_ Đọc sách cho anh nghe nhé!
Rồi anh gấp quyển "Đắc nhân tâm" lại, cất ngay ngắn trên kệ.
Tôi ngạc nhiên, ngẩng mặt:
_ Anh không đọc quyển ấy nữa à?
_ Anh đọc đi, đọc lại ba lần rồi! Anh muốn đọc sách khác cơ! Nhỏ hãy tự do chọn sách mà nhỏ thích nhất, và đọc cho anh nghe. Xin nhỏ hãy đọc cho anh nghe, dù anh đã ngủ. Vì anh chưa tìm được giấc ngủ nào ngon trong hai năm qua. Nhỏ có giọng nói hay lắm. Tiếng nói dễ truyền cho người ta sự yên bình khó tả. Cho anh một giấc ngủ thật an toàn, nhé! - Anh nói, mang nét van xin. Đôi mắt đó quá hy vọng. Sao tôi nỡ từ chối được?
Tôi đặt cái bánh su lại trên dĩa, mắt tròn, nhếch đuôi mắt, cười vì sự kì quặc này.
_ Nào, có gì đâu sao mà em thấy anh cứ như đang van xin ân huệ gì to tát lắm vậy? Em có từ chối gì đâu. Mà em đọc, anh ngủ mất rồi em cần đọc thành tiếng không?
_ Anh tỉnh ngủ lắm nhé, nhỏ ngừng đọc là anh biết ngay.
_ Ôi chết, khàn giọng mất thôi! - Tôi khổ tâm, mếu máo.
_ Hì hì, anh đùa thôi. Khi anh ngủ rồi thì nhỏ vẫn ngồi cạnh anh là được. Anh muốn khi mở mắt ra vẫn còn được thấy nhỏ. Đừng bỏ đi! Vì chưa ai làm được điều đó. Người ta ru anh ngủ say trong những cơn mơ ngọt ngào để rồi lại lạnh lùng bỏ anh lại nơi đó, chưa ai chờ anh ngủ tròn một giấc. Và anh không dám ngủ. Anh sợ người cạnh mình sẽ bỏ đi mất. Anh sợ cô đơn. Đáng sợ lắm!
Tôi lắc đầu, hứng thú lắm về tính cách của chàng trai bên cạnh. Anh ấm áp như nắng. Nhưng nắng lại thích có mây xanh che chở mình. Anh không lạnh lùng. Trầm tĩnh một cách rất lạ. Không dễ tìm một thanh niên cùng tuổi mang nét chững chạc như anh. Đôi khi anh hóm hỉnh. Đôi lúc lại sâu sắc. Chàng trai không khó hiểu như một ẩn số những cũng không phải dễ để chạm tới được nội tâm. Anh kì lạ như cơn nắng mùa thu. Ấm. Trong trẻo. Nhưng thoáng vụt. Thoáng hiện. Mỏng mềm chạm sắc vàng trên những vệ cỏ ngập gió hanh. Lung linh chiếu sáng nhưng không loá mắt, loè loẹt. Một tia nắng thanh tân, dịu dàng.
_ Rồi, em sẽ đọc! Anh đừng dùng con mắt mang mấy chữ "please, please!" đó nữa nè. Em đọc mà! Mưa lắm thế này, cho anh ngủ tới chiều luôn! - Tôi cười ôn nhu, nháy mắt.
Đảo quanh kệ sách trước mặt, tôi tìm một quyển sách, tôi cũng là đứa mọt sách mà, xem chừng tôi đã đọc xong hết mấy quyển tiểu thuyết ở đây. Nhìn lại, trên kệ cao, bìa sách màu xanh dương tươi mát, tôi cười, tìm được sách rồi. ...
Tôi lôi quyển sách khỏi kệ, hí hửng đem về chỗ ngồi. Linh ôm trái tim nhồi bông, tựa lưng vào tường _ tư thế không hề thay đổi. Anh đặt một cái gối tựa vuông vức, lại mang màu nâu như ly Capuchino của tôi, ý để tôi tựa lưng vào.
Tôi ngồi. Lưng tựa gối. Vuốt lên bìa sách, quyển sách này đang bán rất chạy.
_ Em đọc "Mùa hè thiên đường" của Jenny Han, anh nghe nhé! - Tôi nhìn anh, như dò ý kiến.
Anh không nói, mái tóc bạch gật gật, ánh mắt sáng như một em bé được mẹ cho kẹo.
Mưa đổ rào rào bên ngoài.
