Ở đâu đó nơi bờ cát, tận sâu lòng đất. Một thứ ánh sáng chợt lóe lên, cố gắng từng chút một vươn khỏi lớp cát dày. Lời kêu cứu của thứ ánh sáng đó như được đáp trả, con sóng thủy triều vỗ sâu vào bờ cát, từng chút, từng chút một. Đến khi ánh sáng đó lộ rõ dưới mặt cát - SÁNG LẤP LÁNH...
Quyền lực nào đó đã bị "bỏ quên".
***
0.00 am.
Phòng VIP _ Club Bar.
Đình đám trong âm nhạc sôi động thường nhật. Tiếng nhạc trào tức muốn vỡ tung lồng ngực. Ánh sáng loang lổ từ đèn màu chiếu rọi những con người vẫn cuồng nhiệt vui chơi.
Phòng VIP sang trọng, tiện nghi. Nguyễn Chí Linh ngồi trên sô pha màu vang đỏ, tay quàng lên vai những cô gái "mát mẻ" thiếu vải lượn lờ quanh mình. Họ chọc ghẹo nhau, đôi lúc có phần khiếm nhã. Nổi bật một hình ảnh trác tán của một cậu ấm chính hiệu.
Hành trình phải làm là một chuỗi ngày ẩn dật trong lớp vỏ một thiếu gia ăn chơi sa đoạ. Đó là công việc không phải dễ dàng mà làm. Nó đòi hỏi người giả dạng phải có một khả năng nhanh nhạy ứng biến trong mọi tình huống; quan sát, thu nhận mọi vấn đề thật cặn kẽ nhưng vẫn không làm bản thân bị bại lộ thân phận. Và hãy nghĩ xem điều gì sẽ tồi tệ hơn bằng việc thân phận bị lật tẩy? Kết cục của điều khủng khiếp đó sẽ khiến người ta khó lòng thoát khỏi sự trừng trị dã man của những kẻ đứng sau bức màn tăm tối của những trò chơi trá hình.
Biết thế, vẫn có những con người hăng hái xông pha vào nó. Họ cam nguyện hy sinh vì một lý tưởng mà họ cho là lẽ sống của mình_vì một cuộc sống bình yên cho nhân sinh an lạc, họ nguyện lao mình vào nguy hiểm để bảo vệ nhân loại khỏi những thế lực xấu xa, hắc ám.
Họ cống hiến tuổi thanh xuân, sức lực của một chú ve vừa thoát kén tràn trề sinh lực và cả trí tuệ, tính mạng mình vào công việc tình báo_công việc luôn bầu bạn với tên thần Chết Thanatôx man rợ. Biết nguy hiểm nhưng vẫn đam mê.
Lý tưởng sống cao đẹp của ta là gì? Ta sống vì mục đích gì? Ta có bao giờ tự hỏi mình bản thân đã cống hiến gì cho cuộc sống?
Sống không đơn thuần chỉ là tồn tại. Sống là để yêu thương. Sống là cống hiến.
Và hãy dùng sự sống quý báu này dâng hiến cho đời những bông hoa đẹp nhất. Người thiếu niên có vẻ ngoài sa đoạ này lại kì thực là một bông hoa mang tình yêu sâu sắc cứ lặng lẽ góp nhặt vào vườn ươm hạnh phúc.
Đôi mắt dao dác trong khi vẫn giữ nguyên nụ cười cợt nhã sặc mùi hào hoa. Thần kinh Chí Linh bị kéo căng như dây chão. Chỉ cần sơ suất một tý, thứ cậu phải trả là cả tính mạng. Đằng sau một bức màn một cơ sở kinh doanh chân chính là mạng lưới tội phạm khét tiếng. Sự ranh mãnh của họ đủ để triệt tiêu những kẻ lạ mặt có ý định thâm nhập vào bộ mặt phi pháp ẩn giấu bên trong.
