Ông Quang Huy không nói gì, mắt vẩn vơ suy nghĩ, chợt, trong thấy một vật kì lạ mà Sam đang cầm trên tay, ông hiếu kì:
- Cái đó... Ở đâu ra thế?
- Dạ, con nhặt được ở gần chỗ hiện trường. Đẹp chứ? Ủa, có gì sao? - Sam vô tư trả lời, tay đung đưa vật thể đó trên tay mà yêu thích. Bàn tay cô như phát sáng bởi đang chiếm giữ một nguồn sáng kì lạ.
- Ờ, tại nãy giờ kiếm muốn chết mà không ra. Ai dè, bé Sam đã nhặt mất tiêu rồi! - Ông Huy nói, mắt sáng như sao mà đang tính toán gì đó. Ông biết rõ thứ Sam đang cầm trên tay là của ai.
- Vậy cái này là của chú hả? Đẹp quá! Cho con nha! - Sam chìa vật thể ra mà xin xỏ.
- Không được! Ngoại trừ cái này là không thể bởi vì chú dùng nó để... - Đạo diễn Huy lấy lại thứ vật đầy ma lực sáng dịu trên tay Sam, đôi mắt rất thận trọng mà cười thâm.
- Hả? Dùng để làm gì? - Sam tò mò.
Ông Huy đưa tay lên miệng làm vẻ bí ẩn:
- Suỵt! Bí mật!
Bằng một sự tự tin đầy cương quyết, ông vỗ tay tập hợp mọi người lại mà tuyên bố:
- Mọi người nghe đây, nếu tôi không thuyết phục Minh nhận vai thì Phạm Quang Huy này sẽ mãi mãi từ bỏ nghề đạo diễn!
Mọi người xôn xao, nhưng chẳng ai cho là ông Huy điên rồ vì họ thừa nhận là người xứng đáng nhất vào lúc này để diễn vai Ken chỉ có Minh. Tuy có hơi mạo hiểm nhưng ai cũng tin đó là quyết định đúng đắn.
Riêng Quang Huy, ông vẫn im lặng mà vạch ra những tính toán cho kế hoạch táo bạo của mình: Kế hoạch săn lùng ngôi sao của tương lai.
Không gian hanh nóng sầm sập, nắng xiên khoan đậu trên những đoá bằng lăng tím trên những cây cao gần đó, vài chú bướm lượn lờ quanh những khóm cúc đầy màu sắc ở những bồn hoa. Thứ ánh sáng tươi vàng của mặt trời vẫn len lõi qua từng dãy cao ốc một, không trung lấp ló vào chú diều đang bay lượn trong gió do lũ nhóc đang thả ở bãi đất trống hiếm hoi trong thành phố.
Chiếc Mercedes đen chạy như bò theo bóng người đang đi dọc theo con đường vắng xa khu trung tâm, cách công viên vừa rồi một đoạn ngắn. Kevin vùng vằng đi bộ trên vỉa hè. Phía sau lưng, người ngồi trong xe bóp còi xe réo gọi:
- Kevin! Vào xe đi! Cậu định đi bộ hoài hả? - Chàng trai Tây Dương luôn đi theo cậu - Alex đã vừa lo lắng, vừa buồn cười mà nói.
Minh xoay mặt qua nhìn anh rồi lèm bèm:
- Đi bộ cho hả giận! Đang bực bội!
- Đi bộ ngược thân à cậu chủ nhỏ? Vậy Alex cũng xuống đi bộ. Alex vừa mất tiền đây. Sao lại lấy tiền của anh quăng cho lão cà tưng đó? Em đang xài ké tiền anh đấy.
- Có bao nhiêu đâu mà ca cẩm như thế! - Kevin cũng dừng lại, khom người vào cửa xe đáp.
- Bao nhiêu cũng là tiền mà. – Alex ngán ngẩm rồi lại nài. - Lên xe đi!
Kevin khựng chân lại, im lìm nghĩ ngợi gì đó rồi cất lời.
- Chở Kevin đến chỗ này.
- Ừm, lên đi! - Alex gật đầu, tay gạt nút mở cửa.
Kev bước vào xe. Chiếc xe chầm chậm rời đi, thoáng chốc nhập vào mạng lưới giao thông nhộn nhịp. Mất hút.
