Oh yeah!!! Ba má ơi! Con sống rồi! Tôi đủ tỉnh táo để nhìn thấy con quái vật đó quẹt ngang mặt mình trước khi rơi vào trạng thái vô thức lần hai.
Cơn choáng váng do mất đà té nhào lại làm trí óc tôi trống rỗng. Tối sầm. Ê buốt. Tôi lại phải chờ cơn đau do tiếp đất áp vào da thịt. Từ từ... Thời gian lại xâu xé lí trí tôi thành một cái vỏ trứng gà nát vụn.
Chân tôi đau ê ẩm. Mắt ướt nhoè. Tim nhảy hip hop. Hu hu, chuẩn bị hun Thổ Địa thôi! Sao mà chân tôi ê nhức thế này?
Đột nhiên, khi tôi cảm nhận bản thân sắp nằm dài trên mặt đường, một vòng tay ấm nóng mạnh mẽ siết lấy tôi, vững vàng đến nỗi tôi nghĩ mình đang tựa vào một chiếc ghế salon êm ái. Ấm áp đến mức tôi muốn vùi chặt người vào vòng tay êm ái đó. Có mùi nước hoa thảo mộc thơm mát thoang thoảng lảng vảng trong nước mưa. Người tôi lao dài trên nền nước mưa bì bõm. Quái lạ! Ngã mà không thấy đau thế này?
Tôi lí hí mở mắt. Có ai đó đã ôm siết tôi lại, thay tôi tiếp nhận cái đau với nền đường lạnh lẽo. Vòng tay đó đủ mạnh ôm khít tôi trong lòng nhưng vòm ngực đó lại ôm nhu làm gối tựa bảo bọc lấy đầu của tôi. An toàn, cảm giác an toàn đến nỗi tôi muốn được vòng tay này mãi ôm chặt lấy tôi.
_ Này! Nhỏ tính nằm trên người anh hoài sao?
Có tiếng nói cất lên, là tiếng của con trai, trầm ấm và dịu dàng. Tôi cảm giác nó quen quen.
Tôi vẫn rúc sát trong khuôn ngực săn chắc kia, nghe rõ cả tiếng con tim trong lòng ngực ai đó đang đập nhịp nhàng, bình lặng. Hơi ấm nam tính vẫn bao bọc tôi, dịu nhẹ nhưng yêu chiều.
Tôi ngẩng mặt. Vòng tay ấy buông thõng người tôi ra. Tôi ...
được nới lỏng người liền nhướn dậy, dáo dác nhìn.
Thượng Đế ơi, Ngài xem! Ngượng chết đi thôi! Tôi đang nằm trên người một tên con trai, lại còn ôm người ta cứng ngắc nữa chứ. Hây da, nãy giờ ăn đậu phụ của người ta không ít, vô tư chiếm giữ tiện nghi từ vòm ngực đó! Ôi, xấu hổ quá đi mất!
Tôi hoảng hồn lồm cồm bò dậy. Mưa phất vào người, ướt nhẹp. Quần áo dính chặt vào người khó chịu. Cả người thoải mái nằm trên người cậu trai trẻ kia thì đúng là quá mất mặt. Oái, đang ở ngoài đường mà! Oa, tôi muốn có một cái lỗ để chui xuống!
Người con trai có mái tóc bạch kim ướt mem, sướt cao khỏi trán, đạo mạo, khí phách. Cậu vẫn ngã dài trên đất do che chở cho tôi. Hơi thở nhè nhẹ làm khuôn ngực nhấp nhô như sóng lay nhẹ ở khơi xa. Tôi há hốc mồm, mắt chớp chớp bất ngờ. Nín thinh như hến. Người này sao quen đến thế?
_ Không biết đỡ người ta dậy sao? Con thỏ trắng có móng vuốt họ mèo? - Cậu trai đó lại hỏi, cười ấm như tia nắng ở Paris.
Đây là...
_ Còn ngồi thộn mặt ra thế à? Ui da, cái tay khốn khổ của mình! Hic hic! - Anh nhìn tôi, hờn mác.
Tôi lật đật ngồi dậy, rời hẳn cơ thể của người kia. Quả bóng đã bị tuột khỏi tay, lăn vào lề đường. Tôi quỳ trên mặt đường, chiếc quần legging ngang gối thấm mưa ướt lạnh. Tôi đỡ lưng người con trai ấy dậy.