Góc phòng, một camera chuyên trách có nhiệm vụ quan sát tình hình bên trong phòng VIP. Linh biết, không những chỉ trong căn phòng này bị giám sát bí mật mà toàn bộ các góc của khối kiến trúc ở bar đều bị giám sát nghiêm ngặt_biểu hiện của sự cảnh giác cao độ với sự thâm nhập của kẻ gián điệp điều tra.
Mọi cơ mặt giãn ra đầy phiếm đùa, đầu óc mang hàng tá suy luận cụ thể ghi chép nhanh về những điểm bất thường vừa quan sát được, Nguyễn Chí Linh day nhẹ trán hài lòng. Không thể nào lộ diện sơ hở, sự láo liêng của đôi mắt luôn được phủ mờ bằng ánh mắt háo sắc, bỡn cợt. Cậu đã kịp ghi nhận các chi tiết tố cáo sự bất chính trong kinh doanh ở đây: tổ chức bảo kê công khai, đội ngũ vũ nữ có hoạt động mờ ám ngay tại bar và kinh doanh chất kích thích phi pháp. Những ghi nhận đầu đó cũng khiến Club Bar ngay lập tức nằm trong sổ đen của các cán bộ trinh sát.
Căn phòng sực nồng mùi rượu mạnh và son phấn. Âm nhạc bên ngoài sôi trào ngập cả vào nơi đây. Sự hài lòng vẽ trên khoé môi như có như không, Linh đuổi khéo đám tiếp viên nữ ra khỏi phòng.
Công việc đầu tiên đã xong. Cậu dừng công việc ở đó đến khi có yêu cầu điều tra từ cấp trên giao cho cậu. Tất nhiên là sau khi bản báo cáo mới nhất của toàn thể trinh sát bí mật được gửi về tổ chức.
Đáp nhẹ trong đầu óc một sự thoả mãn kì lạ phiêu diêu như một chiếc lông vũ trắng bay tự do. Vẻ hồi hộp nghẹt thở khi phải giả mạo mà xâm nhập được thay thế bằng hơi thở sâu pha lẫn sự thích thú khi bỡn cợt với nguy hiểm.
Sau mấy ngày liên tiếp bắt tay vào việc đã khiến người thiếu niên lao lực quá độ. Giờ đây, cậu có vài khoảng thời gian hiếm hoi để làm việc riêng cho mình.
Phòng vắng. Một con người lặng lẽ đan bàn tay vào nhau, đặt lên gáy lim dim để tự thưởng cho công việc vừa hoàn thành tốt đẹp. Chí Linh vẫn ngồi trên ghế sô pha, mái tóc bạch kim cố nguỵ tạo sao cho thật già dặn hơn cái tuổi "măng non trẻ trâu" của mình. Cậu mặc chemise đen có những viền trắng ở hàng khuy đi cùng với quần skinny đỏ sậm cực thời trang. Vẻ sành điệu đó cũng góp phần khiến vai diễn của chàng trai thêm vài phần hoàn thiện.
Ngồi lặng thinh trong sự bặt tăm như có muôn ngàn suy luận dồn dập. Tuy nhiệm vụ đã xong nhưng còn thứ cậu khiến vẫn đang chờ đợi_việc không liên quan đến nhiệm vụ.
Cửa phòng bật mở trước sự đồng ý từ đầu của người bên trong_việc riêng đã đến. Chàng thiếu niên trạc tuổi khoác áo biker màu nâu cùng mái tóc vàng vuốt gel sành điệu bước vào. Đôi mắt xanh biếc như biển khơi hạ xuống nhìn đăm đăm vào con người đang ngồi trên sô pha kia.
Như đã phát hiện một ánh mắt đang cố khai quật mảng nội tâm được giấu kín bưng của mình, mái tóc bạch kim cong môi hờ hững, giọng nói nhàn nhạt mà cất lên:
_ Đến rồi sao? Cố nhân. Lâu rồi mới gặp lại.
