_Giác ngộ gì? - Tôi tò mò.
Khánh Di hóng tai lên nhà trên nghe tiếng cười đùa của mọi người rồi tặc lưỡi:
_Bà thấy hông? Trong khi người ta ăn no thì lên phòng khách tráng miệng bằng trái cây và chơi cờ Tân tỷ phú xôm tụ thì hai đứa mình lại lúi húi ở đây choảng nhau. Tại sao phải thế chứ? Tự nhiên vì ba cái chuyện trời ơi mà bà với tui phải gây lộn với nhau ỏm tỏi. Cuối cùng lại không có kết cục nào tốt đẹp cả! Tại sao phải làm vậy? Bà nghĩ có đúng hông? - Di nghiền ngẫm rồi tuôn một tràng với tôi. Nãy giờ mới thấy hắn nói được mấy câu có lý.
_Ừm, đúng rồi ha! Tại sao phải thế? - Tôi cũng vắt tay lên trán mà suy.
_Thì đó! Tự nhiên tại cái vụ mối mai làm gì mà bà với tui lại trở mặt thành thù. Cho nên... Tui quyết định... - Di chợt trầm ngâm.
_Gì?
_Haizz... Tui sẽ cạnh-tranh-công-bằng-với-An-để-chinh-phục- Dolly! Dù bà có cản trở thế nào nhưng tui tin bằng tấm chân tình của tui thì "Có công mài sắt, có ngày nên xà ben" thôi! - Di gật gù.
_Ông hay quá ha! Học sinh xuất sắc trường Thanh Du mà đến câu tục ngữ quen thuộc thế cũng sai nữa! Ưm, nhưng mà ông nói cũng...có lý! Tại sao mấy chuyện vặt vẳn đó lại khiến tụi mình hiềm khích nhau? Thôi, Samuki nha! Tui hứa, tui hông đứng về phe ai cả! Không giúp ai cả! Thế là công bằng hết hen! - Tôi liêu xiêu vì cái lý luận chuẩn không cần chỉnh của Hạ Khánh Di.
_Bà hứa nha! Quân tử đó! Được rồi! Samuki hoà bình, hữu nghị, hợp nhất! Bắt tay làm huề cái coi! - Di chìa cái tay đầy bọt xà bông ra.
Tôi đưa tay ra rồi thụt lại:
_Thôi đi! Tay ông xà bông không hà! Giơ cờ trắng tượng trưng được rồi! Tui giơ nè! - Tôi nói và giơ cái khăn lau tay màu trắng lên.
Di ngó qua ngó lại xung quanh tìm khăn trắng, không có. Cậu bèn xách hai cái nách con chó trắng tinh đang run cầm cập lên thay thế.
_Được rồi nhé bà!
_Ừ, thôi xả con chó lẹ lên! Nó run như cầy xấy rồi kìa! - Tôi mếu máo nhờ Di xối nước cho sạch con cún lại.
Chúng tôi cười hí hố bắt tay làm hoà. Kể từ đó, tôi không xen vào ba cái vụ tình cảm lằn nhằn đó nữa. Đúng là khỏi mích lòng ai! Sướng!
Kết thúc Hiệp cuối: Tắm chó
Sau sự giác ngộ kịp thời của Di và tôi, Thế chiến đã thực sự kết thúc.
Thành tích:
+"Ngâm dấm" con chó hơn nửa tiếng dưới lớp bọt xà bông.
+Dọn sạch chiến trường đã bày ra.
+Kí hiệp ước "Giờ-né-vờ" , hoà thuận, không gây chiến với nhau nữa.
Tỉ lệ thương tật:
+Hạnh Phúc: nguy cơ trụi lông và cảm lạnh là không thể tránh khỏi.60
+Hết gần một chai xà bông tắm chó. 80
+Tốn gần cả khối nước chỉ để xả sạch lớp xà bông đó.
Kết thúc: vô cùng mỹ mãn khi cả hai đều nhận thức được tai hại của chiến tranh: Không chỉ tổn thất về tiền của mà thiệt hại về người và vật cũng là rất lớn. Hoà bình vĩnh cửu! Hoà bình muôn năm!
