Bên cạnh anh và cô, đứa bé chưa đủ 8 tuổi giương đôi mắt tròn xoe đứng nhìn, cái cách nó nhìn bình thản và trơ lì của nó khiến anh phát khiếp. Nó như một con quái vật bé nhỏ đang trơ ra nhìn hai đứa trẻ nhĩn tuổi hơn mình đào bới sự thật lên. Nó điềm đạm như một vị quản lý đang dõi mắt theo những nhân viên đang làm việc hết công suất. Anh nhớ ánh mắt sáng quắc trong đêm nhìn anh. Và cả đất nhám rơi vào khoang miệng. Anh nhớ bàn tay đổ máu, sưng phồng vì dùng cuốc chưa quen. Khi cô gái kia mạnh mẽ gạt bỏ những đám cỏ lù xù che quanh ngôi mộ, cái cách cô dùng cả cánh tay moi, xới, đào, gạt đất lên. Cả ba đứa trẻ cùng cố sức kéo cái quan tài lên khỏi huyệt. Và khi hồi hộp nạy nắp quan tài ra, cái mùi hôi thối xộc vào mũi không chịu nổi. Trong đêm tối đó, gần đó, vẫn trong nghĩa trang, ngọn lửa "ma" đốm xanh bay lượn rùng rợn, cái khí phospho trong xương người mới chết ồ ạt xông ra khỏi đất, phải ứng với không khí thành những đốm lửa lập loè kinh dị. Như là vẫn nghe thấy tiếng mèo hoang bên tai, tiếng cú mèo kêu ảm đạm và bóng quạ đang bay qua đỉnh đầu. Tất cả là một ký ức quá sâu đậm, dữ dội khắc lên trong vỏ não của anh, không thể nhạt phai, vì quá ấn tượng. Ăn cắp xác người ngay trong đêm, trả nó vào rạng sáng với vẻ nguyên trạng. Một đêm lao lực với việc đào mộ, ăn cắp xác, đưa đến phòng khám nghiệm bí mật, phẫu thuật, và trả lại cái xác về với mộ khi trời chưa kịp sáng. Chỉ trong 24 giờ ngắn ngủi, ba con người như siêu nhân. Dù mồ hôi tuôn đẫm áo, ướt đầy mặt, chảy xuống mắt cay xè, rơi tọt vào miệng mằn mặn, những cánh tay vẫn đào và đào, mổ, phân tích kết quả, và lại đào và đào. Anh muốn té xỉu vì mệt. Sao cô gái cạnh anh mạnh mẽ đến vậy? Nhưng quyết tâm là động lực khiến cô không biết mệt.
Cô làm với vẻ hăng say sáng ngời trong đôi mắt. Lý tưởng vạch trần sự thật của cô đã đốt cháy mọi mệt mỏi, sợ hãi, thắp lên một nhiệt huyết vững bền. Cô làm người bên cạnh cảm nhận cảm thấy yên lòng.
Có kết quả khám nghiệm, sự thật rõ như ban ngày. Đó là lúc anh và cô vướng vào những lần bị đe doạ tính mạng. Nắm giữ bằng chứng tố cáo trong tay, cả hai bị trở thành đối tượng bị ...
truy sát của thế lực bí mật. Cô bắt anh giữ kín cái bí mật kinh hồn này, không được phép khai cho những kẻ muốn phi tang chứng cứ. Tìm cách bảo quản nó để có ngày công bố. Và cô, cô hi sinh vì cố bảo vệ bí mật này. Đôi phần, anh biết kẻ sát hại cô chính là người đàn ông có tên MR. M, và anh không thể tìm hiểu thêm được gì. Mọi thông tin đã bị bưng bít. Vì bảo vệ tập hồ sơ tố cáo tội ác của kẻ bí mật, anh cố nuốt nước mắt vuốt mặt cô gái mình yêu. Tự động từ bỏ công việc pháp y. Lao vào kiếm tìm chứng cứ tố cáo kẻ đã nhúng tay vào cái chết của cô gái yêu dấu. Đến giờ, anh vẫn ám ảnh mãi những điều đó, không thể quên, không thể từ bỏ.