Vô định kiêu hãnh chất chứa một thế giới yên ấm khác lạ. Phân chia rõ ràng với không gian ngoài kia. Những vị khách im lặng. Đôi lúc có tiếng trao đổi nhè nhẹ. Ngoài ra, chỉ có nhân viên là người đảo quanh. Tất cả còn lại đều chây lười, thu mình với quyển sách trong tay.
Tôi hắng giọng, chỉnh lại áo hoodie, áo của anh hơi rộng so với tôi. Chí Linh chống cằm, vẻ chờ đợi. Tôi thích nhìn vẻ háo hức của anh, trông cứ như một nhóc con đáng yêu.
Tiếng nói khẽ vang lên, tôi cố duy trì âm thanh đủ nghe, không phô trương, không muốn gây ồn ào. Tôi đọc khe khẽ, bằng chất giọng thật truyền cảm:
"Chương 1
Bắt đầu mùa hè mới
Chúng tôi đã lái xe ròng rã suốt 7000 năm. Hoặc chí ít đó là cảm nhận của tôi khi phải ngồi sau tay lái của ông anh trai Steven. Không thể tưởng tượng nổi thanh niên trai tráng gì mà lái xe còn chậm hơn cả bà già. Gác cả hai chân lên phía trước, tôi vu vơ nhìn ra cửa sổ, trong khi mẹ vẫn đang ngủ ngon lành ở băng ghế sau. Ngay cả lúc ngủ, trông mặt mẹ vẫn đầy cảnh giác, như thể mẹ sẽ dậy bất cứ lúc nào và gào toáng lên chỉ trỏ dẫn đường cho chúng tôi.
"Anh nhấn thêm tí ga nữa đi" - Tôi suốt ruột lấy tay chọc chọc vào vai anh Steven - " Vượt qua thằng nhóc đi xe đạp kia kìa"
Anh hẩy phắt tay tôi ra rồi quay sang chừng mắt cảnh cáo: "Đừng bao giờ động vào người đang lái xe...còn nữa, bỏ ngay cái chân bẩn thỉu kia xuống."
Tôi vẫy vẫy mười đầu ngón chân thành hình sóng. Chân người ta sạch sẽ thơm tho thế này mà lại mắng mỏ. "Đây đâu phải xe của anh. Báo cho anh biết, nó sắp là của em rồi."
"Cứ thi đỗ cái bằng lái xe đi rồi hẵng nói" - anh Steven cười khẩy - "Có những thành phần đáng ra phải cấm không cho lái xe ra đường mới đúng"...."
Tôi say sưa đọc, anh ngồi nghe, mang vẻ tập trung tuyệt đối. Thỉnh thoảng, tôi liếc sang Linh, mắt anh trong veo, tỉnh như sáo. Kiểu này mà anh ngủ được sao? Anh uống gần hai ly coffee rồi, ái chà, khó ngủ đây!
Mưa.
Se lạnh.
Mặt đường bì bõm. Lụt lội.
Vô định thanh bình.
Tôi mê mẩn theo chất văn mượt mà của tác giả, gần như quên mất mọi thứ xung quanh. Tôi cuốn sâu vào câu chuyện. Quên mất cả chàng trai bên cạnh mình.
"Sau bữa tối, tôi xuống nhà ngồi chơi trên chiếc ghế sô-pha yêu thích. Anh Conrad cũng vậy. Ang ngồi đối diện với tôi, đang cúi đầu mải mê gẩy guitar."Nghe nói anh đã có bạn gái" - tôi gợi chuyện trước - "Và hai người khá là bền"
"Thằng em anh đúng là nhiều chuyện" - khoảng một tháng trước khi bọn tôi tới Cousins, Jeremiah đã gọi cho anh Steven. Họ buôn chuyện khá lâu và tôi đã lén đứng ngoài cửa phòng anh Steven nghe trộm. Anh Steven không nói gì nhiều nhưng nghe giọng điệu của anh thì chuyện có vẻ khá nghiêm trọng. Do quá nóng lòng, tôi đã đẩy cửa lao vào phòng và nằng nặc đòi anh Steven nói cho mình biết chuyện gì đang xảy ra. Sau khi lớn tiếng gọi tôi là đứa tọc mạch nhiều chuyện này nọ một hồi, cuối cùng anh vẫn chịu kể cho tôi nghe mọi chuyện. Rằng anh Conrad có bạn gái."
Thời gian trôi chậm chạm.
