_ Tôi nhớ.
Chiếc môi hồng như cánh hồng phấn cong nhẹ. Rõ ràng một suy nghĩ tinh quái trong đáy mắt.
[ Cậu có kế hoạch của cậu, tôi có kế hoạch của tôi. Xin lỗi đã lợi dụng cậu, Dragon. Tiếc là chúng ta không có duyên đứng cùng chí tuyến. Nhưng... mọi thứ tôi đã nói đều là 100% sự thật. Đa nghi sẽ giết cậu! Tiếc tại vì cậu không tin tôi. Cái giá cậu trả đắt hơn là thế!].
Sau nền mây là bão tố đang chực chờ. Mặt trời bị đè bẹp dí sau lớp mây xám đặc.
Tiếng giày sneaker nện dưới nền đất. Chiếc áo chemise đen xa dần.
Nghĩa địa là cõi của người chết. Nếu đến, phải gửi lại một linh hồn trong đó. Nếu không, linh hồn đó chính là người đến nhưng không có vé khứ hồi để trở về. Xin hãy để lại một hồn ma trước khi đi.
Đôi mắt đen xinh đẹp loé sáng sắc sảo. Quỷ dị. Thâm độc. Mẫn cảm như tia nắng. Tia nắng là kẻ thiêu nướng những người khoái rình rập. Diệt ngay nó! Thứ tò mò!
Cánh tay trắng gầy giương thẳng. Người đứng phía sau lạnh lùng thực hiện chuỗi hành động tàn nhẫn.
Trước mặt là chàng trai tóc vàng đang xa dần.
Nhắm mục tiêu. Đạn rục rịc trong nòng súng. Cần súng khai đạn:
" Pằng!!!".
***
Từng phân tử không khí đứt gãy vụn vỡ xé toạt bởi luồng đạn bay. Nòng súng vương khói nồng nặc.
Ánh mắt lạnh lẽo xuyên tạc khoảng không.
Có vóc người ngã quỵ trên đất, máu loang chảy trên áo. Đôi mắt mở trân.
_ Cẩn thận. Xung quanh cậu toàn là nguy hiểm.
Tiếng Linh điềm đạm vang, khiến bước chân người ra đi cứng đờ.
Màn nhĩ mỏng manh rát buốt vì âm thanh tàn bạo khoan tận óc. Ù ù. Mặt Di trắng hơn màu của khổ giấy A4.
_ Cảm ơn, tôi sẽ nhớ. - Không quay đầu nhìn lại, Di lạnh lùng đạp qua xác chết đang ngán trước chân mình, bước chân tiếp tục. Sau cơ mặt vẫn cố bình thản là những tế bào thần kinh đang nhảy loạn xạ.
Linh máng khẩu súng lục vào thắt lưng, những ngón tay thấp thoáng tia run rẫy, bảo vệ người, không có gì sai. Đừng sợ!
Chiếc bóng tà tà rũ theo màn trời đang buông thõng. Hạ Khánh Di mất hút theo những ngôi mộ ngang dọc. Đâu đó có tiếng chim đập cánh, có lẽ như từng kinh hồn với tiếng súng nổ vừa phát ra không lâu. Sau Di chắc rằng sẽ có cả những tai mắt và vệ sĩ. Tên sát thủ có ý định trừ khử cậu đã không kịp hoàn thành nhiệm vụ. Biết rằng chuỗi ngày sau này của Khánh Di quả thật không dễ sống.
Ánh mắt đen trong lặng, đã thôi dõi theo bóng người thiếu niên tóc vàng. Trong tay cậu, Angel bị thấm ướt bởi mồ hôi và những lần bị bóp ngạt suýt biến dạng.
_ Giải quyết cái xác đó đi.
Màu bata xanh nhạt đảo chân bước đi, chỉ có những tốp người áo đen phía sau lặng lẽ nghe được câu nói này.
Cái xác được thu dọn sạch sẽ. Không hề mang chút dấu vết. Có khi nào nó đã phũ phàng bị quăng vào một lỗ huyệt được đào sẵn và mãi mãi làm hồn ma canh gác cho nghĩa trang này không?
***
Lạnh lẽo như một nhà kho đông lạnh. Tiết trời sau cơn mưa bỗng hong hanh oi. Vậy mà cảm giác của Linh vẫn thấy lạnh ngắt như bị đông cứng cơ thể trong một chiếc hộc ở nhà xác.