Cuối cùng, sau một ngày dài đăng đẳng với nhiều biến động không thể lường trước, tôi cũng nói "say goodbye" được với nó.
Đám bạn về trong ồn ả. Trời bắt đầu đen kịch, những ngôi sao gần trái đất đang nháy lên những tia sáng đẹp mắt. Không gian thanh mát vè vợn. Mọi thứ như chìm sâu vào một lòng đại dương rộng lớn.
Tạm biệt lũ bạn trong niềm vui. Biết rằng sau đó sẽ là một màn "kỉ luật" của mẹ nhưng tôi vẫn vui vẻ đón nhận vì mẹ chưa bao giờ trách phạt tôi khắc khe. Hình phạt chỉ là cắt phân nửa tiền tiêu vặt trong tháng này. Kể cũng hơi tiếc một tý nhưng cũng không sao, nhiêu đó còn chưa đền đủ mấy thứ tôi đã làm hư hại. Tính ra ngày hôm nay là một trong những ngày vui nhất mà tôi nhớ mãi chứ bộ.
Tôi điểm lại từng sự kiện một lần nữa:
+Đi lãnh thưởng bị em chỉa lấy xe.
+Trưa về bị giựt đồ và gặp Chí Linh.
+Sau đó đụng vào xe của tên thiếu gia đáng ghét.
+Bàn kế hoạch với Dolly và bị Di phát hiện.
+Chiều, chơi một trận "đại chiến tả-pín-lù" với tên khỉ vàng đó rồi lại kết thúc trong hoà bình.
+Cuối cùng là bị mẹ phạt đứng úp mặt vô tường sám hối nãy giờ.
Oa, còn sót cái gì hông ta? Đúng là một ngày "dữ dội" của tôi. Hic, quá trời biến cố luôn!
Để xem, hình như Di nhắc tôi đừng có làm cái gì mà tôi quên mất! A! Đừng chat với cái nick mới nữa!
Ngẫm lại mọi thứ đều quá kịch liệt! Ôi thôi, thật như đống xà cừ! Rối ren thật nha! Tạm thời tổng kết lại nhiêu đó. Bây giờ tôi mệt rồi! Đi tắm và thăng thôi! Ôi, giường ơi, chờ chị nhé!
The End Chapter II. Bay lên bồ công anh
=============
Chương III. CẬU LÀ MỘT NGÔI SAO
*SOMEONE’S POV:
Tôi thường thức rất khuya. Trằn trọc. Nhiều đêm không thể trôi vào giấc, tôi mơ thấy ác mộng.
Máu. Thứ mùi tanh đó bao phủ tôi. Tởm lắm! Đó là lí do vì sao tôi choàng dậy tắm nửa đêm. Sáng hôm sau lại bị cảm.
Tôi dùng Lexomil nhiều hơn. Hi vọng là có thể ngủ ngon.
*END POV
One. Vụ đụng độ rắc rối
Nắng Sài Gòn vào mùa hạ. Cánh phượng trên những con đường và một không khí oi ả. Tiếng xe cộ náo nức, người qua lại nườm nượp. Phố đông, chật chội nhưng náo nhiệt. Tiếng kèn, tiếng nói, tiếng nhạc xập xình trên những con đường làm nên một vẻ xa lạ với một con người đến từ một xứ sở văn minh khác. Cậu thiếu niên đang đi dọc theo những con đường sầm uất của phố thị, trên tay cậu là một chiếc máy ảnh Canon hiện đại.
Chàng trai có mái tóc nâu và đôi mắt màu hổ phách đang say sưa ngắm nhìn phố xá sầm uất dưới vẻ đẹp bình dị không cố nguỵ tạo bằng vẻ tối tân hay sang trọng. Bản chất đúng với một đô thị năng động trên đà phát triển làm người xa lạ phải bỡ ngỡ. Đây là nơi cậu đã nghe kể đến rất nhiều lần, là một phần quê hương mà cậu chưa hề biết tới. Hiện giờ cậu đã trực tiếp cảm nhận được nó, quả là khác với những điều đã được kể. Đúng là trăm nghe không bằng mắt thấy! Đây mới đúng là Việt Nam.