Mùi coffee len lén bay vào mũi. Thơm lừng.
Nhẹ nhàng. Lòng tự tại. Chưa bao giờ tôi thấy yên bình thế này. Thật yên bình!
Không màng đến xung quanh. Tựa như lạc vào bờ biển kỉ niệm của cô gái tên Belly trong sách. Tôi chìm đắm trong tiếng sóng biển mênh mang trong tâm trí. Xanh trong như ngọc. Tôi nghe mùi biển quanh đây. Tôi nghe tiếng gió heo heo trong ốc tai. Tôi thấy cánh mòng biển, gọng vó đang chạy, những vỏ sò nhiều màu sắc. Cảm nhận cát trôi mềm nhột dưới bàn chân.
Mưa. Tôi không quan tâm.
Thời gian cứ trôi. Cứ kệ đi, hiếm ngày nào tự do như thế.
Coffee nguội dần. Thỉnh thoảng tôi mới hớp một ngụm.
Sách sang trang khác. Tôi lật đều đều.
Tiếng nói cứ vang vang.
Và...
Bờ vai dần nặng trịch. Anh ngủ rồi.
Linh ngủ. Mái tóc mịn như mây trời. Anh ngoẻo đầu sang vai tôi một cách vô thức. Trên tay, anh ôm trái tim nhồi bông, xiết chặt, như sợ nó chạy mất.
Tôi ngưng đọc. Bờ biển mùa hè lùi xa. Mắt hướng về vai mình.
Đôi mắt tươi sáng kia đã khép. Mi đen, cong dài như mắt búp bê. Nhiều khi tưởng tượng, nếu Linh là nữ thì anh sẽ đẹp đến thế nào. Làn môi hồng kia mím nhẹ. Hơi thở đều, sâu. Có nhịp tim đập loạn trong phút chốc, nhanh lắm, thế rồi mất tiu. Mặt tôi đỏ lựng. Kì dị thật! Sao thế này?
Quay phắt trở về quyển sách. Tôi chúi mũi vào sách. Cố quên chàng trai ngủ trên vai mình.
Mưa nhảy múa trên những chiếc lá thường xuân xanh mướt, hạt bé nhỏ dần.
Tim ơi, bình tĩnh nhé! Mày đừng lộn xộn như thế! Tim ngoan ngoãn đập nhẹ nhàng thôi.
Vô định ấm áp.
Đôi mắt đen láy kia vẫn nhắm nghiền, con ngươi linh động đã trốn dưới làn da mỏng bao bọc hốc mắt. Mi khẽ rung rinh.
Môi anh cong nhẹ. Anh mơ gì mà vui thế? Chắc là một giấc mơ rất đẹp.
Tôi không dám cựa cọ mình, ngồi im như hoá tượng. Cứ sợ làm anh tỉnh giấc.
Oái, mắt ơi, sao thế này? Đã bảo phải hướng về sách cơ mà! Sao mày cứ nhìn chằm chằm vào người ta như thế? Ngoan nào, đọc sách đi! Đừng làm chủ nhân của mày khó xử chứ!
Những sợi tóc trắng bạch kiểu cách ngọ ngoạy chọc vào cổ tôi, nhồn nhộn. Anh ngủ ngon vô cùng. Tôi thèm ngủ như anh.
Không được! Tôi hứa phải ngồi đọc sách đến khi anh thức dậy, tôi phải làm đúng nhiệm vụ của mình. Đọc sách tiếp nào.
Có tiếng nhạc thanh thanh. Êm như suối chảy. Mượt mà.
Mưa hát theo bản tình ca buồn. Da diết.
Tôi trở lại với giấc mơ biển. Thật quen thuộc. Biển như là người bạn rất thân của tôi, quen quá. Bờ biển mùa hè và những tình cảm đầu đời của Belly.
Cơn mưa hạ và tình cảm chớm nở, vụn dại của cô bé 15 tuổi.
Thế giới tôi luôn tươi hồng. Thanh trong. Ước chi mãi như thế này.
Thời gian lại trôi. Thấm thoát chẳng màng đến hiện tại. Thời gian là đứa tỉnh táo nhất. Nó cứ lề mề chạy. Nhưng vô cùng chuẩn xác.
Tháng năm lui những ngày cuối, tháng sáu sắp nối mùa. Và... Sẽ có nhiều mưa hơn...
Tiếng sách lật nhẹ, những trang còn lại mỏng dần. Tôi say sưa đọc sách.