_ Are you Dragon? - Gương mặt con người đang đứng đối diện thoáng nét bối rối.
Có lẽ, nguồn gốc của sự bối rối đó bắt đầu từ sự thay đổi quá nhiều của người bạn cũ. Thời gian đúng như một phép thuật kì lạ khiến con người thay đổi đến chóng mặt.
Nụ cười mang vẻ thừa nhận, Linh gật đầu:
_ Là tôi.
_ Hơn một năm không gặp, cậu lớn nhanh đến mức tôi suýt không nhận ra. - Đôi mắt từ biển khơi mang phần xa xăm mà thán.
Bật cười thành tiếng vì câu nhận xét của người bạn, mái tóc bạch nhún vai, cũng thành thật:
_ Cậu cũng thế thôi. Chúng ta giống nhau! Ha ha!
_ Tại sao hẹn tôi đến đây?
Linh đưa tay mời người bạn đang đứng ngồi xuống ghế, cơ mặt thản nhiên trái ngược với sự nôn nóng của người đối diện. Như một ngọn lửa âm ỉ va chạm vào dòng nước mát lạnh từ nguồn cao thanh thoát, cả hai đều dồn nén một mưu toan bí mật của riêng mình.
_ Bình tĩnh đã, mời cậu ngồi!
Dáng chiếc biker nâu miễn cưỡng lướt qua Chí Linh, hạ người ngồi xuống băng ghế kề bên, tay ôm tay nhìn người bên cạnh đầy dò xét:
_ Có gì thì nói nhanh. Tôi không có thời gian.
_ Uầy, từ từ chứ! - Linh cười_đầy sâu xa và toan tính.
Bàn tay thon guộc nhấc một chiếc ly mới để rót rượu ra, chiếc chemise đen bình thản tựa một cây sồi đứng giữa đồng cỏ quang đãng. Riêng, khác là bầu trời của cây sồi to cao thì tươi trong và thanh khiết; bầu trời của cậu lại ảm đạm, âm u như bị trùm kín bằng một túi nilon đen ngòm.
_ Gọi tôi đến có việc gì? - Chàng trai mới đến có phần cố gắng chịu đựng, đôi mắt xanh một mí dồn nhiều ức chế.
Mỉm môi lịch thiệp, đưa ly rượu cho người bạn, Linh cứ tỏ rằng bản thân cực kì bình lặng dù trong tâm can đang bị xáo trộn như có một tên đạo chích khốn khiếp đang xới tung mọi dữ kiện trong lòng cậu trở thành một đống ngổn ngang.
_ Cậu có vẻ rất khó chịu khi phải gặp tôi? Hay cậu thực sự căm ghét những gì đã làm ở quá khứ?
Đan xen trong sự mập mờ cố gắng che đậy, mái tóc óng lên sáng đẹp như tơ vàng, chàng trai đón lấy ly rượu để hờ trên tay, không có ý định uống.
_ Đừng ve vờn nữa, nhập đề đi.
Chí Linh nhoẻn môi, vẫn thái độ lờn vờn như điệu bộ đỏm đáng của một loài thú đi săn đang rình rập con mồi. Cậu chớp mắt, vờ ngây ngô:
_ Sao ấy nhỉ? Cậu ghét gặp tôi? Phải không nào, Jonny?... À... Quên mất! Phải xưng hô với cậu sao bây giờ? Nên gọi Jonny hay là... Hạ Khánh Di?
Bị chụp lấy một lỗ xoáy tịch mịch mà chiếc biker nâu đã che giấu, thâm tâm chợt nực cười với hoàn cảnh hiện giờ, Hạ Khánh Di cười trừ:
_ Phải, tôi ghét phải gặp lại cậu_người biết quá rõ về quá khứ của tôi. Tôi ghét cái cách cậu đá xoáy tôi như tôi đang dối gian một điều gì đó thật khủng khiếp. Chúng ta chỉ dừng ở mức độ đã từng quen biết nhau, và chưa bao giờ đi quá khoảng cách đó. Đừng nhầm lẫn!