Trong bàn tay vẫn nắm chặt Angel. Bàn tay này đã bị nhúng tẩy trong nước và xà phòng không biết bao nhiêu lần để rửa trôi bớt sự kinh tởm khi giơ tay cướp đoạt đi mạng sống của người ta. Vậy mà Chí Linh vẫn ám ảnh nó nhũng ngập máu, tanh tưởi, khiến mỗi lần nghĩ đến cậu lại muốn nôn thốc tháo. Những lớp biểu bì trên da tai nhăn nheo bởi nhúng ngập trong nước nhiều lần, vì cậu muốn tẩy rửa thật sạch đôi bàn tay của mình.
Lẻ loi trong căn phòng ngập màu bóng tối, cả cơ thể dựa sát trên ghế sô pha, mái tóc bạch lòa xòa phủ che bít mắt. Không khí đen đặc. Ngan ngát hương nước hoa xịt phòng. Chiếc án hoodie vàng bắt chút ánh sáng nhỏ mọn từ phía ngoài bao bọc lấy vóc dáng khẳng gầy.
Đau thương như một vết dằm mưng mủ trong tim. Ê ẩm. Xót tấy. Khiến tim nghẹt thở. Làm sao cho trò chơi này mau chóng kết thúc? Càng dong dài, tức là còn mang theo nhiều người vô tội sa vào chỗ chết. Nếu cứ lề mề theo cách này, một khi sự thật bị phanh phui tức là không đủ thời gian để thu dọn những dấu vết ngổn ngang cho cuộc chiến âm ỉ này. Và...có khi nào, cậu không đợi được tới ngày vết úa tàn của quá khứ được rải đều trong nhận thức của mọi người không?
Sâu xa trong bóng đêm. Có nhịp chân bước đều đặn. Có vẻ rằng chủ-nhân-của-căn-phòng đã trở về.
Chút ánh sáng trắng hắt vọt vào phòng, viền thành những tia sáng xoá bớt mùi vị lạnh lẽo của người ngồi bên trong. Hình như là Linh đã biết, và tất nhiên cậu không-phải-là-chủ-nhân-của-căn-phòng-này. Đúng là một sự đột nhập bất bình thường.
_ Em đợi anh hơn 2 tiếng đồng hồ rồi đó.
Có lẽ tim người vừa bước vào đã chết đứng trong vài tích tắc. Đáp theo sau là tiếng thở phào nhẹ nhõm.
_ Giật cả mình!
Bóng người trên sô pha im lặng. Chiếc bóng ngoài cửa ập vào, bước chân đến gần người đang ngồi xếp bằng trên ghế.
_ Tự ý đột nhập vào phòng người khác. Anh đủ chứng cứ để kiện em rồi!
Alex ngã dài trên ghế, nhìn sang quả đầu trắng kiểu cách.
Người thiếu niên bên cạnh hôm nay bỗng trầm mặc một cách kì lạ. Theo anh vẫn biết, Linh là một cậu trai ưa huyên náo, thường lanh chanh, chuyên gia tạo nên những rắc rối. Thế mà lại có những lúc thấy cậu tĩnh lặng, suy tư như thế này.
_ Em sao thế? - Anh huơ huơ tay trước mặt cậu. - Ăn trúng gì mà tự kỉ thế?
Chiếc hoodie vàng lắc đầu. Trong phòng vẫn tối om. Làm như chủ của nó tiết kiệm điện lắm vậy. Alex đôi khi cũng dở dở ương ương thật. Màu đen tối dễ dàng nguỵ trang cho những cảm xúc biểu lộ trên mặt trở nên mờ ảo.
_ Sao lại đến đây? - Anh hỏi.
May thay, "khúc gỗ" tóc bạch kế bên cũng chịu trả lời. Thái độ của Nguyễn Chí Linh bình lặng hơn cả những gì anh có thể tưởng tượng. Suýt nữa, anh sẽ nhầm cậu nhóc này là chú nhím xù xì anh vẫn kè kè bên cạnh mất thôi.
_ Em muốn nghe anh xác minh vài chuyện.
Alex đi đến chiếc tủ lạnh mini ở góc phòng, lấy ra hai lon bia ướp lạnh. Anh nhàn hạ trở về bên chiếc ghế. Chả buồn bật đèn lên. Nơi anh đang ở hiện tại cũng ở tầng 5 của New World Hotel, nhưng là phòng đối diện của nhím.
