- Xí! Tự tin gớm! Chắc mắt mọi người đều bị vấn đề hết nên mới khen đẹp ấy! - Tôi vờ chê bai, giấu đi sự xấu hổ của mình.
- Ha ha ha! À thôi đi! Mà năm nay nhỏ nhiêu tuổi vậy? - Chàng trại lại hỏi tiếp, ánh mắt ánh lên tia thích thú.
- Dạ, năm nay em vừa lên lớp 10, tức là 15 tuổi rồi!
- 15 tuổi hả? À, ờ… em học trường nào?
- Dạ, em vừa tốt nghiệp trường THCS Thanh Du! Mà anh còn đi học không? Tên gì? Bao nhiêu tuổi? Nhà ở đâu? Số mấy? Đường gì? Quận nào? Nick của anh là gì? Nói cho em biết luôn địa chỉ facebook và số điện thoại luôn y! - Tôi tuôn một tràng không kịp thở.
- Anh tên Nguyễn Chí Linh! Còn những phần khác không cần biết đâu! Mà sao em hỏi nhiều thế? Có phải thích anh rồi không?
- Không phải! Em hỏi là chỉ muốn đền ơn anh thôi!
- Đền ơn? Bằng gì? Lấy thân báo đáp hả? - Lại một lần nữa trêu kèm theo cái nháy mắt nghịch ngợm.
Giọng tôi chua lên vài phần.
- Nếu anh muốn thử cảm giác của tên cướp hồi nãy thì em xin chiều!
- Thôi thôi! Anh sợ em rồi! Khi nào cần em trả ơn thì anh sẽ tự tìm đến em! OK? - Vừa nói anh vừa dựng xe lên dùm tôi.
- Biết sợ thì tốt! - Tôi cười đắc chí. Cũng có người biết sợ Mai này đấy chứ
- Ý chết! Tới giờ rồi! Anh phải đi nha! Bye nhỏ nha! À quên! NHỚ! Anh tên là Nguyễn Chí Linh! Nhớ đó! Nguyễn Chí Linh nghe chưa! Chúng ta sẽ còn gặp lại! Không phải một lần mà còn nhiều lần nữa kìa! - Linh giơ tay lên trán chào theo kiểu quân đội rồi nhảy vào xe với điệu bộ vô cùng lịch lãm, để lại nụ cười rạng rỡ tỏa nắng.
Tôi gật gật đầu đáp trả, cười và vẫy tay chào:
- Rất biết ơn anh đã giúp em. Chào anh nhé! Chí Linh!
Nói rồi tôi trở lại dựng cái xe lăn lốc của mình. Con đường vẫn trống huơ. Chiếc xe màu bạc đã vút đi xa tít.
Điện thoại không bị xước, may quá!
Phủi bụi lấm trên yên xe, tôi bắt đầu trở lại hành trình. Đạp xe thật nhanh. Qua lần này tôi hết dám nghe điện thoại khi đang chạy xe nữa đâu. Tôi sẽ không kể cho mẹ nghe chuyện vừa xảy ra, mẹ sẽ lo lắng lắm.
Nghĩ thế, tôi mím môi, tạm quên đi chuyện xui xẻo vừa qua, tiếp tục đi tiếp. Trong gió, đâu đó như vang lên tiếng cười khe khẽ quái dị. Tôi hoảng sợ thắng xe, dáo dác nhìn xung quanh.
Không có gì cả! Có lẽ là ảo giác! Vuốt ngực thở phào, tôi vẫn tiếp tục đạp xe rời đi, miệng thì lẩm bẩm:
- Anh ấy đẹp thật! Nguyễn Chí Linh sao? Mình phải nhớ kỹ cái tên này!
Nắng tắt hẳn, bầu trời bỗng trở nên u ám, mây cuộn tròn như những quả bóng lăn lốc nơi chân trời.
[Nếu như không có ngày hôm nay liệu em có gặp rắc rối sau này? Hôm nay là một ngày định mệnh ành hưởng rất lớn đến cuộc sống sau này của em. Quyết định của em có thể đem lại hạnh phúc hoặc đau thương cho tất cả mọi người. Cẩn thận nhé!]