Đôi mắt chợt nhìn rất lâu ở một góc công viên, những băng ghế đá trống quá buổi sáng ít người ngồi, Kevin thả người xuống ghế và tu nước khoáng. Cậu nhìn quanh, lũ bồ câu cất tiếng gù rồi tung bay loạn xạ khi bị quả bóng của đứa nhỏ lăn tới.
Vô thức, trên môi cậu chợt cong lên nét cười.
Ánh mắt di dần về phía đối diện, nhóm đông đang tụ lại, những tấm phản quang sáng lóa dưới nắng. Máy quay đung đưa trên cao, kèm theo tiếng hô đều đều:
- Cắt! Tôi đã bảo cảnh này cậu phải tỏ ra thật khó chịu. Gắt gỏng lên! Bị người khác bám đuôi mà! Cậu không hiểu tôi nói gì sao? - Một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, tóc chải sướt cao đạo mạo, dáng dấp to lớn, tay cầm một cuộn giấy đang quang quác chỉ trỏ cho một thanh niên đang đứng lóng ngóng bên cạnh.
Kevin chăm chú nhìn, mắt lại sướt qua dãy băng rôn tuyên truyền phim. “Người giấy”. Có lẽ đây là một đoàn làm phim. Chợt cậu đăm chiêu nhìn, như là thích thú với cảnh nhộn nhịp của phim trường. Trước mắt khá gần, cạnh người đàn ông to mồm nhất có anh chàng mặt mày sáng láng đưa tay gãi đầu, áy náy:
- Xin lỗi đạo diễn, thực lòng vai diễn này quá khó để thể hiện. Nam chính không nói chuyện được mà chỉ biểu lộ qua ánh mắt, điều mà một sinh viên chưa ra trường như em không thể xử lý tốt được. Em e rằng... em... không gánh được nó.
- Ừm, tôi hiểu rồi. Thực sự khá khó khăn để tìm một diễn viên vào được vai này. Nếu dùng diễn viên đã dày kinh nghiệm thì không thể bắt họ "cưa sừng làm nghé" được. Vai Ken là một thiếu niên có tâm lý phức tạp, biểu cảm chủ yếu bằng đôi mắt, tôi cần một gương mặt mới nhưng có đủ trình độ để lột tả nó. Rất tiếc để nói là cậu không nhận được vai. Tôi xin lỗi! - Người đàn ông ảo não trả lời, vỗ vai anh chàng diễn viên cảm thông.
- Không sao ạ! Quả thật em rất thích vai này nhưng tiếc là mình vẫn chưa đủ bản lĩnh nhận một vai khó như vậy. Thôi, em xin phép về! Chúc đạo diễn Huy sớm tìm được diễn viên thích hợp. - Cậu mỉm cười hiền, cúi đầu chào người đạo diễn.
- Cám ơn cậu đã tới casting. Mà nè, nếu cậu thấy ai trong trường hợp với vai thì nhớ giới thiệu cho tôi với nha! Nếu phim sau có vai hợp với cậu thì tôi sẽ nhất định mời cậu tham gia. - Đạo diễn kề vai cậu trai trẻ trìu mến.
- Tất nhiên em sẽ giúp đạo diễn tìm ra người đó mà. Thôi, cảm ơn anh. Em về trước nha! - Cậu ấy cười đáp lễ và xốc chiếc ba lô để một góc mà rời đi.
Kevin nghiêng nghiêng đầu, cuộc đối thoại của họ lọt vào tai cậu . Ánh mắt lại di sang những cây lá tươi mát. Tiếng sẻ lít rít trên ngọn cây cao cao. Có tiếng than vãn lại át đi âm thanh trong lành.
- Haizz... Casting lại thất bại, Ken ơi! Cậu ở đâu? Mau xuất hiện đi chứ? Khổ quá đi! – Ông đạo diễn kia tu nước một hơi rồi sang sảng giọng. – Anh em nghỉ trưa chút đi nào.
Mọi người trong đoàn giãn ra nghỉ giải lao. Kevin đưa mắt quanh rồi đưa tay lên nhìn đồng hồ. Dường như đã nhàm chán trò ngắm nhìn mọi người trong công viên, cậu chép miệng rồi đứng dậy bỏ đi.
- Về thôi.