_ Con rồng nhỏ, hôm nay em sao thế?
_ Chả sao cả. Như anh nói, tự kỉ thôi.
Anh đưa cho Linh một lon bia. Phép lịch sự để Linh qua loa nhận lấy lon nước mát lạnh về tay. Nhưng vẫn ù lì chẳng muốn uống.
_ Em muốn xác minh gì?
Cảm giác lành lạnh trong lòng bàn tay. Lon bia ngưng tụ hơi lạnh đọng nước lốm đốm. Thấm ướt tay thiếu niên.
_ Còn giữ nó sao? - Linh bỗng giơ ngay trước mặt một tấm hình. Màu ánh đèn ngủ ở đầu giường chiếu chút ánh sáng tới, đủ cho người ta nhìn thấy rõ những hình ảnh trong hình, mặc dù nó không sắc nét, rõ ràng cho lắm.
Anh nheo mắt, nhìn trân trân vào tấm hình trên tay Linh, rồi nhanh chóng giật nó về tay mình.
_ Đừng lục lọi đồ của anh!
_ Nhưng là hình chị của em mà!
Sắc mặt của anh chàng Tây Dương có phần buồn bã, tay anh vuốt lấy cái góc hình bị cuốn góc, trân trọng.
_ Anh chỉ còn duy nhất tấm hình này. Đừng lấy mất của anh!
_ Alex, thực sự anh rất yêu chị Candy?
_ Phải. - Anh gật đầu, chất giọng hạ xuống. - Giá như cô ấy đừng...
Chí Linh nhạy cảm, nheo mắt nhìn anh, vuốt những sợi tóc trở lên mái đầu, chúng cứ hay bướng bỉnh loà ...
xoà trên trán cậu thật khó chịu.
Cậu rõ biết được tình cảm của Alex dành cho chị cậu là không hề bình thường. Họ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, cùng đeo đuổi một công việc mang phần khó thở: pháp y. Cả hai được mệnh danh là thế hệ pháp y tài năng mới của Q, chuẩn bị đảm nhận những vai trò chủ chốt sau này. Thế mà, vào bảy năm trước, chị gái cậu - một pháp y tài năng đã qua đời ở cái tuổi đẹp như sớm mai: 15 tuổi. Chỉ mới bằng cậu hiện tại.
_ Yêu? Sao anh lại không bảo vệ được chị ấy?
Câu hỏi này đã khiến tâm trí anh đông đặc. Anh phải trả lời sao? Do anh vô tình hay chính cô gái ấy đã vùng chạy khỏi bàn tay bảo vệ của anh? Cô để lại cho anh một vết xước trong tim. Không bao giờ liền mài. Nó cứ hay ám ảnh lấy anh. Tim anh chảy máu. Không bao giờ ngừng được. Cô nhẫn tâm rạch vào tim anh một vết cắt dài, rồi lạnh lùng bỏ mặc anh trong dằn vặt và đau khổ thế này.
Tiếng khui nắp lon bia. Anh hớp một ngụm. Sản phẩm tạo ra từ lúa mạch này mang cho tâm hồn anh chút ngà ngà, cho khoảng trời riêng trong lòng anh chao đảo. Anh hận không thể phá tan khoảng trời tươi đẹp ấy để xoá bỏ được dáng hình của người con gái kia trong lòng anh.
_ Ừ, tại anh vô dụng. Được rồi chứ? - Anh cười, che đi vẻ khổ đau của mình.
Linh vẫn không buông tha, hành động vô tình này lại cứa vào lòng anh những vết cào mới chồng chéo lên những vết thương cũ chưa lành.
_ Vì sao chị em chết?
_ Tai nạn giao thông.
_ Không phải! - Linh cau mày. - Em hỏi động cơ gì để chị phải mất mạng như vậy?
_ Em biết mà! Candy vì bảo vệ nhóc Thi, em trai của em.
Lớp da trên trán nhăn lại thành những vết hằn, tuổi trẻ vẫn chưa khắc sâu đậm lên những nếp gấp đó, khiến đó chỉ như một đường xiêu vẹo cạn khô trên lớp da, bắc ngang qua vầng trán ưu tú. Linh mất kiên nhẫn:
_ Không! Đừng chối quanh nữa! Vì sao chị em lại bị thủ tiêu, chắc anh biết rõ mà! Em chỉ muốn nghe chính miệng anh kể rõ ràng mọi thứ. - Cậu thành thật. - Hãy kể cho em. Như em đang xin anh một yêu cầu duy nhất. Giúp em!