Nguyễn Chí Linh bàng hoàng nghe lại những gì anh kể. Ráp nối với những sự thật mà bản thân đã tự khai thác được trở nên thành một bức tranh khá hoàn thiện về những cái chết liên hoàn, bất bình thường của những người quanh cậu trong nhiều năm qua. Mọi chuyện dần đã sáng tỏ.
Khi câu chuyện kết thúc, Alex lững thững đến tủ quần áo, lục kiếm tận đáy vali một tập hồ sơ giấy dầu đã ố màu, nơi cất giấu những bằng chứng mà anh đã tìm hiểu được. Anh giao trọn cho Linh, tin tưởng tuyệt đối.
_ Hãy giữ lấy thứ này, anh nghĩ nó sẽ có ích cho em.
Linh nhận lấy tập hồ sơ, chớp mắt. Chiếc USB hình thập tự trắng được cậu giấu nhẹm đi từ lúc người đối diện trở về phòng.
_ Đây là...
_ Thứ anh dùng mạng để bảo vệ trong suốt những năm qua. Hãy giữ kĩ nó. Em nhớ nhé. Vì có cả tâm huyết của anh và chị của em trong đấy.
Linh run tay, đón lấy bao giấy dầu, xúc động. Thế là lại có thêm một bí mật được cậu khai quật lên, đưa ra ánh sáng.
_ Cảm ơn anh đã giúp em, Alex.
_ Phì...hì hì... - Anh bật cười. Vỗ vai Linh. - Anh giao cho người anh thấy yên tâm nhất. Hi vọng em sẽ sử dụng nó đúng mục đích.
Linh gật đầu.
_ Em hứa mà! - Cậu cũng đặt tay lên vai anh. - Những chuyện sau này hãy để em lo liệu. Đừng lo lắng!
Trong màn đêm, nhiệm vụ trao tay người, niềm tin gửi cậu em như ruột thịt, bí mật gửi cho kẻ đi săn. Và...những điều từ những gì mà Alex đã đưa cho cậu sẽ là một số vốn để cậu cược cho ván bài sinh tử này. Hết sức quan trọng. Hãy tin cậu sẽ chiến thắng!
_ Black chưa về sao anh?
_ Cái con nhím đó trốn khỏi vòng kiểm soát của anh rồi! Giờ chả biết nó ở đâu, đã về Việt Nam chưa nữa! - Anh thở dài, lo lắng. Hiểu Minh vẫn hay làm anh lo lắng như thế.
Tập hồ sơ được giấu trong lớp áo hoodie, nhìn cậu bình thường như lúc lẻn vào đây, chẳng mang theo được thứ gì ra, không thể nói cậu là một tên trộm được. Vì cậu biết cách êm lẹ đột nhập vào một nơi bị bảo vệ gắt gao. Đối với việc lẻn vào phòng anh thế này chỉ là việc cỏn con. Kỹ năng từ Q đã dạy cho một gián điệp điều tra như cậu những điều đó.
_ Bảo nó cẩn thận, xung quanh chúng ta luôn có nguy hiểm chực chờ.
_ Anh sẽ cho người gấp rút tìm ra Black Demon ngay đây. Anh lo lắm rồi!
Cậu cười nhẹ, chào anh, cuộc đối thoại dừng tại đó. Sẽ đúng lúc để thoát khỏi đây vào ngay thời gian này, vì cậu không muốn gặp rắc rối.
Anh chỉ nhìn, cười theo, tiếc nuối ánh mắt đen trong kia. Alex tự nhủ thầm, khi gặp Linh thì anh sẽ đeo kính đen. Anh sợ nhìn vào mắt Linh. Anh sợ ngỡ cậu nhóc kia là cô ấy mất. Anh sẽ loạn trí! Không được nhìn vào mắt Chí Linh!
Cái bóng đen nhanh nhẹn luồng lách trong đêm tối, không một camera nào quay được hình ảnh cậu đột nhập vào. Đến và đi nằm trong sự im lặng hoàn hảo.
Sắp có một tội ác được vạch trần!
***
Bóng đêm đặc quánh như một thứ dầu hắc quệnh vào không gian. Mây đen ngập bầu trời, ép mặt trăng khuyết nghẹt thở trong một màu tối tăm.