-End chương II-
------
Tên ôn thần thối tha (tt)
***
Quán trà sữa Hello Friend
_ Phù! Hộc! Hộc! Mệt quá! - Tôi vuốt lại tóc, lau mấy giọt mồ hôi trên trán, thở hì hụi. Công nhận cuốc bộ mệt thật. Lo cãi nhau với tên ôn dịch ấy mà tôi quên mình có hẹn với nhỏ Dolly - Bạn thân của tôi từ hồi tiểu học.
Tôi vội vã gửi xe vào tiệm sửa xe gấn nhất rồi ba chân bốn cẳng chạy đến chỗ hẹn. Mệt đứt hơi!
_ Hé lu! Bé Dolly yêu vấu! Tui tới rồi nè! - Tôi cười nhằm xoa dịu cơn địa chấn của nhỏ! Trời ơi! Nó nổi điên rồi! Có nên vào không đây? Tôi có thể cảm nhận được "Nộ khí" của nó ở mức maximum luôn rồi.
_ Sao mày không đợi tao uống ly trà sửa thứ năm luôn đi rồi hẵn tới?”- Nó cười đầy sát khí nhìn tôi. Hôm nay nó mặc một chiếc váy kiểu vintage màu trắng hồng xinh cực. Tuy vậy mà mặt y như poster phim Biệt đội đánh thuê, hầm hứ nhìn tôi.
Nguy rồi! Nó không băm tôi thành 63 mảnh rồi quăng ở 63 tỉnh thành của Việt Nam chứ? (Giết người mà tốn sức dữ dội ghê! Tự phục trí tưởng tượng phong phú của mình. Hắc hắc).
_ He he! Đừng vậy mà bạn iu, thật ra tao có nhiều chuyện rắc rối trên đường đến đây nên mới tới trễ. Mày không thấy tao cuốc bộ đến đây à? - Tôi cười xuống nước cầu hoà. Ngồi xuống ghế, tay bưng ly trà sữa uống dở của nó trên bàn hút rột rột! Ặc, khát quá mà!
Điều hòa ở đây mát thật. Đây là nơi bọn tôi thường cư trú nhất sau giờ học. Một quán trà sữa được trang trí rất bắt mắt với những cái ghế sopha tròn vo màu đỏ rất ấn tượng. Trên tường sơn những viền màu đỏ rực tinh tế. Cả không khí trong quán cũng đậm chất teen. Nhưng hôm nay quán hơi vắng khách.
_ Chuyện gì quan trọng bằng chuyện có hẹn với tao? Mày không có lý do chính đáng thì chết với tao? - Nhỏ hậm hực. - À, sao trước đó đang nói chuyện di động với tao mà tắt ngang vậy? - Nó hỏi tiếp.
_Hức....Hức….Hức….Hu….Hu…Linh ơi! Tao bị người ta HIẾP! - Tôi rấm rứt đáng thương.
_ HẢ? CÁI GÌ?_ Nó đứng phắt dậy la làng. Mọi người trong quán hướng về bọn tôi như sinh vật lạ.
_ Ý, hổng phải! Tao bị người ta ĂN HIẾP!!! - Tôi đính chính ngay, hạ volume xuống lí nhí (tiếng Việt mà nói thiếu một từ đúng là tai hại ghê, nó nhảy sang nghĩa khác ngay! Phù!).
_ Ừ! Hú hồn! Làm tao giật mình! - Nó vuốt ngực, bịt miệng nhỏ nhẹ ngại ngùng.
_ Mà có chuyện gì mày khóc? - Nhỏ chống cằm hỏi tiếp.
_ Hu…Hu…Hu….Là vầy nè…..*#@$%..... Pla pla...! Rồi! Là vậy đó! - Tôi kể một lèo không sót một chi tiết (Chỉ dư thôi).
_ Hả? Vừa bị giật điện thoại vừa bị tông xe? Vừa được một bạch mã hoàng tử tương trợ, vừa bị một tên ôn thần lăng mạ! Trong khi đó cả hai đều đẹp! Một người mang nét đẹp thiên thần, một người y như là ác thần Titan? Sao thảm dữ vậy? Hôm nay đâu phải là thứ sáu ngày 13 đâu trời? Mà không sao! Gặp được trai đẹp là được rồi! - Nhỏ ngây thơ phán làm tôi muốn hộc máu.
_ Mày….! Đúng là mê trai mà! - Tôi dí dí tay vào trán nó tức tối.