Một số người quan tâm dừng xe lại lo lắng. Thấy không có ai bị thương, họ lại nổ máy xe rời đi. Chiếc xe đen vừa rồi đã biến mất dạng.
Chàng trai nặng nề ngồi dậy, mày khẽ cau lại, nhăn nhó. Chắc là đau lắm. Cả đầu đập xuống đất thế mà không chấn thương sọ não thế cũng hay lắm rồi.
Mưa đổ hạt tròn đầy, ướt nhũng mái tóc của tôi và anh ấy. Thằng nhóc nhỏ đã ôm lấy quả bóng, sợ sệt rút vào mái hiên nhà.
_ Oa, anh ơi, có sao không? - Tôi bối rối hỏi han, quỳ sạp trên đường, chả màng tới cảnh quang hiện tại.
Người con trai phủi cánh tay trầy trụa, chớp mắt:
_ Trăng sao gì? Ban ngày chưa có sao! Nè, nhỏ điên hả?
_ Hả? Điên gì?
_ Thấy xe tới mà không tránh. Suýt nữa là bị tông cho một phát rồi! À, thôi nào! Mưa lớn đấy, tìm chỗ trú mưa cái đã! - Anh phủi tay đứng hẳn dậy, vẫn thuyết giáo. - Nè, sao còn ngồi lì ra đó?
Tôi lơ mơ nhìn người con trai. Cảm giác thật quen! Hình như đã từng gặp nhau! Lúc nào vậy ta?
Ngây ngốc lề mề bò người đứng dậy, bỗng dưng một cơn điếng hồn làm tôi té thụp xuống.
_ Ái da! Đau quá!
_ Nhỏ sao thế?
Tôi nhăn nhó rên rỉ, hu hu, sao mà đau thế này?
_ Á! Cái chân của mình!
Người con trai khẽ cau ấn đường, cúi người xuống nhìn chân tôi.
Trời đất! Chân trái của tôi... Á! Máu kìa! Hu hu, oa oa, sao thế này?
À, nhớ rồi, tại thân thể chậm chạp phản ứng với cái xe nên mới ra thế. Lúc nãy, khi cái xe vụt qua, tiếng đập "rầm!" là do mũi xe đã tông vào đầu gối tôi. Bây giờ, nó tím bầm, sưng tấy, đổ máu trầy trụa.
_ Ôi trời! Sao thế này? Chân nhỏ bị thương rồi! - Anh thản thốt.
Mưa kéo hạt dài trĩu đi biểu tình khắp bầu trời, nếu cứ ở mãi đây chắc là sẽ ướt chèm nhẹp mất thôi. Còn chân tôi...đau tới nỗi lếch đi không nổi. Thảm quá!
Mái tóc bạch kim kia đưa tay kiểm tra vết thương trên chân tôi. Nước mưa thấm vào vệt da rách đau ghê gớm. Máu tí tách theo mưa chảy xuống mặt đường.
_ Vào trong nhanh thôi! - Anh nói, rồi quỳ thụp xuống. - Theo anh!
Tôi vẫn ngốc nghếch hỏi:
_ Anh làm gì thế? Đi đâu?
_ Trời ạ, thưa chị, đi tìm chỗ trú mưa chứ đi đâu? Lên đây, em cõng chị ạ! - Anh kéo tay tôi quàng lên cổ mình.
_ Ơ...nhưng mà... - Chưa kịp để tôi nói hết câu, dáng hình to cao đó đã cõng thóc tôi lên lưng, vội vã nép vào lề đường.
Tôi đành để yên cho người đó cõng, chân quá đau, không thể đứng vững để tự đi bộ. Ngẩng mặt nhìn về mái hiên, thằng nhỏ bé con đã chạy mất tiu từ đời nào.
Dọc con đường, có một tiệm books-coffee, bao bọc bằng kính thuỷ tinh nâu vào những dây thường xuân mang hơi thở cổ kính cùng bảng tên khắc bằng gỗ mộc mạc: "Vô định" - Tên của quán coffee đó, mang một cảm giác du mục và thật tự do.
Chàng trai cõng tôi chạy nhanh vào quán, nơi đó là nơi gần nhất trốn được cơn mưa xối xả ngoài trời.
