳng màng tới tôi.
_Ẳng! Ẳng! Ư! Ư! (Đồ xấu xa! Dám bứt lông ta à! Ta phập mi đừng trách sao mắc bệnh dại nhe cưng!). - Tôi thấy ánh mắt con Hạnh Phúc nhìn Di đầy uất hận.
_Thôi mà! Đừng có nhổ nữa! - Tôi xót ruột mà la toáng lên.
_Ặc! Ba con ve.
_Ẳng! Ư! Gấu! Gừ! Ư! Ư...
_Thôi mà Di, ông ác vừa thôi! - Tôi can ngăn, nhăn nhó van nài.
_Ha ha, nói thật nha! Bây giờ dù tui không nhổ lông nó mà để nguyên tình trạng của nó như thế này thêm một tiếng nữa, bảo đảm nó còn cọng lông nào tui con mà! Lúc đó người ta sẽ nhìn vào con chó của bà và thốt lên rằng: "Hả? Ý trời ơi, con chó loã lồ!". Ha ha, kha kha! - Di cười khằng khặc mà giơ con chó đầy bọt xà bông lên trêu chọc tôi.
_Thôi, năn nỉ ông mà! Tui xoá! Tui xoá! Xả sạch lại con chó cho tui! - Tui ão não mà xin hàng.
_Ha ha, thôi! Đủ rồi! Tự nhiên ngồi tắm chó nãy giờ mà tui giác ngộ ra một điều nè bà! - Di vẫn cười rồi xua tay tâm sự với tôi. Hừ, tắm chó chứ bộ đọc kinh sám hối hay sao mà giác ngộ hả ông?