Ánh mắt Hiểu Minh nhìn trân trân vào một ngôi nhà. Đây là nhà của Dolly, cô bạn gái thân thiết của người cậu phải bảo vệ. Bên trong đó, có tiếng cười nói ồn ã, tiếng karaoke vui nhộn văng vẳng thoát ra ngoài. Có lẽ là một buổi party tụ hội của một nhóm bạn thân. Mà cậu biết chắc rằng, trong đó có Di và Apple, hai người có liên quan tới cậu. Buộc cậu phải quan tâm. Họ thật vui. Cậu cũng thèm tham gia vào buổi tiệc đấy, nhưng không thể.
Ngồi trong chiếc Bungatti đen lẫn dễ dàng trong bóng tối, ánh mắt nâu đỏ phát ra những ánh nhìn ghen tị với cuộc vui kia. Ước gì, cậu được chơi vui như vậy.
_ Hừm, cứ tận hưởng cái cuộc sống bình yên này thêm chút nữa đi. Các bạn à, sắp tới lúc mọi thứ trở về với trục quay của nó, và những niềm vui nhỏ bé thế này sẽ tan biến. Trả các bạn về lại bóng đêm, như tôi.
Trong tay cậu, một chiếc hộp được gói ghém cẩn thận, trong chiếc hộp đó là lọ cốt của người quá cố - mang theo một bí mật quan trọng không phải ai cũng biết. Cậu sẽ giữ nó đến khi cô gái ấy hoàn toàn đủ bản lĩnh để chống chọi với các thế lực xấu xa. Đây là cội nguồn của cô.
Khoảng lặng yên ắng, đến lúc cậu đã đủ bình tâm để đối mặt với mọi chuyện.
Giờ đây, Hiểu Minh sẽ cứng cáp và vững vàng hơn. Vì cậu gần như đã hiểu rõ trò chơi của những người nằm lại trong quá khứ gây lên những hậu quả gì. Giờ cậu, cùng tất cả những hậu duệ của họ sẽ là những người dọn dẹp hậu quả đó.
Khoảng cách giữa tìm hiểu một vấn đề rồi tìm cách giải quyết vấn đề, xong rồi thu dọn tàn cuộc không phải là một thời gian ngắn.
Phải kiên nhẫn. Thật kiên nhẫn. Cậu không mù mờ như trước, gần như 80% sự thật đã được vẽ lại trong tâm trí cậu. Rất rõ ràng!
[Bạch Hàn Băng, xin lỗi cô, nhưng chính cô sẽ là một nước cờ quan trọng trong ván đấu này. Tôi thề sẽ bảo vệ cô bằng mọi giá, vì cô đang nắm giữ chìa khoá của chiếc hộp tội ác trong quá khứ. Hãy tin tôi!].
Màn hình di động chợt phát sáng, có một số lạ gọi vào máy cậu. Tự dưng Minh thấy lạnh toát sống lưng. Dường như cậu cảm thấy có điều gì đó bất bình thường.
_ Alo, ai đang gọi tôi?
Bên đầu giây đáp trả, nói liếng thoắng với cậu, chất giọng vô cùng gấp rút:
[ Anh Black! Đừng nói gì thêm cả! Cẩn thận! Nhìn vào kiếng chiếu hậu đi! Sau lưng anh có 3 sát thủ!].
Three.
Truy tìm hoàng tử thiên thần
***
Màu mắt nâu đỏ cứng đờ, thuỷ tinh thể trong mắt như vỡ vụn vì cố xuyên qua màn đêm tối tăm để liếc mắt ra bên ngoài cửa xe, nhòm mắt nhìn kiếng chiếu hậu.
Cậu không được phép quay đầu nhìn lại, bứt dây sẽ động rừng, vẻ như ba tên sát thủ này muốn phục kích cậu thật nhanh gọn. Chúng đảo lướt như ninja, lượn lờ quanh xe cậu thật kín đáo, chờ cơ hội để chụp ngay cái mạng trơ trọi của Minh.
Cố gắng bình tĩnh, những cái bóng đen vẫn như những tên giám ngục Akiban vô hồn tiến gần chiếc xe của cậu hơn.
_ Hoàng Thi? Thi phải không? - Minh vẫn đưa điện thoại áp sát tai, dựa sát vào ghế, mắt láo liêng.