Anh cõng tôi, đẩy cửa bước vào. Mùi hạt coffee rang thơm lựng nức mũi. Có cả mùi bánh nướng mới ra lò mang hương béo ngậy. Cả không gian ấm áp ngập tràn những mùi hương thơm phức hoà cùng sắc nâu vàng cùng tông của giấy dán tường và nội thất gỗ mang kiến trúc Nhật. Các tủ sách tạo ra một ô vuông phân chia các bàn thành các gian riêng biệt. Chân bàn thấp, đệm ngồi màu nâu mềm mịn. Trên bàn còn kê một chậu bonsai nhỏ và xấp giấy dành cho các vị khách đam mê nghệ thuật gấp giấy Origami trổ tài. Không khí toát lên một vẻ tĩnh lặng và yên bình tuyệt đối.
Bóng dáng một chàng trai cõng cô gái trên lưng ướt nhem vào quán làm không ít vị khách đang chăm chú đọc sách phải ngẩng mặt lên nhìn trộm. Mùi thảo mộc toả mát vào cánh mũi tôi, là mùi nước hoa của chàng trai, nét cổ điển và dịu mát. Anh ấy đặt tôi đến chiếc bàn ở góc trong cùng của quán, áp sát mặt kính nâu, xung quanh được bao bọc bởi những kệ sách. Có một ly Macchiato đang uống dở để cạnh quyển "Đắc nhân tâm" đặt trên bàn, vậy đây là chỗ ngồi của anh ấy.
Lúc anh cõng, tôi đã cố vặn vẹo bộ nhớ của mình để tìm ra bóng hình đó. Cái nụ cười dịu dàng khi anh đặt tôi ngồi xuống, giọng nói trầm ấm và mái tóc bạch đẹp như mây trời,... Tất cả đều mang một nét ấn tượng đã từng tồn tại trong tâm trí:
[NHỚ! Anh tên là Nguyễn Chí Linh! Nhớ rõ! Là Nguyễn Chí Linh nhớ chưa! Chúng ta sẽ còn gặp lại!].
Oa, tôi nhớ rồi! Anh ấy tên là Chí Linh, đó là người đã giúp tôi bắt cướp vào hơn một tuần trước. Hì hì, anh ấy đúng là anh hùng làm việc nghĩa "siêu siêu cấp" luôn. Lần đó, mọi việc diễn ra quá nhanh, chóng vánh khiến tôi không ấn tượng sâu sắc lắm. Hôm nay, anh lại cứu tôi lần nữa. Oài, lại thiếu nợ lần nữa rồi!]
Khi anh đặt tôi ngồi xuống, tôi vội xoay sở kiểm tra tay chân xem còn bị thương ở đâu nữa không. Rất may là chỉ bị thương ở gối trái.
Thấy người bọn tôi ướt nhem, người phục vụ nhanh nhảu đi lấy từ đâu ra hai cái khăn bông trắng cho bọn tôi lau lại mái tóc ướt sũng.
Tôi nhận lấy cái khăn, cười khách sáo. Anh ngồi vào đệm bên cạnh, lấy khăn vò khô mái tóc ẩm ướt. Tôi mím môi, nhẹ giọng:
_ Cảm ơn anh đã cứu em, Chí Linh.
_ Hơ hơ, tưởng nhỏ quên anh rồi chứ! - Anh bật cười, nhướn mắt. - Này, chân nhỏ có đau lắm không?
Tôi lấy miếng khăn giấy trong hộp đựng mang kiểu một chiếc ghế bành nhỏ xíu, màu da bò, lau nhè nhẹ những vệt nước mưa lẫn máu bám quanh miệng vết thương.
_ Ờ, không sao ạ! Tay anh mới đáng lo, anh đau lắm không? - Tôi suýt xoa.
Anh nghiễm nhiên nhấc tách Macchiato lên hớp một ngụm, vô tư:
_ Chả sao cả, xây xát sơ sơ thôi mà! - Ngừng một lúc, anh lại hỏi. - Mà tại sao lúc nãy thấy xe tới mà nhỏ không tránh? Muốn tự sát hả?
Tôi nhíu mày, cả bản thân cũng không hiểu nổi việc làm của bản thân khi ấy.
Cố gắng giải thích:
_ Em cũng không biết nữa! Tự dưng lúc ấy đầu óc em rỗng tuếch, chẳng suy nghĩ được gì. Tai ong lên choáng váng. Lúc đó, tự dưng em cảm nhận như có một tiếng nói rất kì quái níu kéo chân em lại. Tiếng gọi thảm thiết, u uẩn như vong hồn vậy. Rùng rợn lắm!
Linh chồm sát gần, tò mò:
_ Hả? Thật sao? Tiếng gọi đó là gì?