_ Vô duyên! Trai không chứ mê cái gì? Mê mày à? Đừng mơ! - Nhỏ ngúng nguẩy.
_ Được! Nói vậy thì tao về- Tôi đứng dậy rời đi.
_ Thôi thôi mà! Tao giỡn thôi! - Nó kéo tay tôi lại năn nỉ.
_Tạm tha! Mà nghĩ lại vẫn còn tức! Nhìn mặt tên ôn thần sáng sủa, đẹp trai không ngờ tính khí hắn lại như vậy! Mà cũng không sao! Dù gì cũng trả đũa được rồi! Thấy tao hay hông? - Tôi cười, thản nhiên bưng luôn ly trà sữa của nó uống ngon lành.
_ Hi hi hi, tên đó gặp mày chắc cũng tới số rồi! Lần sau hắn có gặp mày chắc chạy mất dép luôn quá! Vui thiệt! Tạm tha vì lý do chính đáng. Nhưng không thể tha thứ dễ dàng như vậy được! Trừ khi…. Mày trả hết chầu này! - Nó nháy mắt cười hề hề. Biết lắm mà! Làm gì mà nó có lòng vị tha cho được!
_ Được! Giữa Vĩ An và tiền trà sữa mày chọn cái nào? Thôi để tao trả tiền cho! Còn Vĩ An hả…… tao..sẽ…..!
_ Thôi thôi! Được rồi! Để tui trả cho! Có bao nhiêu đâu mà! Không chấp nhất nữa! Sao? Bản chiến lược có chưa? - Nó lùa mấy ly nước uống cạn sang một bên. Tôi gọi thêm một ly trà sữa dâu cùng mấy que xiên ăn vặt.
_ Có rồi! Chỉ cần tiến công thôi! Rất kĩ càng, súc tích. Đọc thử nha! - Tôi cười tự tin, lôi trong túi quần ra một phong thư và một cuổn sổ note.
_ OK! Đọc đi! - Nó hí hửng chống tay lên bàn cười.
_ KẾ HOẠCH CHINH PHỤC HOTBOY
NGƯỜI THỰC HIỆN: Trần Thị Ngọc Linh => Hot girl Dolly, nữ sinh A1 trường cấp II Thanh Du.
QUÂN SƯ QUẠT MO PHỦI RUỒI: Trần Thị Phượng Mai => Ngọc nữ Apple, nữ sinh A1 trường cấp II Thanh Du.
ĐỐI TƯỢNG KIÊM NẠN NHÂN: Hotboy Dương Vĩ An, nam sinh A1, trường cấp II Thanh Du.
MỤC ĐÍCH: Chinh phục trái tim chàng.
CHƯỚNG NGẠI VẬT:
+Đội ngũ fan hâm mộ cuồng nhiệt của đối tượng, đa phần là nữ sinh Thanh Du và một số trường lân cận.
+Cây si cầm cưa người thực hiện: Hoàng tử tóc vàng Hạ Khánh Di, nam sinh A2, trường cấp II Thanh Du.
THỜI GIAN: Trong vòng hai tháng kể từ ngày nghỉ hè (vì
sợ sau khi vào Supper Star không biết còn cơ hội phục kích hay không. Nghe đồn bên đó con gái mê trai khủng khiếp! Oài!).
NGUYÊN NHÂN HÀNH ĐỘNG: Do Hotgirl cảm HotBoy quá nặng đến hết thuốc chữa rồi.
TUYÊN NGÔN HÀNH ĐỘNG: Chỉ cho phép thành công, không cho phép thất bại. (Nếu thất bại chuyển đổi mục tiêu).
NGHIÊM CẤM: Không được bày ra những trò quá lố.
KẾ HOẠCH HÀNH ĐỘNG: Nắm bắt tất cả thời cơ tiếp cận chàng. Cố gắng lung lay trái tim chàng, làm tan tảng băng trong lòng để gõ cửa trái tim chàng với sự trợ giúp của Apple và khi thành công phải hậu tạ tất cả những ai góp công sức vào việc này. Đồng thời Apple sẽ là người cản chân của Khánh Di giúp Dolly để nàng rảnh tay hành động.
KẾT: Chúc Dolly thành công tốt đẹp.