Linh nhấp môi hớp thứ chất lỏng có mùi cồn kia, cảm nhận đầu lưỡi bị tê rần vì loại rượu mạnh, cả khoang miệng cũng nóng ran. Vẻ điềm đạm mà cậu đang bày ...tỏ đang lung lay bởi sự nóng vội trong lòng, cậu thèm đấm vào kẻ đối diện một phát bởi sự yếu hèn của hắn.
_ Kẻ nhầm lẫn là cậu. Không phải tôi. Cậu đã xem tôi là bạn nên mới nhận lấy hậu quả thảm khốc như vậy. Tuy tôi rất có lỗi với cậu nhưng bản thân lại cực kì ấm ức bởi những hành động mà cậu đã làm: hèn mọn, trơ tráo, ích kỉ.
_ Mắng tiếp đi! Tôi nghe. Chỉ nghe duy nhất hôm nay nữa thôi! - Vẻ trơ lì hoàn toàn với những tính từ mà người thiếu niên bên cạnh đã gán ghép cho mình.
Di tỏ ra lạnh lùng để cố tình chọc tức chàng trai kia. Một đầu óc thoáng chốc sau sự kiện bị uy hiếp vào buổi chiều cùng ngày đã khiến cậu hoàn toàn nhận thức được điều sẽ làm hiện tại. Sâu thẳm trong tâm trí như một ngõ cụt vừa bị đập đổ trở nên thoáng đãng, thông suốt. Thứ mà cậu đang suy tính sẽ là một nước cờ hoặc là thắng hoặc là thua. Cậu phải là người nắm rõ quy tắc nhất về trò cá cược này.
Đôi mắt đen láy hừ lạnh, sự bực tức trong lòng cấu tạo thành một tảng đá to lớn nặng nề chèn ép đi lý trí của Linh. Hớp cạn ly rượu đến tận đáy để dồn cơn ức chế xuống, chàng trai tóc bạch kim đè nén hơi thở nóng rát của mình trở vào ngũ tạng, chỉnh lại giọng:
_ Tôi không có ý định phê phán cậu. Nhưng...sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ sống hai mặt.
_ Hai mặt? Tôi nói sẽ về phe cậu bao giờ? Thứ tôi làm là sự "hợp tác". Nó không mang hàm nghĩa của cụm từ "chung một chiếc thuyền". Sống chết của các người không liên quan tới tôi. Điều tôi quan tâm chỉ là cách mở khoá cách mảnh ghép của Angel. Chỉ vậy!
Làn môi hồng nhuận ngập mùi rượu của Chí Linh kiềm chế mà mím chặt, tay bóp lấy thân ly như muốn nghiền nát nó thành cát bụi. Cậu sắp tức phát điên vì sự trơ tráo của Khánh Di_con người đầy tham vọng và nhỏ nhen.
_ Đúng. Hạng người như cậu thật đúng là truyền nhân của giáo sư Hạ_Vitor Simpson: cực kì thực dụng và vô cảm. Vì mục đích bất chấp tất cả. Và cậu biết đó, kết cục của lối sống đó sẽ ra sao? Người cha đáng kính của cậu đã vĩnh viễn trầm mình dưới lòng đại dương lạnh giá ở Malayxia. Nơi mà ông ta đã nhấn chìm mọi tội lỗi của mình với gia tộc Bạch Hàn, những linh hồn của Bạch gia ở suối vàng sẽ không tha cho ông ấy đâu! Và cả cậu nữa...người biết quá nhiều về sự thật đó...