_ Ờ, cái tiếng gọi một cái tên, thỉnh thoảng lại vang lên trong đầu của em. Chất giọng nói tiếng Hoa. Cái gì mà... "Băng Nhi!", "Tiểu Bạch!", rồi lại "Hàn Băng! Hàn Băng!". - Tôi thật thà trả lời, chắc là tôi phải đi gặp chuyên gia tâm lý để giải mã hiện tượng trên rồi đây.
_ Hàn Băng? - Giọng Linh hỏi tôi, nhỏ xíu, mặt cứng đờ, xám trắng.
Tôi gật gật đầu:
_ Vâng ạ!
Hình như tôi thấy nét mặt kia khẽ thoáng tím tái, rất nhanh rồi lại trở lại hồng hào.
_ Ờ, coi chừng nhỏ xem phim Tào nhiều quá nên bị lậm đó.
_ Hơ hơ, anh trêu em à? Đáng ghét! - Tôi bĩa môi dỗi, rồi lại cười vui ngay. - Mà cảm ơn anh đã cứu em nha! Không có anh chắc là nãy giờ em còn nằm liệt trên đường. Ủa? Mà sao lúc nào em gặp nguy thì anh cũng xuất hiện kịp thời mà tương trợ thế hả?
Khăn trắng vắt trên cổ, mái tóc trắng khô bong xốp phồng như một cây kẹo bông trắng. Linh dùng tay vuốt mái tóc mình trở lại ngay nếp, nheo mắt:
_ Hì hì, thì anh bảo chúng ta có duyên mà! Vốn anh đang uống coffee tại đây, tự dưng nhìn ra ngoài cửa lại thấy nhỏ lững thững đi tới, y như kẻ mất hồn, tính ra chào hỏi nhỏ một tiếng,...ai dè, xém nữa trông thấy án mạng rồi! Mà hồi nãy nhỏ đuổi theo ai mà chạy như trối chết vậy?
_ Oài, nhìn lầm ấy mà! - Tôi xua xua tay, cố che vẻ bùi ngùi khi nhớ tới con người mà tôi đã điên rồ đuổi theo_người không bao giờ tồn tại trên cõi đời, vì cậu là thiên sứ, thiên sứ phải ở trên thiên đàng.
_ Không có gì thật sao? - Chí Linh lại hỏi.
Tôi chắc nịch:
_ Thật mà!
Đột nhiên, chàng trai ngồi bên cạnh tôi lại đứng dậy, rời khỏi bàn.
_ Nhỏ ngồi đợi xíu nhé!
_ Anh Linh đi đâu thế?
Anh không trả lời, chỉ nháy mắt, tia mắt lấp lánh một hào quang tươi sáng. Nói rồi, anh len người ra khỏi gian phòng áp cửa kính, đi sâu vào quầy pha chế, chẳng thấy bóng tăm.
Mưa lất phất ngoài trời, đọng những hạt tròn mẩy trên tấm kính dày. Nước mưa chảy loang lổ, tưới mát những dây thường xuân chằng chịt trên cái hàng rào gỗ trắng phía trước quán. Bên trong quán ngan ngát mùi bánh nướng từ bột mì phết bơ vàng thơm béo, chưng lộng trong một tủ kính bắt đèn vàng bắt mắt. Có tiếng nhạt nho nhỏ dịu dàng vang vang trong cảnh vật nồng ấm.
Tôi đảo mắt dòm quanh, những vị khách vẫn chuyên chú trong thế giới riêng của mình. Tiếng mưa bị lớp kính dày ngăn cách chỉ còn là tiếng xì xào bé xíu. Có âm thanh của giấy lật sột soạt. Người tôi lạnh run nhẹ, cả buổi sáng tôi đã bị cơn mưa bụi tẩm dần vào người, nhưng lâu quá cũng sinh nhiễm lạnh.
Kệ sách bên cạnh tôi đều là hàng sách bán rất chạy vào mùa hè này. Có những quyển "Hạt giống tâm hồn", vài ấn phẩm của một tờ báo teen cũng được trưng bày ở đây, tôi lẩm nhẩm dò từng đầu sách, nào là: "Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi", "Và nụ cười sẽ hong khô tất cả",... Xa xa, một kệ đầy những quyển ...
tiểu thuyết từ văn học mạng. Chủ quán dành cả gian tủ ở khu trung tâm để trưng bày các tác tác phẩm của văn học Nhật. Tôi thấy có bản tiếng Nhật chính gốc của quyển "The memory of the geisha", "Rừng Na Uy", một số sách hướng dẫn nghệ thuật Trà Đạo và Hoa Đạo, có vài quyển dạy gấp Origami và cả cách trồng Bonsai. Có lẽ, người chủ này rất yêu văn hoá của đất nước mặt trời mọc, bởi chính bài hát đang phát cũng là một ca khúc tiếng Nhật, kiến trúc nơi đây của mang hơi hướm kiến trúc của nước Nhật xa xôi.