Mưa tinh sạch như thuỷ tinh trong suốt. Không biết có thiên thần nào là thiên thần mưa không nhỉ?
Nếu có, ắt rằng, có một thiên thần mưa đã đi lạc, vô định, rồi mệt mỏi ngủ thiếp trên vai tôi. Thiên thần mưa vùi mình trong giấc mơ bé nhỏ, êm đẹp.
Anh cứ ngủ ngon nhé! Em sẽ canh chừng giấc ngủ cho anh. Bình yên nào!
Mùi thảo mộc lấm liếm sự bối rối, thoảng dịu vỗ về trái tim non nớt của tôi. Đừng loạn nhịp nhé! Tôi đã có Thiên Thần rồi!
Cơn mưa ngoài trời đã tạnh.
Kim giờ đã bò được hơn hai vòng.
Trời khô hoảnh. Nước mưa lốm đốm đọng trên những chiếc lá thường xuân, rơi tí tách xuống mặt đất đẫm nước.
Một mẻ bánh mới lại ra khỏi lò nướng. Vẫn mang mùi thơm béo mịn của bơ sữa và bột mì. Tôi nghe thoang thoảng lẫn mùi coffee đắng đậm đà quyện trong đó.
Quyển sách gập lại. Tôi đọc xong rồi.
Ngoảnh mặt sang nhìn "thiên sứ mưa đi lạc", gương mặt anh yên bình đến nỗi tôi muốn đưa tay áp lấy chút yên bình từ anh. Sắc môi kia hồng hơn màu mứt dâu trên cái bánh su béo tròn trên dĩa. Sao anh ngủ ngon đến thế?
Vai mỏi. Tôi muốn ngọ ngoạy mình. Người tôi mỏi nhừ rồi. Nhưng tôi muốn thấy anh ngủ ngon thế này. Sao tôi nỡ làm anh tỉnh giấc được?
Có tiếng người xì xào và tiếng ly tách vỡ. Thì ra có vị khách vô tình làm đổ tách coffee. Có tiếng xin lỗi người phục vụ. Tuy không quá ồn ào nhưng đã đủ phá tan sự yên tĩnh của Vô định.
Đôi mắt kia rung rinh nhẹ, rồi từ từ mở ra. Cơn huyên náo đã xáo động giấc ngủ của anh.
Bầu trời bên ngoài sạch như một ụ bông xốp vừa được tỉ mẩn giặt giũ. Không khí trong mát.
_ Làm anh tỉnh giấc sao? - Tôi cười nhẹ, hỏi anh.
Chí Linh ngẩng đầu khỏi vai tôi. Dụi dụi mắt. Gương mặt còn say ngủ lè nhè nom buồn cười. Anh vươn vai, xoa cổ, nhướn mắt ti hí:
_ Anh ngủ lâu lắm rồi phải không?
Tôi lắc đầu:
_ Hơn hai giờ, không lâu lắm đâu!
_ Trời đất! Thế mà không lâu à? Nhỏ ngồi yên thế nào suốt hai tiếng sao? - Linh thảng thốt, nhìn tôi khó xử.
Tôi bật cười khúc khích. Ly Capuchino nhâm nhi suốt hai giờ cũng đã chạm đáy ly.
_ Không sao! Mấy đứa bạn em cũng hay lôi vai em ra làm gối suốt mấy giờ liền thường đó chứ!
Tôi nói rồi vươn vai. Hờ hờ, thật ra là rất mỏi!
Anh nhìn ra ngoài lớp kính nâu.
_ Mưa tạnh rồi.
_ Mưa suốt mấy giờ liền rồi mà anh!
_ Ừ, muộn mất! - Anh nói, tôi không hiểu nổi ngụ ý.
_ Anh có một cuộc hẹn. Sắp tới giờ hẹn rồi. - Linh giải thích thêm.
_ Ôi, thế thì anh đi đi chứ!
_ Còn nhỏ?
Tôi vuốt lại tóc.
_ Em cũng phải về chứ.
Linh gãi đầu, mặt đã tỉnh táo hơn.
_ Ừ nhỉ? Thôi, chúng ta về nào!
Thế rồi Linh đứng thẳng người dậy. Tôi cất sách lại kệ. Do chân bị thương nên động tác khá lề mề.
_ Anh tính tiền rồi nhé! - Linh nói thêm, dịu dàng đỡ tôi đứng dậy.
_ Ý quên, em gửi áo lại cho anh! - Tôi cười ngọt ngào, cởi chiếc hoodie vàng trả lại cho Linh.