Trên một con phố khá vắng ở ngoại ô. Chiếc Mercedes đen đỗ dừng tại một ngôi nhà xinh xắn, cửa ra vào là một tấm kính thuỷ tinh có những vân xám đục bao bọc. Trước cửa ngôi nhà đó, một tấm bảng nhỏ xinh treo dòng chữ: Phòng khám thú y Thanh Tâm.
Kevin đẩy cửa bước vào bên trong. Chiếc chuông gió bằng trúc có những thẻ cắt hình những chú cún với nhiều tư thế khác nhau kêu leng keng vui tai nhưng thay tiếng mời chào.
Màu xanh dương và trắng sữa xen kẽ nhau trên bức tường và gió từ chiếc quạt hơi nước mát mẻ thổi tung cơn nóng bên ngoài thành những mảnh nhỏ. Bên trong phòng khám treo rất nhiều hình động vật, nào là chó, mèo, thỏ, sóc, hamster,... Có những lồng hình như ngôi nhà dọc lối đi chứa các chú cún đang sủa inh ỏi...
Minh đi xuyên qua lối đi đó, đến nơi là chiếc bàn làm việc có một thiếu niên tóc vàng, đôi mắt xanh biếc một mí thanh tú ẩn sau cặp kính gọng đen tri thức. Chàng trai đó đang bón một củ cà rốt cho chú thỏ lông trắng muốt cùng đôi mắt đỏ xinh đẹp. Vẻ chăm chú chăm sóc cho chú thỏ của người thiếu niên thật thanh tao, đầy thánh thiện.
Kevin bước đến gần, nhịp chân bình thản đặt nhẹ. Nghe tiếng bước chân, chàng trai tóc vàng vui vẻ vừa nói, mắt vẫn dán in vào chú thỏ đang bị thương ở chân:
- Xin lỗi, bác sĩ Tâm vừa ra ngoài, quý khách vui lòng đợi... - Cậu chầm chậm ngẩng mặt lên nhìn, đôi mắt sửng sốt mà mở to, củ cà rốt trong tay rơi xuống, lăn ra bàn.
Cố gắng lấy lại bình tĩnh, cậu nói tiếp, giọng lạnh xa lạ:
- Xin lỗi, đây là phòng khám thú y. Nếu muốn khám cho thú cưng thì làm phiền quý khách đưa thú cưng tới và bắt số thứ tự được đặt ở đằng kia. - Cậu nói và chỉ tay về bàn để số thứ tự.
- Xin lỗi, tôi không mang theo thú cưng. - Kevin đáp, thái độ có vẻ trêu đùa.
- Vậy quý khách vui lòng quay lại đây sau. Cảm ơn! - Người thiếu niên trả lời nhanh chóng.
- Nhưng tôi chỉ muốn nhờ cậu tư vấn về tâm lý của thú cưng. - Ánh nhìn của Kev đầy thích thú.
- Tôi chỉ là phụ tá, không phải bác sĩ. - Một lời từ chối khéo.
Kevin nhướn mày:
- Cậu không tin tưởng khả năng của mình?
- Tôi không chắc chắn lắm. Trừ khi là trường hợp đơn giản. - Cậu nói, vẻ lo âu, tay chỉ về chiếc ghế đối diện. - Mời cậu!
Kev ngồi xuống ghế, mắt đảo quanh những con vật trong phòng khám, cánh môi day nhẹ:
- Thế thì... trường hợp vật nuôi của tôi cậu có giải quyết được không?
- Còn tuỳ vào mức tổn thương tâm lý mà thú cưng của cậu đến đâu nữa. - Ánh mắt xanh biết trở lại vuốt ve chú thỏ trắng đang rúm ró rút trong lòng mình.
- Được, vậy tôi sẽ trình bày. - Kevin ngẫm nghĩ mà chầm chậm kể - Tôi có nuôi một con mèo. Nó rất ngoan và nghe lời chủ. Một lần, do bất cẩn, đuôi của nó bị kẹp vào một cái bẫy chuột và bị thương khá nặng. Từ đó, nó hay trốn chạy khi thấy bẫy chuột, trốn luôn cả lũ chuột nhắt hay phá phách. Tính tình không ngoan hiền mà sợ sệt chui rút một xó, thấy người lạ thì xù lông và chạy biến. Đối với trường hợp này... lời khuyên của cậu dành cho chú mèo đó là gì?