[Vâng, em là Deuce đây. Nghe em hỏi, cạnh anh không có bất kì vệ sĩ nào phải không?]. - Chàng thiếu niên bên đầu dây cẩn trọng, tuy cậu ở khá xa chiếc xe của Hiểu Minh nhưng vẫn có thể trông thấy mọi hành động diễn ra xung quanh chàng trai đang ngồi trong xe.
_ Không.
[Được rồi! Anh có vũ khí chống trả chứ?].
_ Một khẩu Glock 17 không có nòng giảm thanh. - Minh đáp, lạnh lùng đầy nghiêm túc. Nguy hiểm đang đến với cậu.
[Chết tiệt! Chúng dùng toàn Strizh kèm nòng giảm thanh, anh ngồi yên nhé. Tuyệt đối không được nổ súng!].
_ Được. - Mắt Minh vẫn dán vào kính chiếu hậu, súng nằm trong tay, không có đạn. Đây là khu dân cư, nếu có tiếng súng nổ sẽ cực kì phiền phức. Cậu thà bị bắn chết chứ không muốn giương súng chống trả thế này.
Hoàng Thi lẫn trong bóng đêm, những vệ sĩ của cậu rải đầy những góc tối, quan sát kẻ địch.
Lũ sát thủ chầm chậm đến gần chiếc xe, họ muốn ám sát nạn nhân thật kín đáo. Chỉ cần gây ra quá nhiều tiếng ồn vào lúc này sẽ tự tạo ra nguy hiểm cho chính bản thân chúng. Còn nếu bỏ mặc cơ hội duy nhất hạ sát Hoàng Hiểu Minh thì kết quả của bọn chúng cũng chỉ là cái chết.
Đêm lướt dài trong cái u ám và nghẹt thở. Liệu Hiểu Minh có được an toàn?
Bọn sát thủ này không ngờ chúng đã bị bám đuôi. Trong bóng tối, Hoàng Thi tinh anh như một ngôi sao nhỏ vươn toả sự sáng suốt của mình để tác chiến với người anh đồng đội.
Góc khuất trong bóng tối là nơi địch không thấy được ta.
[Nghe đây, do kính xe của anh là loại chống đạn chuyên dụng nên dù súng có nòng giảm thanh và sức công phá mạnh thế nào thì cũng phải phát ra tạp âm. Anh cố định chỗ ngồi như thế này, chúng sẽ rất khó bắn xuyên qua lớp kính từ xa được nên sẽ tiếp cận với cự li gần hơn. Với góc đứng của em thì không thể bắn trúng mục tiêu được. Vì vậy, phải đợi bọn nó áp gần cự li với anh nhất thì em mới ra tay được, chỉ cần em diệt được một tên thì hai tên còn lại sẽ đơn giản hơn. Em sẽ đếm bước chân của chúng cho anh thời gian né đạn.].
_ Anh thấy chúng, cách chừng 10m. Nhưng súng đâu mà em dùng? Em được cấp súng rồi sao?
[Ngốc, dùng cung tên.].
_ Tên phía cánh trái có ý tới gần. Toạ độ nào em sẽ bắn được?
[ Cách cửa xe của anh 0,5m. Cũng là khoảng cách thuận tiện nhất hắn có thể nổ súng.].
_ Ok. - Minh bình tĩnh, cố gắng xoay sở. Nếu Hoàng Thi không hạ được một trong số ba tên sát thủ này thì e chừng cậu sẽ phải đối mặt với tử thần thực sự.
Thần kinh như dây chão kéo căng. Dãn nở. Tim run bắn. Ngón tay Minh vịn chặt ở thanh gạt cần ghế, sẵn sàng.
Chàng thiếu niên đứng trong bóng tối thì thầm, những ngón tay muốn cứng đờ.
Hoàng Thi giương thẳng cung tên trên tay, khoảng cách quá xa. Cậu lại không có súng. Chỉ có cung tên thì may thay sẽ hạ được bọn người kia mà không phát ra âm thanh. Tra mũi tên vào cung. Kéo dây căng cứng.
[Chuẩn bị...hướng tay trái, còn 5m....4m....3m...2m....1,5m...1m....