Yêu là một đau khổ. Thế mà con người lại thích lao vào cơn lốc này. Tình yêu như thuốc phiện, đem cho người ta hương vị ngọt ngào, nhưng khi nó biến mất lại khiến ta hoá điên dại, vật vã, đau đớn. Sao mà Chí Linh muốn thấy anh đau ra mặt thế này? Anh chỉ muốn gặm nhấm nó một mình anh. Trong những đêm cô đơn, anh sẽ nhớ đến ngày thơ ấu, khi mà chỉ còn anh trơ trọi trên cõi đời, khi anh đau xót nâng niu dáng hình xưa cũ trong trí nhớ. Thế mà tim anh vẫn đau quằn quại. Chẳng lẽ giờ anh lại cất giọng van xin người thiếu niên kia buông tha cho anh? Chỉ vì anh sợ người khác trong thấy vẻ yếu đuối của mình.
_ Sao tự dưng lại đòi nghe? Ai bảo em những điều đó?
Tròng mắt đen như một hố sâu ma quỷ trong đêm đen. Đôi mắt đẹp như một viên ngọc trai đen trong sáng. Alex bắt gặp ánh nhìn trong veo đặc trưng trong đáy mắt của Linh. Hai chị em cậu có đôi mắt đẹp hệt nhau. Đều thanh tân. Đều trong trẻo. Nhìn vào nó, ta chỉ mang lại một cảm giác bình yên khác lạ. Như được đưa tay vuốt lấy bộ lông mềm mượt của một chú mèo. Đáy mắt của hai chị em họ đều mang vẻ đẹp thanh bình, ấm áp. Anh muốn nhìn vào đôi mắt trong trẻo kia đang nhìn vào anh. Nhưng anh sợ lại bắt gặp cô gái mà anh yêu có cái nhìn trong vắt như thế từ đôi mắt đó. Nó sẽ khiến anh loạn trí. Anh muốn vồ lấy ánh nhìn kia mà ôm ấp cho thoả nỗi nhớ nhung.
_ Do em đã mất bao năm để tìm kiếm sự thật, và anh biết đó, em đã nghe được điều mà em cố không tin. Jonny đã kể cho em biết một phần. Em muốn nghe anh kể. Em tin anh.
Lại vương vấn trong màn đêm một tiếng thở dài phiền muộn. Anh muốn đem nỗi cắn rứt của mình tàn úa theo màn đêm kiêu hãnh này. Cho nó phai tàn. Như một lớp bụi, dễ dàng lau sạch đi. Rồi sau đó sẽ mờ nhạt khỏi tâm trí anh. Đừng bắt anh khổ sở thế này!
_ Em muốn nghe gì? - Anh nói, mang theo chất giọng mệt nhoài.
_ Em muốn anh kể lại quá khứ. - Linh ngồi thẳng dậy, thái độ tôn trọng người đối diện nhất, tai cậu dõng lên, sẵn sàng lắng nghe. - Bắt đầu từ cái lần chị em đã xin anh giúp đỡ việc khai quật một thi thể bí mật.
Anh nheo mắt, chần chừ.
_ Người đó là mẹ kế của em?
_ Không! Trong hoàng tộc chả ai thừa nhận đâu! Cả anh, chị Candy và Jonny đã làm thế nào để xác minh được bà Linh Lan bị sát hại bằng Kali Cyanua?
Anh mím môi, những ngón tay xoa vào nhau, cân nhắc.
_ Anh hứa với Candy là không nói với ai cả.
_ Em phải tìm ra sự thật! Anh muốn biết chị ấy bị ai thủ tiêu không? - Màu mắt đen tuyền dán vào anh, sâu sắc.
Trong đôi mắt lam ngọc có những ánh nhìn phức tạp.
Anh phải làm sao đây? Lời hứa này, anh hứa với Candy những gì? Anh nhớ không? Vì sao anh giã từ Q? Vì sao anh bỏ mặc mọi thứ? Không phải vì em sao, Candy? Cô gái mà anh yêu nhất, sao giờ đây anh phải rơi vào tình huống khó khăn thế này? Em có muốn để em trai em biết được không? Sau vách tường mỏng che đi tội ác này chỉ được sơn phếch màu mè cho đẹp, ngoài ra, kì thực, sự thật là thứ mà không ai nên biết. Vì nó chỉ được phủ ngập từ màu máu đỏ tươi, tang tóc.