Mái tóc ánh vàng ngẩng lên chăm chú, cắn nhẹ môi rồi từ tốn:
- Mèo là một loại sinh vật nhạy cảm. Tính cách có phần nhiễu sách và nhõng nhẽo. Cú sốc bị kẹp đuôi khiến nó sợ hãi mọi thứ, đó là một hiện tượng bình thường. Hãy thường xuyên vuốt ve, an ủi chúng để xoa dịu tổn thương này đồng thời từ từ tập cho nó làm quen trở lại với môi trường xung quanh. Không lâu sau chắc chắn nó sẽ thay đổi tâm tính. Rồi sẽ có một ngày nó sẽ chấp nhận tiếp xúc với môi trường xung quanh mà xem. Đừng lo lắng! Cậu cứ yên tâm!
Kevin nhếch môi cười nhạt rồi nhìn xoáy vào người thiếu niên trước mặt:
- Tốt lắm! Đối với mèo cách chữa trị như thế thì cho là hiệu quả. Vậy có thể áp dụng cách đó vào con người không? Nếu một người cũng từng bị tổn thương tâm lý và chạy trốn tất cả mọi thứ thì giải quyết thế nào? Cậu nghĩ sao hả... JONNY? - Kevin vẫn nói, một cái bình thản nhưng đầy hàm ý mà nhấn mạnh cái danh xưng dành cho chàng trai đối diện: Jonny.
- Xin lỗi, tôi không phải là bác sĩ tâm lý, cũng không phải mang tên Jonny, có gì nhầm lẫn ở đây phải không? - Người thiếu niên trơ lì mà đáp, không chút sợ hãi.
Mâu quang của Kevin thoáng tia hiềm khích, tiếng nói vẫn vang đều:
- Được thôi! Tôi sẽ gọi đúng cái vỏ ốc mà cậu đang rút vào. Bỏ rơi quá khứ, bạn bè, nhiệm vụ để đến đây sống thế này, xem ra cậu rất ích kỉ đấy Jonny! À không, phải gọi là HẠ KHÁNH DI mới đúng chứ!
- Cậu điều tra tôi với mục đích gì? - Cậu ấy hỏi mà không phản biện gì, chứng tỏ như thừa nhận bản thân là Hạ Khánh Di.
- Đem chú mèo đang thương tổn trở về cuộc sống của nó. Một năm để bình tâm là quá đủ rồi, cậu còn cả những nhiệm vụ còn dang dở nữa. - Kevin đáp, với thái độ như đang lật tẩy một ai đó, một cách hờ hững nhưng ẩn chứa nhiều ý sâu.
- Đến hơi sớm đấy. Rất tiếc là tôi không có nhã hứng sống cuộc đời như trước kia. Tôi thấy bình yên trong cuộc sống hiện tại. Hãy buông tha cho tôi! - Khánh Di đáp, như một lời khẩn khoản cầu xin.
- Hừ, để mặc những cộng sự của mình rơi vào nguy hiểm trong khi bản thân lại muốn vui thú bình yên. Cậu nhỏ mọn đến thế sao?
- Tôi biết bản thân mình rất hèn mọn nhưng tôi đã quá chán nản cuộc sống ngập tràn thù hận và toan tính như trước kia. Chỉ cần một cuộc sống đơn giản như thế này, không đua chen, không thù hằn, không tranh đoạt. Một cuộc sống giản dị nhưng mang lại bình yên cho tôi.
- Không lâu nữa thôi! Chỉ cần chờ thêm một chút nữa thôi! Điều đó khó khăn lắm sao? Tôi cũng như cậu, ao ước có được một cuộc sống bình yên, được đến trường vô tư như bao người cùng trang lứa, được thoải mái làm những điều mình thích, được đi bất cứ đâu, làm gì thì làm. Nhưng nếu... không có đấu tranh liệu ta có được tương lai như thế không? Tại sao lại bỏ mặc chúng tôi khi chúng tôi cần cậu nhất chứ? - Sự ức chế của Kevin bộc phát, ấn đường cau lại oán hờn.