Oa, đúng là một nơi đọc sách lý tưởng.
Anh Linh trở lại không lâu sau đó, trên tay bưng một khay thức ăn. Có thêm một ly Capuchiano nóng ấm được vẽ hình một chú thỏ xinh xắn từ bọt coffee, thêm một dĩa bánh su kem bé bé xinh xinh và cả bông băng, thuốc sát trùng.
_ Coffee tới rồi đây! Xin mời quý cô thưởng thức! Wow, thơm quá đi mất! - Mái tóc bạch cười rạng rỡ, hít hà mùi coffee ngọt béo đến thèm thuồng.
Tôi bị mấy "em" bánh su béo ú rù quyến cái bao tử trống rỗng làm phải nuốt nước bọt ực ực. Chớp chớp mắt nhìn Linh:
_ Anh mời em sao?
_ Ừm, coffee nè, bánh nữa nè, ăn đi! Trời lạnh thiệt đó nha! Xem tay nhỏ kìa, sởn gai ốc lên cả rồi! - Nói rồi, anh loay hoay bên chiếc đệm đối diện, ở đó gấp gọn một chiếc hoodie vàng làm từ vải nỉ ấm áp, là áo của con trai, tôi chắc rằng là áo của Linh. - Khoác vào đi, coi chừng cảm lạnh! - Rồi anh choàng áo lên vai tôi.
Sự tử tế đầy ôn nhu, ân cần mà dịu dàng thế này từ một người con trai làm tôi bẽn lẽn. Thú thật, tôi vốn dễ kết thân với con trai hơn là nữ, có lẽ do cái tính lanh chanh, huyên náo và chả thèm uy phục ai của mình khá giống một đứa con trai hơn. Tuy tên Di và An đều thân với tôi lắm nhưng họ cũng chưa bao giờ ôn nhu với tôi với vậy, như anh, và.... Thiên Thần. Sự ôn nhu của anh hệt như Thiên Thần.
_ Anh tử tế quá! - Tôi cười ngượng ngập, luồng tay vào áo hoodie, kéo khoá cao ngang ngực, chiếc mũ dính liền tung tẩy sau gáy. Sự ấm áp từ chiếc áo khoác ràng buộc tôi trong êm ấm, mùi thảo mộc thơm dịu lẹ làng chui vào mũi tôi. Gãi gãi đầu cười.
_ Sao anh tốt với em thế?
_ Vì anh không có em gái. Anh thích em gái hơn em trai. Anh có một thằng em. Trời ạ, nó giống giám ngục quản giáo anh hơn một thằng em trai. Không hiểu sao nhìn nhỏ anh lại nhớ tới nó, tự dưng muốn quan tâm. Ước chi nó là con gái để nhu mì như nhỏ. - Đôi mắt đen láy như hai viên cu li tròn sáng, long lanh nhìn tôi, đẹp như một ánh sao trong chòm sao Bắc Đẩu.
_ Vậy anh thích em giống em gái thay cậu em của anh?
_ Được không nào? - Anh tỏ ra uỷ khuất. - Anh sẽ buồn khi sự thành tâm của mình bị từ chối.
Tôi chun mũi, tay xoa vào thành ly coffee nghi ngút khói. Ấm ơi là ấm!
_ Mình mới gặp nhau được hai lần ấy nhỉ? - Tôi nói, đầy hàm ý.
Những sợi tóc nâu loà xoà rớt xuống trán, che khuất con ngươi đen láy linh động, anh nhìn tôi, như dỗi:
_ Ý nhỏ là quá nhanh để sự thân thiết này diễn ra tự nhiên?
Tôi không nói, cúi đầu nghịch cái khoá áo.
_ Thì thôi vậy. Xem như anh chưa nói gì! - Anh Linh bí xị, ngang tàn bẻ đôi cái bánh su trên tay khiến lớp nhân kem bên trong xịt ra đầy hấp dẫn.