Anh phải làm sao đây, Candy?
_ Vậy thì... - Anh vẫn trầm mặc. - Anh sẽ nói, bằng tất cả những gì anh biết.
Quá khứ như một cuộn băng trắng đen quay ngược, anh đang phải buộc những dòng kim thời gian xoay ngược chiều chuyển động của nó. Cõi yên bình có đôi mắt anh yêu, đôi mắt âu yếm, vẫn thường e lệ. Sâu xa trong ký ức là một khoảng trời bị bỏ hoang. Anh yêu khoảng trời đó. Nhưng cũng không muốn ôm ấp nó trong lòng. Anh đau! Vì anh yêu. Yêu rất thật!
Người con trai giương mắt nhìn anh, tràn đầy chờ mong. Cậu im lặng, muốn lập tức biết được sự thật.
_ Một ngày lâu lắm rồi... - Anh mở đầu bằng một trạng từ mang hàm ý thời gian đã quá xa xôi. - có một lần, Candy bỗng kéo anh vào phòng kín, cô mang một nét khẩn thiết vô cùng. Anh đoán, là một chuyện hệ trọng. Và anh đoán đúng, là một việc rất quan trọng. Candy muốn anh giúp một việc, công việc khá nguy hiểm - cùng cô lén lút đến Việt Nam để khai quật một thi thể. Và em biết đấy, lúc đó, chị em và anh mới trạc tuổi em hiện tại, Q vẫn chưa cho phép bọn anh được đề nghị khai quật một thi thể, vì chưa đủ tuổi. Đặc biệt, vì nó còn liên quan tới nhiều vấn đề nhạy cảm như tín ngưỡng và pháp luật, chính thế mà chị của em mới liều lĩnh thuyết phục anh tham gia việc này. Candy quá táo bạo!
_ Anh dễ dàng chấp nhận thế sao? - Linh cau mày.
_ Không, anh từ chối. - Alex Baxter lắc đầu. - Vì anh không muốn chị ấy liều mạng vào một việc nguy hiểm như vậy. Bọn anh sẽ bị kỉ luật. Nhưng mà...đôi mắt ấy quá khẩn thiết, quá đáng thương. Anh không chịu được bờ vai nhỏ bé đó phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm. Cô ấy có tính cách cương trực, quyết đoán trong công việc nhưng lại mong manh, yếu đuối trong con người thật sự. Anh gật đầu, anh hối hận với cái gật đầu đó. Vì nó đã đẩy chị em lao vào cái bí mật khủng khiếp kia. Đẩy cô ấy ra đi mãi mãi.
Và rồi anh kể, bằng tất cả những gì anh được biết cho Chí Linh nghe. Chàng trai bên anh ngoan ngoãn chăm chú, những hơi thở đều đặn luôn bao bọc bởi sự cẩn trọng tuyệt đối. Như chỉ cần sơ suất, hơi thở mạnh hơn tí sẽ khiến cả màn đêm này vỡ vụn ra.
Anh kể, bằng một quá khứ hiện thực mà anh đã trải qua. Anh nói cho Linh biết cái cách anh, Candy và Jonny đã thực hiện cái điều điên rồ là lay động sự yên nghỉ của người đã khuất thế nào. Cuộc hành trình trong một đêm không trăng, ly kì, gay cấn, như là buôn lậu một chuyến hàng cấm. Cái độ tuổi sốc nổi có thể vì một ánh mắt của cô gái mình thương mà lao vào một công việc nguy hiểm, không cần nghĩ tới hậu quả. Cái thời ấy, anh có thể cùng cô ngồi chung một chuyên cơ để lẻn về một đất nước xa lạ. Rồi trong cái đêm tối mù mờ cùng cuốc và xẻng cùng cô hì hục đào bới một ngôi mộ mới chôn cất, vừa hạ huyệt chưa đầy 24 tiếng. Lần đầu tiên anh tiếp xúc với một tử thi đang trong tình trạng phân huỷ dữ dội như thế, cả cái xác dội lên cái mùi tanh phát nôn và thoang thoảng hương hạnh nhân của người chết bị nhiễm kịch độc.