- Yên tâm! Angel rất an toàn. Tôi sẽ không cho ai khai quật nó lên đâu! Nó mãi mãi là bí mật! Và... hãy để cô gái ấy được sống vô tư như trước giờ, đừng làm đảo lộn cuộc sống tươi đẹp đó! Đã có tôi bên cô ta rồi! Rất an toàn! - Di vừa nói vừa nhìn vào khung hình kê trên bàn mà ám chỉ. Trên hình, một người đàn ông ngoài 40, bên cạnh là một cô bé xinh xắn có đôi mắt màu xám tro thanh khiết đang quàng lấy vai ông trìu mến.
Kevin nghiêng đầu, vẻ không an tâm:
- Tôi vô phương với cậu. Và tôi cũng không muốn thuyết phục hay van nài. Nhưng hãy nhớ: Bất cứ khi nào cần đến giúp đỡ thì hãy liên lạc với chúng tôi. Hãy nhớ chúng ta từng là bạn! – Cậu rời khỏi ghế, xoay mặt đi. - Tôi về đây!
- Cảm ơn... vì tất cả! - Tiếng nói trong nhẹ vẳng lại phía sau, Khánh Di cúi đầu chào như cảm kích, chú thỏ an lành mà ngủ vùi trên tay cậu.
Minh không nói gì, cho tay vào túi rời đi, khoé môi ẩn hiện nụ cười như có như không.
Tiếng chuông gió lại lách cách kêu, ai đó đã mở cửa phòng khám rời đi. Nắng sáng nhạt hơn, hâm hấp một cảm giác oi nồng. Chiếc Mercedes đen vụt đi nhanh chóng khỏi phòng khám, làn khói xám mỏng sau xe phả vào khoảng không một vệt dài.
[Buông tha chưa chắc là một ân huệ...]
Two.
Quyền lực bị đánh rơi.
***
Bỏ lại sau lưng cái ồn ào phố thị, Minh trở về khách sạn tắm rửa, nghỉ ngơi. Phòng của cậu là phòng cao cấp nhất của khách sạn New World nằm ở tầng năm. Cái thang máy vừa đến nơi, cái chuông kính coong báo hiệu thật vui tai. Chìa khóa phòng là một tấm chíp điện tử có mã số thật tinh vi, an ninh rất khắt khe. Nhưng cho dù là làm mất tấm chíp này đi nữa thì cậu vẫn có thể mở cửa một cách vô tư.
Mở cửa ra, cái không khí thiếu vắng hơi người và nồng mùi nước hoa xịt phòng ngan ngát xông vào mũi cậu. Mệt nhoài cả ngày, bây giờ cậu ấy muốn ngả lưng ngay xuống cái giường êm ái trải dra trắng tinh khôi. Kiến trúc căn phòng này thật xa hoa. Nó là một căn phòng ở khách sạn nhưng thật ra nó giống như là một ngôi nhà thu nhỏ hơn. Rộng lớn và đậm phong cách châu Âu cổ điển là đặc điểm chính của căn phòng. Sắc vàng nâu dịu mắt, rèm cửa trắng tinh khôi phủ che mất không gian bên ngoài ban công. Tất cả tạo nên một thế giới cổ xưa tinh tế.
Minh khẽ nhắm lại hàng mi rậm cong cong, đen nhánh của mình, giờ thì cậu không còn đầu óc đâu nữa mà ngắm phòng ốc nữa. Làn da trắng bị bắt nắng mà trở nên hồng hồng ửng lên. Cậu không ngủ mà chỉ nằm lăn ra thở hắt. Chợt tiếng chuông của phòng cậu vang lên, theo bản năng và quá mệt vì đói, giọng cậu hơi yếu, vẻ vô cùng uể oải, phải nói cậu có một giọng nói rất hay nhưng giờ lại trở nên đuối xừ:
_Vào đi, cửa không khoá!
_ Thiếu gia! - Một vệ sĩ áo đen kính cẩn gập người 90 độ chào cậu, nhìn anh ta khoảng chừng 22-23 tuổi, có mái tóc vàng, mũi cao tăm tắp, có đôi mắt màu thuỷ bích - Alex vừa cúi đầu chào cậu. Tuy cố tỏ vẻ kính trọng thiếu gia của mình nhưng anh vẫn không nén được bản tính mà giáo huấn Minh:
_ Đi chơi cho đã rồi giờ lăn ra than mệt, ăn roi được chưa? - Phải nói tuy anh ta là một người châu Âu chính gốc nhưng phát âm tiếng Việt khá tốt, khó mà phát hiện anh chỉ mới học tiếng Việt gần một năm.