Nắng sớm trong lành soi rọi xuống từng ô gạch con sâu, mảng xanh tinh khiết còn sót lại của thành phố toả ra một cảm giác dịu mát và bình an. Kevin cầm máy ảnh nháy liên tục vào đám bồ câu nhảy nhót xung quanh mình.
Thình lình, một cú va đập mạnh bạo vào lưng, thân người có chút ê ẩm tiếp theo tiếng chửi rủa vang vọng:
“Rầm!”- Á! Ui da! Đi đứng mắt mũi để đâu vậy hả? Không thấy người ta đang đi à? Thanh niên bây giờ vậy đó! Không biết đỡ tui dậy à?
Kevin quay đầu, trân mắt con người lê lết dưới mặt đường, hóa ra chính là ông đạo diễn ở đoàn phim gần đó. Không có tiếng xin lỗi, không có cánh tay nào đỡ ông dậy. Đạo diễn Huy chỉ nghe được vài câu lầm bầm:
- Đi đứng mà không nhìn đường là ai? Vừa đi vừa nhắm mắt nhào vào người khác mà còn la lối. Rơi hỏng cái máy ảnh mới cáu rồi! Cái này đâu có rẻ đâu chứ!
- Nè! Cậu kia! Cậu nói gì thế? Đụng vào người ta mà không biết xin lỗi nữa à? Cậu là hạng người gì thế? Sao mà cậu dám.... - Vừa đau vừa ức khiến ông Huy vùng vằng phủi tay đứng dậy mà giáo huấn cho con người đó một trận.
- Sao? Làm gì? - Kevin nhướn mày hỏi.
- Thì... - Ông cứng họng, mắt trân trân nhìn cậu bé trước mặt, nói không nên lời.
[Chúa ơi, gương mặt thằng nhóc này… ăn ảnh quá. Sao mà cho tui tìm ra thằng nhóc có nét mặt y như tưởng tượng thế này?]
- Thì sao? - Kev lãnh đạm hỏi, mắt chẳng đoái hoài mà cứ tăm tia tiếc rẻ cái máy ảnh trong tay.
- Không biết xin lỗi tui nữa à? - Ông cố trấn tĩnh mà gượng gạo nói.
- Bao nhiêu? - Cậu hỏi.
- Hử? Là sao?
- Tôi hỏi ông cần bao nhiêu tiền? Còn xin lỗi à? Đừng có nằm mơ! - Cậu ngang ngược đáp.
- Gì chứ? Bộ cậu tưởng...
- Đây, hết chuyện rồi nhá - Cậu nhét xấp tiền vào tay ông đạo diễn. Một số tiền cũng không ít. Xong, Kevin quay đi không một chút áy náy.
- Cậu... Cậu... [Oa, cái tên oắt con này! Kiêu ngạo quá nhỉ? Ôi, sao mà nó... Giống Ken đến mức này kia chứ! Baby à! Tôi tìm được cậu rồi nha! Ha ha, đừng mơ tôi tha cho cậu!] Gì chứ? Cậu tưởng tui là hạng người nào mà lại đưa tiền đền bù thế này? Đạo diễn Phạm Quang Huy ta đây cũng là người có danh tiếng trong giới showbiz. Tui cần mấy đồng bạc lẻ này à? Tự tin quá rồi đó nhé! Mau, có chịu xin lỗi tui chưa? - Đạo diễn Quang Huy ghịt tay Kevin lại mà buộc cậu xin lỗi.
- Buông ra! - Cậu gắt. - Ông là ai thì thây kệ ông chứ! Bỏ tay ra chưa?
- Không bỏ! Xin lỗi mau đi nhóc! - Ông Quang Huy ngang ngạnh lôi người thiếu niên quay khiến cậu dùng sức để đẩy tay ông ra khỏi người mình.
Kevin cau mày, hất mạnh ông Huy ngã qua một bên, tay phủi phủi chỗ bị tay ông ấy chạm phải trên áo, lạnh lẽo gầm gừ rồi bỏ đi:
- Tránh ra tôi ra! Tôi không-phải-là-nhóc!
Đột nhiên, đạo diễn Huy nằm lăn ra đất ăn vạ vì đổ thừa cậu xô ngã mình. Ông bò lăn bò càng, khóc lóc như bị giựt hụi, tuôn một tràng.