Và đây là thư "tỉnh tỏ" tao tốn không biết bao nhiêu là nơron và bút mực để viết ra. Mày đọc đi rồi comment. - Tôi lôi nguyên sớ Táo quân trong sổ ra đọc và đưa cái phong bì thư cho nhỏ đó.
_ Wow! Quá tuyệt! Apple ơi mày đáng yêu thiệt đó! Mà sao mày đưa số điện thoại của Vĩ An cho tao mà tao nhắn tin nhưng cậu ấy không trả lời vậy? - Nó vỗ tay tấm tắc.
_ Ai biết! Ổng không nhắn lại là tại ổng làm sao tao biết được. Thôi vậy đi! Bạn bè nên tao mới giúp mày. Vậy nhá! Tao đã giúp mày tận tình lắm rồi. Mà nè! Chiều nay mày qua nhà tao ăn tiệc sửa soạn xinh xinh đi nhen, có An tới nữa đó! - Tôi cẩn thận dặn dò nó.
_Vậy hả? Ờ tao nhớ rồi! Đa tạ mày nha!
_Ê, giờ mày chở tao tới trường coi. Hôm nay Câu lạc bộ Cờ vua sinh hoạt. Tao phải đi tập cờ, sẵn tiện đi giao thư dùm mày luôn nà! Xe tao hấp hối rồi mà!
_ OK! Giờ đi ngay nhá! Apple dễ thương quá xá! - Nó véo má tôi nựng nịu.
_ Ờ! Chị ơi tính tiền!
Nó trả tiền xong thì chở tôi lốc cốc tới trường. Nó cùng tôi tám tíu tít vui vẻ. Hình như tôi có cảm giác ai đó đang đi theo bọn tôi nãy giờ. Chắc lại đa cảm quá đáng nữa rồi! Máu hoang tưởng của tôi dạo này dư quá rồi nhỉ. Thôi kệ đi.
Bầu trời hăng hắc vàng, như muốn đổ mưa mà không được. Không khí hong hanh ngột ngạt khó chịu. Mưa thì cứ mưa đi chứ! Cứ dở dở ương ương kiểu này thật là bực bội quá đi!
***
Trường Thanh Du.
Sau giờ học, buổi chiều là buổi thời gian của các câu lạc bộ ngoại khoá do trường tổ chức. Tôi sinh hoạt ở cả CLB Cờ vua và cả CLB Văn nghệ. Hôm nay có lẽ là những buổi tập cuối cùng, tôi đã tốt nghiệp rồi mà. Thanh Du "đuổi" tôi rồi, hic!
Dolly bỏ tôi ở ngoài cổng trường rồi phi xe đi đâu đó không rõ. Lát nữa cần về thì tôi sẽ gọi cho nó. Có phu xe miễn phí ngu gì mà không gọi, hi hi.
Những dãy lớp trống trơ đìu hiu, cả sân trường trống huơ hoắc không bóng người. Góc sân, cây phượng già cằn cỗi đỏ rực như bốc cháy hừng hực. Ve kêu râm ran như đang hoà ca một bản nhạc của mùa hè.
Tôi lang thang đi dọc theo các hành lang, ngắm nhìn thật kỹ những hình ảnh thân thương mà tôi đã học suốt bốn năm nay. Ôi, tôi sẽ nhớ tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ nhất ở đây. Nhớ rất nhiều!
Ở một lớp học, buổi sáng chính là lớp 9A1 của tôi, nhóm tập cờ vừa đến. An ngồi gần cửa sổ có thể trông thấy cả sân trường rộng lớn. Thấy tôi, cậu ta vẫy tay chào rồi cười rất tươi. Nhớ lần đầu tiên chạm trán cậu ấy, thật ngây ngô làm sao!
Tôi gặp An vào một chiều tắt nắng hồi năm lớp 6, ở thư viện vắng người. Thực ra dù lúc đó bọn tôi tuy học cùng lớp nhưng chưa thân nhau. Nói đúng là tôi không thích cậu ấy, con người gì mà lạnh lùng, kiêu ngạo hết sức. Tôi chúa ghét những đứa chảnh như thế.