Anh cười, xoa đầu tôi trìu mến.
Tôi đứng dậy theo sức đỡ từ anh. Vết thương bị động lại ê ẩm. Ôi, làm sao tôi có thể đi bộ về đến film trường với cái chân què quặt thế này? Làm sao đây?
Cuối cùng, anh Linh đem ra cái quyết định mang tính chất ép buộc với tôi: Đón taxi về. Cũng tốt, dầu gì tôi cũng định làm thế.
Chúng tôi rời khỏi Vô định. Mùi coffee và bánh su tuyệt ngon ở đó làm tôi luyến tiếc. Ghi thêm vào sổ tay một books-coffee xinh xắn. Chắc chắn tôi sẽ rủ Dolly tới đây vào lần sau.
Bầu trời sau cơn mưa trong trẻo đến mức cứ như một khổ giấy to lớn trắng trong bao bọc cả thế giới rộng lớn. Chân trời vẫn mang vào đám mây hững hờ với sắc xám ...
buồn bã. Con đường trở lại vẻ nhộn nhịp như lúc tôi đã đến. Tôi thoáng rùng mình khi nghĩ về cái lúc suýt chết ban sáng. Tại sao lúc đó tôi lại mắt nhắm, mắt mở như thế?
Anh bắt cho tôi một chiếc taxi, vẫn mang vẻ bí ẩn mà tôi không tài nào hiểu hết. Ngoài tên anh, hầu như tôi không thể khai thác thêm bất cứ thông tin gì từ anh. Và, chắc anh cũng chẳng biết tên tôi, vì tôi không hề nói với anh. Chúng tôi mang vẻ thân thiết quá nhanh nhưng vẫn có một khoảng cách vô hình ngăn cách. Anh nói: “Chúng ta còn một lần gặp nhau, vì như nhỏ tự nhận là nhỏ nợ anh một món nợ chưa trả. Sẽ có một ngày ta gặp lại nhau!”
Thế đấy, tôi không có đến số điện thoại của Chí Linh, sẽ không tìm được anh. Nhưng anh sẽ biết cách tìm được tôi, cứ như anh theo sát được tôi. Thật kì lạ!
Yên vị trên taxi, tôi vẫy chào Chí Linh. Anh đứng chào tôi đến khi chiếc xe đã mất hút khỏi con đường.
Ngắm dòng xe bon chen trên đường, tôi tự dưng mang một nỗi lạc long thực sự. Tôi nhớ nhà quá! Nếu có ba mẹ thì giờ thôi sẽ phăng ngay về nhà, nhưng họ lại không có mặt ở nhà lúc này. Buồn quá! Muốn khóc!
Chào anh, chàng trai kì lạ. Hi vọng gặp anh ở một ngày gần đây!
Ba mẹ ơi, mau về đi, cả con bé Cherry kia nữa, con nhớ mọi người lắm!
***
Chí Linh vẫn đứng ở vỉa hè, nhìn xa xăm về hướng chiếc xe có cô gái mang đôi mắt xám tro xinh đẹp, nụ cười của cậu vẽ lên thât bí ẩn.
_ Cậu Linh, bạn gái của cậu sao? Xinh đáo để đấy! - Người quản lí đứng từ phía sau, tủm tỉm cười Linh.
_ Không phải đâu, đừng nói vớ vẩn. Hoàng Thi vẫn chưa về sau? - Cậu gạt ngang, gương mặt trở về nét tĩnh lặng chất chứa nhiều suy tính, đôi mắt dấn lên nhiều phiền muộn.
_ Cậu chủ bảo cậu ấy có việc, vẫn chưa về được ạ!
Linh thở dài, có chút bực dọc.
_ Được rồi! Thôi đi, tôi sẽ gặp nó sau, tôi có việc đi rồi! Lấy xe cho tôi.
Người quản lí lẳng lặng rời đi, mang theo yêu cầu cần thực hiện của Chí Linh.
Mái tóc bạch kim đứng lặng ở trước cửa tiệm coffee, cần cần đọc lại tin nhắn của "người quen'' đã gửi. Một câu trả lời có chút yêu sách, làm cậu khó chịu.
" From: Jonny
To: Dragon
Tôi có thể cho cậu một cái hẹn, nhưng sẽ không lâu. Gặp nhau tại nghĩa trang X, lúc 3.00 pm."
_ Jonny, cậu muốn gì ở tôi?
***