Tập trung! Sói đã đến!].
Mồ hôi của cả hai người Hiểu Minh và Hoàng Thi túa ra khắp mặt. Nếu Thi bắn trật, điều đó đồng nghĩa cậu sẽ mãi vĩnh biệt Hiểu Minh.
"Thình thịch...thình thịch..." - Tiếng tim cùng thời điểm đều mang theo sự xáo động đến ngột ngạt bao trùm.
Đôi mắt Hiểu Minh đăm đăm xuyên tạc màn đêm. Bình tĩnh! Quả tim trong lồng ngực vẫn đập loạn xạ. Cậu không thể bị giết chết trong thời điểm này.
"Phập!"
"Phập!"
Có hai bóng người đen ngòm từ trong những chỗ nấp ùa nhanh không một tiếng động đến sát bên hai tên sát thủ yểm trợ phía sau. Hành động dứt khoát nhất, lưỡi dao bén ngọt của hai vệ sĩ đã cứa đứt cổ họng của ...
lũ rình rập kia trước khi chúng kịp ú ớ báo hiệu.
Đồng thời, tên sát thủ phía trên đã áp gần vào cửa kính.
Hắn nghĩ Minh đang bận quan sát mọi hoạt động trong ngôi nhà sáng đèn kia, sau hắn còn có hai người yểm theo. Rất tự tin. Mang theo vẻ chủ quan nữa.
Nghẹt thở. Lồng ngực căng tức. Gần kề cái chết người ta sẽ thấy rất hoảng sợ. Đừng để cơn sợ hãi nhấn chìm tất cả trong mụ mị.
Khoảng cách thu hẹp dần. Tử thần đang dõi theo, sẵn sàng vung ra lưỡi hái. Hắn cười thật dã man.
Dây thần kinh trong huyệt thái dương nổi hằn, mồ hôi chảy ướt tóc. Các cơ bắp non trẻ căng tràn chịu sức chằng của dây cung, đôi mắt chỉ dõi về một mục tiêu duy nhất.
Hoàng Hiểu Minh ghì chặt thanh gạt của ghế xe, căng thẳng tột độ. Yết hầu lên xuống. Đôi mắt vẫn cố dán vào ngôi nhà trước mặt để đánh lạc hướng. Ngực bắt đầu một cơn co thắt quái dị. Cậu khẽ cau mày nén đau.
Mưa bụi nhỏ lất phất hạt trong bầu trời tối om. Tiếng hát trong ngôi nhà ấm áp đối lập hoàn toàn với không gian nực mùi sát khí bên ngoài. Đã có hai người chết trong bí mật.
Tên sát thủ nhích từng bước nhẹ, cẩn trọng dõi theo hành động của con mồi. Việc đơn giản giờ này chỉ là gạt cần súng. Đạn sẽ như con ngựa hoang phóng vụt ra khỏi nòng. Kết liễu ngay cái mạng bé nhỏ của con mồi.
Tích tắc... Thời gian âm ỉ như một lò phản ứng hạt nhân sắp phát nổ... Dây dưa chồng chéo những cảm xúc đến mức rối loạn...
Mưa ố đi lớp kính... Cảnh mờ dần trong mắt chàng trai... Cái chết đang đến rất gần...
[1, 2,...... 3!!!].
"CHÍU!" - Tiếng súng trong nòng giảm thanh giật bắn xé nát không khí. Viên đạn nóng hổi xuyên qua tấm kính xe, tràn vào trong, hung tợn đoạt ngay mạng sống con mồi.
"VÙ VÙ"
"CẠCH"
"PHẬP!!!"
Những âm thanh nhỏ xíu nhưng vẫn kéo theo chết chóc túa lên cảnh vật. Nung chảy màn đêm thành một lớp ố nhớt nhúa.
Mũi tên lao vụt trong màn đêm. Tàn nhẫn xuyên thủng không khí rách toạt.
Chiếc ghế trên xe, nơi Hiểu Minh ngồi đã được gạt ngã dài như một chiếc giường. May thay, chỉ chậm một giây nữa thì viên đạn rát nóng kia đã ghim thẳng vào não cậu. Thuỷ tinh từ lớp kính vỡ găm thô bạo trên làn da mặt nhẵn mịn.