Vì tranh nhau một quyển sách chiến thuật đánh cờ vua mà chúng tôi đã gây nhau chí choé, báo hại cả hai bị cô thủ thư đuổi ra ngoài và không cho mượn cả sách. Từ đó, tôi và An ghét nhau ra mặt. Chạm mặt nhau là y như rằng sẽ xảy ra Thế chiến. Nhưng hỡi ơi số phận nghiệt ngã làm sao lại để oan gia cùng chung bầu trời. Tôi và cậu ấy cùng đăng ký sinh hoạt ở CLB Cờ vua, mà đau lòng ở chỗ lại bị huấn luyện viên xếp chung một cặp tập luyện. Tưởng như là mấy quân cờ đã móp méo dưới hai bàn tay ngùn ngụt hậm hực của bọn tôi. Những ngày đầu phải nói là muốn phát khùng với thái độ muốn gây chiến không ngừng với cậu ấy. Từng nước cờ đi đầy kiêu căng như cố tình thách thức tôi. Tôi cũng không hiền lành gì, ngang tàng chống trả với cậu. Nếu An tôn về chủ trương tấn công nhanh, tiêu diệt gọn thì tôi lại thiêng về lối bình tĩnh phòng thủ, nhanh nhạy tấn công. Dần dà, tôi và An gần như hiểu rất rõ về lối chơi của nhau, hiểu rõ cả những ưu và nhược điểm của cách đánh đối phương. Huấn luyện viên rất hài lòng về sự tiến triển vượt bậc của tôi và An nên đã tập trung bọn tôi vào đội tuyển thi đấu để tiếp tục luyện tập.
Sự ganh ghét ban đầu của hai con người dần hoá dần sự cảm mộ thâm sâu. Tôi bội phục Vĩ An trước sự sắc bén và quyết liệt đầy hiểm hốc. An nói cậu thích sự tinh tế, bình thản và thanh nhã đến hài hoà tuyệt đối trong cách chơi của tôi. Lý do chắc xuất phát từ quan niệm của mỗi người trong một ván cờ. Nếu tôi xem cờ vua là một nghệ thuật để chinh phục và cảm nhận thì cậu ta là xem một ván cờ là một trận đấu có thắng, có thua, không khoan nhượng. Vì thế, mặc dù tôi rất nhạy bén trong ván cờ nhưng lại ít bao giờ thi đấu với người khác. Vì tôi chơi cờ chứ không đánh cờ. Nó đối với tôi chỉ là cách gián tiếp để tìm hiểu một người_người đang chơi cùng tôi.
Tôi bước vào phòng và gật đầu chào huấn luyện viên cùng các bạn. Bên cửa sổ, An đã dàn sẵn cờ, cậu chọn quân đen, lúc nào cũng như thế.
Tôi tiến đến bàn, cười tươi đáp lại. An chống cằm ngắm nghía tôi rồi chọc:
_Bà hay quá ha, dặn bà mấy giờ mà giờ này mới tới? Sao không ngủ ở nhà luôn đi?
_Hứ, ông có biết để đến được đây tui đã phải trải qua bao nhiêu kiếp nạn không hả? Trầy da tróc vẩy chứ sướng ích gì! - Tôi ngồi phịch xuống ghế, tay đưa lên như quạt phành phạch.
_Xời! Thầy trò Đường tăng người ta gặp toàn quỷ yêu mà còn tới Tây Thiên an toàn. Bà xem lý do gì mà bà nói là kiếp nạn?
_Hừ, đời bây giờ quỷ ma nó còn khủng khiếp hơn thời xưa nữa. Kiếp nạn gì cho đáng hả? Xém nữa là ông phải vô Chợ Rẫy tìm tui rồi! Cũng may là còn nguyên xác nguyên hình tới được đây! Phù! - Tôi lanh chanh cãi lại, vừa vuốt trán nhẹ nhõm.
_Gì ghê vậy má? Vụ gì? Tay chân có làm sao không? Ổn chứ? Cần đi khám không? Tui xin thầy nghỉ rồi tui chở bà đi! - An nắm lấy tay tôi lật lên lật xuống xem xét, mặt lo lắng cực ngố.
_Ha ha, thôi, thôi, không cần đâu! Cảm ơn lòng tốt của ông, tui ổn. Chỉ là bé xe của tui mới đang nguy kịch thôi! Tui đưa nó đi cấp cứu rồi! - Tôi xua tay An ra, cười xuề.