- Úi da! Á! Trời ơi đau quá! Cái chân của tui! Chết tui rồi! Cậu kia... cậu đứng lại! Cậu có biết là cậu mạnh cỡ nào không? Nhờ cái tông hết sức "nhẹ nhàng" của cậu, giờ còn bị cậu xô ngã dúi ra thế này mà… mà cái chân của tui ... Ôi cái chân bé bỏng, xinh xắn, đáng yêu của tui mà tui chưa bao giờ nỡ làm tổn thương đã... đã gì ta? À phải rồi! Đã gãy rôm rốp như bánh phồng tôm chiên giòn, đã sưng phồng đỏ chót như bánh tiêu, bánh ú, đã lặt là lặt lọi như bánh giò cháo quẩy... Nói chung, bây giờ tui không thể đứng dậy được nè. Chưa tính những chấn thương bên trong... Nào là trẹo dây chằng, xuất huyết nội, viêm sọ não, chấn thương cột sống,... A, đau quá đi! Cậu... Chính cậu... Đích thị là cậu...! Cậu đã hại đời tui! Cậu khiến tui đánh mất cả tương lai, danh vọng, sự nghiệp, ước mơ... Tui là một đạo diễn... Tui có một ước ao, tui có một khát khao... làn da nâu ý lộn, bộ phim hay... Bộ phim để đời như Titanic của James Cameron. Tại cậu... tất cả là tại cậu! Hành trình chinh phục ước mơ của tui bị trì hoãn là tại cậu! Mắc đền đó! Hổng biết đâu! Hu hu hu hic hic hic! Oa oa oa!
Đôi mắt nâu đỏ vì nghe tiếng rên rỉ sau lưng nên quay lại nhìn, thế thôi đã bị ngài đạo diễn ma giáo kia nạp cho một tràng lùng bùng cả tai. Cậu đứng đó trơ ra như Từ Hải mà cố phân tích cái tràng phê phán vừa rồi bằng vốn tiếng Việt lõm bõm câu được câu mất của mình.
- What the hell?
- Cậu phải chịu trách nhiệm về "tội ác" mình đã gây ra! Cậu đã hại tui rồi! Ui da trời ơi! Đau quá! Đứng lại đó! Hức hức! - Ngài đạo diễn quý phái đang lê lết như mỹ nhân ngư trên mặt đất kia vẫn om sòm mà kể lể.
[Nè, có quả tim không vậy? Người ta khóc lóc vật vờ vật vưỡn thế kia mà cậu vẫn trơ trơ ra đó à? Sao mặt chẳng có tí ti tia nào cảm động thế? Tui lăn lộn ê mình lắm rồi nhá!]
Cậu mở to mắt nhìn rồi bước tới gần ông, lưng hơi khom xuống, ngoài đôi mắt ngây ra thì gương mặt vẫn lạnh như tiền mà nhếch nhẹ:
- Vậy ông muốn gì? Bắt tôi chịu trách nhiệm gì chứ? Bullshit….
Quang Huy ngẩng mặt lên nhìn, chiêu trò của một đạo diễn vẫn đầy rẫy. Nước mắt ngắn, nước mũi dài mà oang oang:
- Hic, cậu phải chịu trách nhiệm với tui! Cậu có biết tui đang làm một sứ mệnh cao cả thế nào không? Tại cậu mà giờ tui đứng lên còn không nổi nữa làm sao mà tiếp tục công việc đây? Thiệt hại này tiền cũng đền không nổi đâu! Oa oa!
- Trách nhiệm? Ý ông là đi chữa trị cho ông à? Được rồi... Nói đi! Muốn vào viện cấp cứu hay trại tâm thần? Chi phí chữa trị tôi trả. Được rồi chứ? – Kevin cau mặt, phiền toái nhiêu đây làm cậu bực mình lắm rồi. Vậy nên giờ tốt nhất là lánh xa kẻ ăn vạ này càng nhanh càng tốt.
- Gì chứ? Ý cậu là tui trốn trại ra hả? - Ông Huy bức xúc.
- Cái này ông tự khai, tôi không có nói. Bỏ tay tôi ra! – Cậu giật phắt cánh tay đang bị ông Huy nắm lại, lạnh như Satan.