Gương mặt bỗng chốc tái xanh bởi được nghe lại một câu chuyện đến từ dĩ vãng, Khánh Di trừng to mắt để nguỵ trang cho sự hoảng sợ chực ào lên chiếm đoạt lấy cỗ máy trí tuệ đang mạch lạc hoạt động. Ép nén cơn sợ hãi đó dìm sâu xuống khoang ngực, Di ngẩng cao mặt, khẽ cười:
_ Hừ! Trách là ngài Daniel Joe đã quá tin người. Và cậu nên biết rằng: Lúc đó tôi chỉ là một đứa bé ba tuổi. Tuy tôi biết tất cả nhưng chả ai tin lời một thằng nhóc cả. Vụ hoả hoạn đó ăn sâu trong tiềm thức mọi người là sự cố chập điện đơn thuần dẫn tới nổ gas. Ba mươi sáu người nhà họ Bạch xấu số đã trở thành nắm tro tàn thấm trên cát mặn, lạc loài ở đại dương xa xôi mất rồi. Tất cả...mãi nằm trong im lặng!
_ Không. Đúng hơn là 35 người chứ! Phải không?... Cậu đã quên trừ đi hậu duệ cuối cùng của Bạch gia may mắn còn tồn tại_BẠCH HÀN BĂNG. - Linh nhếch môi cười nhạo. - Và tại sao cậu lại hèn nhát nín bặt như thế suốt ngần ấy năm? Jonny Simpson, hãy giải thích lý do đi!
Di nghiền chặt hàm gắng gượng cho vẻ thản nhiên của mình được trọn vẹn. Thâm tâm đau như cắt. Một bí mật mà cậu thề phải chôn kín đến tận lúc nhắm mắt buông xuôi đã bị cố nhân cố tình đào bới lên. Bản thân tự biến mình thành kẻ giả dối, nào ai biết nỗi khổ tâm đó hành hạ cậu biết bao nhiêu. Cậu không hề có lỗi gì về vụ thảm hoạ mang đầy rẫy bí ẩn của xa xưa.
_ Sai rồi. Tiểu Bạch đã chết cùng với vụ cháy ấy. Cô ta chết thật rồi!
_ Tôi đã gặp lại đôi mắt xanh xám tro xinh đẹp ấy_người con gái mà ta cứ ngỡ là đã chôn thây vùi trong lửa đỏ vẫn hạnh phúc sống một cuộc sống mới tại một xứ sở xa lạ. Cậu biết mà!
Ánh mắt xanh biếc chợt hằn đỏ ứ lên trong nhãn cầu nom đáng sợ. Ly rượu trên tay chiếc biker nâu đã vô tình ngả nghiêng xuống bàn. Dòng rượu sóng sánh tuôn rơi lả chả loang trên mặt kính hình bầu dục.
Hạ Khánh Di đã thua hẳn con người đối diện trong khoản kiềm chế cảm xúc. Sự bình lặng mà sắc sảo của cậu thiếu niên cùng tuổi khiến cậu thấy hổ thẹn, cậu không làm được điều đó. Trách là do cậu quá yếu kém để che giấu đi nội tâm rối rắm như bị lốc xoáy cuốn đi của mình. Bằng tiếng nói yếu ớt nhượng bộ, Di nhẹ nghiêng đầu hỏi:
_ Cậu muốn gì ở tôi?
Thoả mãn vì đã dẫn dụ con mồi dần vào lưới, ấn đường của người mặc chemise đen giãn ra, tiếng nói bình tĩnh bật lên:
_ Đơn giản. Cậu biết rõ tôi cần gì, là Angel.
Nụ cười ngạo nghễ bật lên sảng khoái, Di tự mỉa mai bản thân luôn trở thành con mồi béo bở cho những kẻ lợi dụng để tiếp cận Angel. Sau trận xung đột ban chiều với Black Jack_kẻ mà cậu đã cộng tác suốt ngần ấy năm vì một kế hoạch đen tối, tàn độc. Cậu đã quá mệt mỏi để minh chứng rằng Angel đã bị tiêu huỷ không một dấu vết. Hạ Khánh Di biết rõ điều dã man mà Angel mang lại, nó là con quỷ dữ lặng lẽ giết chết lý trí của những người sở hữu.