Minh dẫu môi, mắt vẫn nhắm nghiền:
_ Kệ người ta! Sao cứ thích xỉa xói em hoài vậy?
_Hừ, bản thân mình phải dõi theo trông như trông trẻ thế mà em vẫn gây chuyện om sòm. Sao? Không để anh can thiệp thì em cảm thấy thế nào? Vui không? - Anh nói, thích thú mà như trêu. Trên áo vest đen của Alex có một huy hiệu màu vàng cách điệu hình chữ S giống như sợi dây chuyền trên cổ Minh. Trông anh có vẻ uy nghiêm và quyền lực hơn các vệ sĩ khác mặc dù còn rất trẻ, bằng chứng là hôm Minh ở sân bay anh ta là người dẫn đầu tốp vệ sĩ và đứng gần Minh nhất và Minh cũng rất tin tưởng cậu ta, hay giao công việc cho cậu ta nhất. Vì anh ngoài vai trò là vệ sĩ thì còn kiêm cả chức quản gia và là người anh mà Minh hết sức kính trọng.
_ Thôi được rồi mà! Alex à, có việc gì không? - Minh bật dậy ngồi ở cuối giường tay chống vào thành giường nhìn anh. Điệu bộ vẫn như một chú mèo lười ngủ.
_ Thiếu gia, chuyện cậu giao phó tôi đã hoàn thành xong rồi ạ. Hình như cậu hơi mệt thì phải? - Anh nghiêng mặt thấp xuống, tay sờ vào trán Minh hỏi han.
_ Oh! Hơi nhức đầu và đói, không sao đâu! - Minh giương mắt nhìn Alex, cậu rất hài lòng vì anh đã hoàn thành nhiệm vụ, gương mặt có nét dễ chịu, tươi tỉnh hơn.
_ Vâng, có lẽ cậu chưa quen với khí hậu Việt Nam, nó khá nóng (quá nóng thì đúng hơn) so với Anh Quốc, chính tôi vẫn chưa quen lắm. Nhưng chắc là một thời gian nữa sẽ quen thôi! - Anh nói, cố tỏ một vẻ nghiêm trang đúng với hình mẫu của một vệ sĩ cao cấp.
_ Ừ, em cũng nghĩ vậy! Anh có thể nói cho em biết một số điều đặc biệt về ngôi trường mà em sắp học không? - Vừa nói Minh vừa ngã dài trên giường, bộ dạng thư thái, thoải mái gác hai tay lên gáy, phải nói Alex là một trong những người hiếm hoi thấy bộ dạng này của Minh - cực kì thân thiện và hồn nhiên - Được rồi! Khỏi giả bộ lễ phép nữa, thấy rùng rợn quá đi! - Minh lật tẩy cái bộ điệu vờ kính cẩn của Alex, cười nhàn nhạt.
_ Được rồi! Đỡ mệt! - Anh ngồi phịch xuống giường mà vui vẻ - Em sẽ vào học ở Học viện quý tộc quốc tế Supper Star, học ở lớp 10A1 cấp Supper King ...
- cấp học cao cấp nhất của trường, dành riêng cho những học sinh xuất sắc nhất không phân biệt địa vị xã hội. Nói chung, nó khá giống hình mẫu của Học viện IQ, nơi em từng học ở Anh nên cứ yên tâm về chất lượng giáo dục. - Alex huyên thuyên.
_ Vậy là hai tháng nữa mới nhập học phải không? Oa, lâu rồi mới được tới trường trở lại. Tối ngày bị nhốt ở nhà học với gia sư đúng là thật chán! Vậy là được giải thoát rồi! - Vừa hỏi Minh vừa đổi tư thế quay sang phải, một tay chống sau gáy, một tay kia vơ lấy cái điều khiển máy điều hòa nhiệt độ và ấn nút.
_ Hi hi, ham hố cho lắm vào! Mai mốt đừng than là chán đi học ở trường nha! Đồ chóng chán! - Alex vừa nói vừa dí tay vào trán Minh, sau đó đứng dậy chắp tay sau lưng đi về phía Minh vừa xoay qua. Anh lại khom người gần lại Minh cười gian: